Tuesday, May 15, 2012

Chuyện lạ...

Sáng giở báo đọc toàn chuyện lạ
Chuyện trăm người đạp cổng trường dành suất học cho con
Chuyện cô người mẫu “phơi da” hay giả đò “non dạ”
Đủ cả trăm người cầm kính lúp để soi

Sáng uống cà phê nghe toàn chuyện lạ
Chuyện những cô cậu học trò thức trắng đêm ôm hoa chờ thần tượng
Chuyện đại gia, chân dài
Báo đắt như tôm

Sáng góc công viên thấy câu chuyện lạ
Có ông xẩm mù qua đường không ai thèm giúp
Có bà cụ chân trần
Ngơ ngác giữa phố đông...

14.05.2012

Wednesday, May 9, 2012

Góc phố nào qua giờ cũng nhớ...

* Tặng các bạn lớp MMSS5 - Để nhớ về những ngày tháng đã qua


Thỉnh thoảng lại nhớ về nơi ấy... Phải chăng nỗi nhớ cũng giống như ly nước đầy, chỉ cần một cái chạm nhẹ là sóng sánh.

Đôi khi tự hỏi, vì sao ta lại nhớ cái nơi tạm dừng chân ấy nhiều đến như vậy, quay quắt đến như vậy. Cũng không thể trả lời được cụ thể ta nhớ những gì ở đấy, ta yêu những gì ở đấy. Chỉ biết, chỉ cần nhắm mắt lại thì những kỷ niệm ở chốn ấy lại ùa về, đầy ắp. Cứ như thể nỗi nhớ đã nằm sẵn trong tim và bây giờ hóa thành nhịp nhớ.

Như thể hôm nay đây, ngồi nhìn vạt nắng xiên xiên trên mái ngói rêu phong, nhìn ngọn gió lắt lay chiếc lá… Giữa bình yên, bất chợt nhận ra lòng mình đang lao xao trong câu hỏi, chẳng biết bao giờ ta lại có thể quay về nơi ấy dẫu chỉ một lần, để có thể nghe lại từng bước chân ta gõ nhịp trên những con đường xưa lát đá. Hít thật sâu để có thể giữ thật lâu mùi bánh thơm thơm khi ngang qua hàng bánh mì đầu phố.

Chẳng biết đến bao giờ ta lại có được giây phút hồn nhiên lắc lư theo tiếng nhạc rộn ràng một góc métro. Ngắm những cụ già tay cầm báo, kẹp nách ổ bánh mì baguette vàng ươm, thong thả bước, khiến ta thấy đời bình yên rất lạ.

Chẳng biết đến bao giờ ta có thể sống lại khoảnh khắc yên bình trầm mặc của xứ Provence. Đắm mình trong hương lavender thoảng theo từng cơn gió. Hay một lần bắt gặp ta đang ngơ ngẩn trước vẽ đẹp thơ mộng đến nao lòng của “chiếc cầu gãy” Pont d’Avignon.

Chẳng biết đến bao giờ ta có thể đuổi nhau và cười vang dọc bờ sông Seine hay mơ màng trên đồi Montmarte, an nhiên ngắm hoàng hôn Paris.

Và chẳng biết đến bao giờ ta có thể, một lần nữa, đứng trên tầng cao tháp Eiffel mà hét vang: “Bonjour France. Bonjour Paris. Je suis enfin là!”

Góc phố nào qua giờ cũng nhớ
Bởi nhớ nhiều nên biết đã là thương.

26.04.2012









 
;