Showing posts with label Ngu ngon Ngo^. Show all posts
Showing posts with label Ngu ngon Ngo^. Show all posts

Tuesday, April 20, 2021

Hạt Cát và Hạt Bụi

Một lần gặp nhau.

Hạt bụi nói với hạt cát: “Anh và tôi đều nhỏ như nhau, thế mà trong khi tôi tự do ngao du khắp nơi, thì anh suốt đời chỉ nằm yên một chỗ”

Hạt cát đáp: “Đó là do anh nương nhờ vào gió mà bay lên đấy thôi, chứ tự anh chẳng thể làm được. Còn nữa, tôi tuy chỉ nằm yên một chỗ, nhưng người ta có thể dùng tôi để xây nên những thứ cao thật cao, vươn xa thật xa. Còn anh, chẳng thể dùng làm gì được cả”

20.04.2012

Friday, April 20, 2012

Hạt bụi và hạt cát

Một lần gặp nhau.

Hạt bụi nói với hạt cát: “Anh và tôi đều nhỏ như nhau, thế mà trong khi tôi tự do ngao du khắp nơi, thì anh suốt đời chỉ nằm yên một chỗ”

Hạt cát đáp: “Đó là do anh nương nhờ vào gió mà bay lên đấy thôi, chứ tự anh chẳng thể làm được. Tôi tuy chỉ nằm yên một chỗ, nhưng người ta có thể dùng tôi để xây nên những thứ cao thật cao, vươn xa thật xa. Còn anh, chẳng thể dùng làm gì được cả”

20.04.2012

Sunday, March 18, 2012

Thành kiến

Ngày xưa… xưa… xưa… xưa… nói chung là rất xưa, ở một khu rừng rất to nọ, có một cái thành nho nhỏ. Trong cái thành nho nhỏ, có nhiều loài thú sinh sống.

Khởi nguyên, không ai chỉ huy, không luật lệ, nên cuộc sống trong thành rất nháo nhác, lộn xộn, rối rắm.

Một ngày kia, các con thú họp nhau lại và quyết định, lần lượt từng đứa sẽ thay nhau đứng ra làm lãnh đạo, quản lý cuộc sống trong thành theo ý của nó.

Để đảm bảo việc chọn “con” chỉ huy diễn ra một cách công bằng, hằng năm các con thú đều tổ chức bốc thăm may mắn. Con nào bốc trúng thăm có chữ “thành chủ” sẽ trở thành người đứng đầu thành trong một năm.

Tên thành cũng sẽ được gọi theo tên con đứng đầu trong suốt thời gian đó. Ví dụ khi con công được chọn, thành được gọi là “thành công”. Khi con quạ bốc trúng thăm, thì năm đó thành mang tên là “thành quả”. Sở dĩ gọi là “thành quả” mà không phải “thành quạ” vì con quạ tin dị đoan, nó thấy chữ “quạ” phát âm hao hao giống chữ “họa” nên ra lệnh, đổi dấu nặng thành dấu hỏi. Lúc con khỉ lên làm chỉ huy, thành có tên là “thành thân”. Thậm chí có năm, thành được mang tên là “thành long” khi con rồng bốc trúng lá thăm may mắn.

Một lần, con kiến lên làm chỉ huy thành.

Kiến đã quen với việc moi móc, đào lỗ, đào hang. Len lỏi vào từng ngõ ngách hẹp, săm soi từng chi tiết nhỏ. Khi lên “thành chủ”, kiến bê nguyên si cái tính ấy mà lãnh đạo.

Vì bởi kiến luôn đánh hơi, soi mói, lại còn cứng nhắc đi thẳng 1 đường, ghi nhớ không bỏ qua bất kỳ một lỗi lầm dù chỉ là lỗi lầm bé tẹo tèo teo, nên các con thú lúc nào cũng sống trong tâm trạng nghi kỵ, e dè, đề phòng nhau, chỉ sợ làm phật lòng kiến thì hậu quả khó lường.

Thời của kiến, dân thành luôn nơm nớp lo âu, sợ sệt. Không khí trong thành ảm đạm, thê lương và đầy bứt rứt. Nhiều con thú chịu không nổi tia nhìn từ hàng trăm con mắt phức hợp của kiến, đã bỏ thành mà đi nơi khác. Thành trở nên đìu hiu, vắng vẻ hơn bao giờ hết.

Đó thực sự là một giai đoạn đen tối cực kỳ. Ám ảnh mãi cho đến tận hàng ngàn năm. Giờ đây mỗi khi nhắc đến 2 từ “thành kiến” là các con thú thảy đều co rúm thân lại, rùng mình, chết giấc!

17.03.2012

(Ghi chú: Truyện không dành để đọc cho thiếu nhi :D )
 
;