Monday, July 30, 2018

Vô Tình Đôi Lúc Hóa Vô Tâm

Mẹ một người bạn học cũ mất. Những người bạn cùng lớp tổ chức đi viếng. Nhà bạn ở xa nên sau khi đi viếng xong cả bọn kéo nhau đi ăn uống. Chuyện có lẽ chẳng có gì nếu như các bạn đừng post liền lên những tấm hình "ăn chơi, vui đùa, giỡn hớt" trên nhóm chung, trong đó có người bạn vừa mới mất Mẹ. Nếu bạn nhìn thấy thì sao? Có lẽ sẽ buồn lắm, kiểu như "Mẹ mình mất nằm đây, bạn vừa mới ghé đây, rồi ăn chơi vui mừng". Cũng có thể tôi quá nhạy cảm nên thấy việc ấy có gì đó vô tâm và bất nhẫn. 

Tôi nhớ ngày Mẹ tôi mất. Ngay ngày Tết. Tôi ngại chuyện buồn đầu năm, nên không báo với ai. Một người bạn trong lớp biết được, rồi thông báo cho cả lớp trên nhóm chung. Tôi cũng có trong nhóm ấy. Không ai chia buồn sau tin bạn tôi thông báo. Chỉ thấy các bạn chúc Tết, nhắn tin qua lại đùa nhau rôm rả. Bạn đi viếng Mẹ tôi, rồi chụp hình để lên “báo cáo cả nhà, em đã hoàn thành nhiệm vụ”, hệt như báo công. Bạn bè vào khen và lại đùa cợt cùng nhau. Tôi đọc những dòng tin nhắn vui vẻ qua lại, thấy lòng buồn vô hạn. Chợt thấm thía câu nói của một chị bạn, cũng đã lâu, từng bảo tôi: “Không phải em buồn thì bạn em cũng buồn theo em”.

Sau những ngày ấy, tôi ít nói chuyện, tôi đặt nhiều bạn ra khỏi phạm vi thân thiết. Bạn theo hỏi vì sao ít nhắn tin, ít nói chuyện, ít tham gia hoạt động cùng lớp. Tôi cười trừ không trả lời. Chỉ là không biết nói sao, bởi lòng tôi đã có quá nhiều vết thương!

30.07.2018

Friday, July 13, 2018

"Bạn có biết sẽ tìm tôi nơi đâu"


"Nếu FB của tôi lâu ngày không cập nhật
Nếu blog tôi tơ nhện bám giăng đầy
Bạn có biết sẽ tìm tôi nơi đâu?"

1. Tôi có người bạn hay đi du lịch và post hình đi du lịch trên FB (mà chủ yếu là hình chụp chân dung, cô ấy đứng đâu đó ở những nơi ghé qua, xa xa mờ mờ có con sông hay ngọn núi...). Bẵng đi một thời gian khá lâu không gặp, hôm họp lớp (nhân có người này người kia từ nước ngoài về), gặp lại cô ấy, tôi hỏi (một cách xã giao): “Dạo này O đi những đâu?”.  Cô ấy nhìn tôi như thể tôi là người ngoài hành tinh ghé qua trái đất: “Bộ H không chơi FB hả? Muốn biết O đi đâu thì lên FB mà xem”. Tôi cười cười “Ờ”. Chắc cô ấy không biết, mặc dù cô ấy và tôi vẫn còn giữ “trạng thái bạn bè” trên FB, nhưng đã từ lâu tôi đã unfollow cô ấy (* chức năng unfollow này hay lắm nha :) )

2. Thời của mạng xã hội... Bạn bè tôi đã bớt hỏi nhau số điện thoại những khi cần giữ liên lạc, mà thay vào đó là đưa nhau account FB. Đã nhiều lần, nhiều bạn mới quen hỏi tôi account FB để add “cho tiện và nhanh”

Và tôi... mỗi khi muốn biết bạn tôi đang ở đâu, làm gì, tôi cứ thế mà lên FB, Instagram ngó nghiêng. Và Messenger... mỗi khi tôi muốn hỏi han, tâm tình. Tôi đinh ninh rằng mình biết ơn những fb, instagram, messenger... nhờ nó mà tôi có thể kết nối với bạn cách xa tôi nửa vòng trái đất. Tôi cảm thấy như gần với bạn mình hơn khi hàng ngày chit chat chuyện trò.

3. Những ngày gần đây nghe bạn bè bàn nhau chuyển qua mạng Minds nếu FB bị kiểm soát. Bất chợt nhớ đến nhiều năm trước, một thời với những YM, Y360. Nào nhắn tin, nào viết bài, nào cập nhật tin tức, nào kết bạn kết bè... Rồi đúng 9 năm trước, Y360 đóng cửa, rồi YM ngưng phục vụ... mọi người nhao nhác, người dọn qua Multiply, người dạt qua FB. Rồi Multiply đóng cửa... mọi người lại dọn đi nơi này, nơi nọ.  Mỗi lần dọn đi, lại lạc mất hẳn thêm vài người bạn.

Tôi đã từng nghĩ, khi bạn và tôi bình luận hoặc like hoặc theo dõi những hoạt động chia sẻ trên FB của nhau, thì chúng tôi đã hiểu, đã biết về nhau lắm rồi. Hóa ra là không phải. Trong chiều không gian ảo chúng ta thật ra chỉ là những cá thể, đơn độc, liên kết với nhau qua những kết nối ảo, lỏng lẻo, trên một platform tạm bợ. Không ai biết về ai cụ thể. Không ai hiểu về ai rõ ràng. Ngay cả khi bạn đã thôi không kết nối, thôi không theo dõi... cũng không mấy ai nhận ra (cũng như với cô bạn trong câu chuyện tôi kể bên trên!)

Đã bao giờ bạn nhìn lại danh sách bạn bè dài dằng dặc trên FB chưa? Bao nhiêu người còn kết nối? Bao nhiêu người đã đóng account? Bao nhiêu người lâu rồi không thấy cập nhật tin tức? Và quan trọng, bạn có biết phải tìm những người ấy ở đâu không?

4. Hôm rồi, đứa em ở rất xa, inbox hỏi: “Mai này FB đóng cửa, em liên lạc với chị bằng gì?”. Một câu hỏi khiến tôi giật mình nhận ra, đã lâu rồi, tôi quá phụ thuộc vào FB, vào messenger... những thứ rất ảo. Và sau FB, sau Minds... chúng ta sẽ kết nối và tìm nhau bằng gì?

13.07.2018

 
;