Hôm rồi đi làm gần công ty cũ, đi lại đoạn đường hơn chục năm trước, ngày ít nhất hai lần, chạy tới lui đến thuộc lòng từng ngõ ngách.
Nhớ ngày cũ, lúc đầu đi bị lạc lên, lạc xuống thấy tội luôn. Không quen đường, nên chẳng dám chạy nhanh, cứ đi chầm chậm, nhìn từng khúc quanh, cố gắng ghi nhớ, đi đến ngã tư nào thì quẹo phải, góc đường nào thì quẹo trái... Nhớ từng điểm mốc, như ngã tư này có cái bảng hiệu lớn màu vàng, con đường nhỏ kia có căn nhà trước cửa có dàn ti-gôn, mỗi lần đi ngang lại lẩm nhẩm trong đầu bài Hai sắc hoa ti-gôn của nhà thơ TTKH. Đi riết lần hồi rồi quen, hôm nào kẹt xe, hay như hôm nào muốn đến cơ quan hoặc muốn về nhà sớm, còn học theo bạn bè và mấy anh xe ôm, đi đường tắt, bọc luồn trong mấy con hẻm gọn ơ. Rồi chạy ào ào, chẳng cần nhìn ngó, nhắm mắt cũng đi đến nơi. Có hôm về đến nhà hoặc ngồi trước bàn làm việc, chợt tự hỏi, hồi nãy mình chạy sao vậy ta? hồi nãy mình chạy ngang cái quán đó, họ mở cửa chưa ta?
Con đường giờ mở rộng hơn, nhiều đổi thay, đi mà xém lạc hai lần. Tự cười giễu mình "người thiếu chung thủy, hay quên tình cũ". Rồi vừa đi vừa nghĩ lan man đến nhiều việc xung quanh, gần đây, kiểu, dường như con người có một đặc tính đáng sợ là hay bị thu hút bởi điều mới mẻ, đến khi quen rồi thì xem nhẹ hoặc coi đó là chuyện hiển nhiên. Tiếp đến khi mất đi mới, hoặc hốt hoảng giật mình tiếc nuối, hoặc oán than trách móc.
Hôm rồi, mới cà rỡn, nói với bạn "Ê giờ vàng bạc đồng cái nào cũng lên, nhẫn gì giờ cũng đều có giá, nên để có giá, tao và mày phải sống "nhẫn" tâm đi nhen". Bạn kêu "Ê hay hay. Sống nhẫn tâm đầu tiên là mày đừng biến mình thành điều hiển nhiên của ai đó nghe chưa". Tôi, đập tay bạn, hi-five "Ok. Thành giao!"
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp