Nhà cao che khuất vầng trăng cũ
May còn chút lá khẽ lao xao
Sực nhớ Nguyên Tiêu, lòng tự nhủ:
Hoá ra là xuân ấy vẫn còn
Rót chút chân tình vào chén nhỏ
Đãi người, đãi cả những hư không
Cứ mặc ngoài kia đời vội vã
Để lòng ta lại hóa mênh mông
Một chút tin yêu vừa kịp nở
Làm mềm năm tháng cũ xa xôi
Thôi trách những mùa mưa bão trước
Cứ để phù du... rụng giữa trời
Rồi mai thức dậy, tim mở cửa
Thấy một mùa thương đã đợi chờ
Đời vẫn dịu dàng như vẫn thế
Tại mình quên mất... giữa vu vơ
Gói lại buồn vui làm hành lý
Đi về phía nắng, phía mây trôi
Chẳng cần rực rỡ cho ai thấy
Chỉ cần bình lặng... thế là thôi!
(Nguyên Tiêu | Bính Ngọ)
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp