Còn nhớ vào năm 2001, tôi có quen một cô đồng nghiệp ở New York. Gọi là quen vậy thôi, chứ cả cô và tôi chưa bao giờ gặp nhau, chúng tôi cùng làm chung một dự án, hàng tháng chỉ email qua lại trao đổi công việc.
Cái ngày 11/9, đọc báo thấy người ta nói về vụ khủng bố ở Trung tâm Thương Mại thế giới, tôi gửi email hỏi thăm tình hình cô đồng nghiệp. Dự định cũng chỉ là xã giao, lịch sự, đại loại “tôi đọc báo thấy như thế, như thế... hy vọng cô và gia đình đều bình an”.
Không ngờ nhận được email, cô kể chuyện chồng cô may mắn thoát chết trong vụ khủng bố, chuyện cô hoảng loạn đi tìm chồng, chuyện hai vợ chồng ôm nhau khóc như mưa... Bỗng nhiên thấy cái chuyện, tưởng chừng như ở tít trời xa, không can hệ, hóa ra lại gần với mình đến vậy.
Hôm nay nhìn tấm bản đồ đánh dấu nơi súng nổ, nơi người chết ở Paris... Gặp lại tên của những con đường mình đã cùng bạn bè đi qua. Bất chợt nhớ những kỷ niệm đã có ở nơi đây. Nhớ anh nhân viên ở tiệm bánh mì nơi ngã rẽ ra gare Du Nord sáng nào cũng vẫy tay chào "Bonjour" khi chúng tôi đi học ngang qua. Hay nhớ cụ già xa lạ nhưng lại rất tử tế dẫn chúng tôi đến trường trong ngày đầu tiên chân ướt, chân ráo, lơ ngơ đi lạc. Cầm tờ báo, những gương mặt Parisiens, thân thiện có, khó chịu có... cứ thế lướt qua. Chợt nhoi nhói nỗi nhớ Paris, thấy thương một Paris không còn yên ả...
Bình yên nhé Paris, mon amour!
16.11.2015
Monday, November 16, 2015
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp