Saturday, March 7, 2026

NHẮN GỬI CÁC ANH TRƯỚC NGÀY 8/3

Tháng ba ngày tám đến rồi đây
Các anh chắc hẳn rất rộn ràng
Lo ngược lo xuôi, tìm quà tặng
Vò đầu bứt tóc, mặt hoang mang

​Quà cáp xa hoa em chẳng màng
Hương nồng nhụy thắm cũng chóng tan
Lời yêu có cánh bay đi mất
Chi bằng một chút thực lòng hơn

​Đừng khen "Em đẹp tựa nàng tiên"
Sắc hương rồi cũng nhạt nhoà đi
Da hồng má mịn hôm nay đấy
Mai mốt nhăn nheo, chẳng thiết gì

​Đừng hứa tặng em những vì sao
Mây bay gió cuốn chữ phai màu
Chót lưỡi đầu môi rồi cũng hết
Chân tình mới giữ được bền lâu

Thế nên các anh chớ lo gì
Phụ nữ tụi em dễ tính thôi
Chỉ cần ting ting 💸 vào túi
Nụ cười lập tức... nở trên môi!

7.3.2026

Friday, March 6, 2026

Anh Ca Vũ (Yīnggēwǔ - 英歌舞)

1. 英歌舞 (Anh Ca Vũ) là gì?

Anh Ca Vũ hoặc Múa Anh Ca, chứ không phải Múa Anh Ca Vũ (đã múa rồi thì không có vũ) :)

Anh Ca vũ (hay gọi cách khác là Múa Anh Ca) là một loại hình nghệ thuật dân gian tổng hợp, kết hợp giữa võ thuật, kịch nghệ và múa của người Triều Châu (vùng Triều Tiên, Quảng Đông, Trung Quốc). Đây được xem là biểu tượng cho tinh thần quật cường và sức mạnh của người dân vùng duyên hải Nam Trung Hoa.

Năm 2006, môn nghệ thuật này chính thức được Trung Quốc công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.

2. Lịch sử hình thành: Từ tích xưa đến đời thực

Anh Ca vũ có bề dày lịch sử hơn 300 năm, bắt nguồn từ cuối thời Minh - đầu thời Thanh. Lấy cảm hứng từ Thủy Hử: Nội dung điệu múa tái hiện lại điển tích các anh hùng Lương Sơn Bạc (đứng đầu là Tống Giang) cải trang thành đoàn múa nhạc để đánh úp phủ Đại Danh, giải cứu nghĩa quân.

Anh Ca vũ là sự giao thoa nghệ thuật, bởi nó không thuần túy là múa, mà là sự chắt lọc từ võ thuật: Các thế đánh của Nam quyền (võ thuật miền Nam Trung Hoa). Từ nghi lễ tâm linh: Gốc rễ từ các điệu múa Nuo (Na hý) cổ xưa dùng để xua đuổi tà ma và dịch bệnh. Và từ sân khấu: Cách hóa trang và biểu cảm gương mặt ảnh hưởng đậm nét từ Kinh kịch và Triều kịch.

3. Đặc điểm trình diễn đặc sắc

Một buổi biểu diễn Anh Ca thường là một cuộc diễu hành quy mô lớn. 

* Đội hình và Nhân vật:

- Số lượng: Thường là bội số của 2 (như 36, 72 hoặc 108 người), đại diện cho các vị anh hùng Lương Sơn.

- Nhân vật tiêu biểu: Đi đầu thường là Tống Giang (người chỉ huy), theo sau là các nhân vật dễ nhận diện như Lâm Xung, Võ Tòng, Lỗ Trí Thâm hay Lý Quỳ.

* Đạo cụ và Âm thanh

- Anh ca côn: Mỗi vũ công cầm hai khúc gậy gỗ ngắn. Khi múa, họ gõ gậy vào nhau theo nhịp $1/2$ hoặc $3/4$, tạo ra tiếng "cạch cạch" đanh thép, giòn giã.

- Nhạc cụ: Tiếng trống cái dồn dập, tiếng cồng và tiếng la hét vang trời tạo nên một không gian vô cùng hào hùng.

* Hóa trang

Mỗi vũ công được vẽ mặt nạ (vẽ trực tiếp lên mặt) với các màu sắc tượng trưng: đỏ (trung thành), đen (thẳng thắn), trắng (gian trá)... giúp khán giả nhận diện tính cách nhân vật ngay lập tức.

4. Ý nghĩa

Anh Ca vũ mang trong mình "linh hồn" của cộng đồng người Triều Châu:

- Trừ tà và Cầu may: Được biểu diễn vào Tết Nguyên Đán hoặc lễ hội đền chùa để quét sạch cái xấu, cầu mong một năm mới mưa thuận gió hòa.

- Tôn vinh Chính nghĩa: Tái hiện lại tinh thần "trừ bạo an dân" của các anh hùng xưa, giáo dục lòng dũng cảm cho thế hệ trẻ.

- Gắn kết cộng đồng: Điệu múa đòi hỏi sự phối hợp cực kỳ ăn ý. Một người sai nhịp có thể làm hỏng cả đội hình, vì vậy nó đề cao tinh thần đoàn kết tuyệt đối.

Hiện nay, Anh Ca không còn bó hẹp trong các ngôi làng cổ. Nó đã trở thành một hiện tượng văn hóa toàn cầu. Các đội múa trẻ gần đây còn kết hợp thêm các động tác dứt khoát như vũ đạo đường phố trên nền nhạc mạnh, khiến nó được ví như "Vũ điệu Samba của phương Đông".

(Ảnh chụp được hôm đi xem lễ Nguyên Tiêu)



Wednesday, March 4, 2026

Nhặt Chút Bình Yên


Nhà cao che khuất vầng trăng cũ
May còn chút lá khẽ lao xao
Sực nhớ Nguyên Tiêu, lòng tự nhủ:
Hoá ra là xuân ấy vẫn còn

​Rót chút chân tình vào chén nhỏ
Đãi người, đãi cả những hư không
Cứ mặc ngoài kia đời vội vã
Để lòng ta lại hóa mênh mông

​Một chút tin yêu vừa kịp nở
Làm mềm năm tháng cũ xa xôi
Thôi trách những mùa mưa bão trước
Cứ để phù du... rụng giữa trời

​Rồi mai thức dậy, tim mở cửa
Thấy một mùa thương đã đợi chờ
Đời vẫn dịu dàng như vẫn thế
Tại mình quên mất... giữa vu vơ

​Gói lại buồn vui làm hành lý
Đi về phía nắng, phía mây trôi
Chẳng cần rực rỡ cho ai thấy
Chỉ cần bình lặng... thế là thôi!

(Nguyên Tiêu | Bính Ngọ)

Lan Man Khởi Hành Đầu Năm

Rời thành phố từ sáng sớm, khi màn đêm còn chưa tan hẳn. Những ngọn đèn cao áp tỏa ánh sáng mờ mờ, làm con đường thêm phần vắng vẻ. Gió mát lùa qua cửa xe mở hé, mang theo không khí trong lành chưa kịp nhuốm mùi khói bụi, chỉ có mùi lá cây ngai ngái, hăng hăng, hoặc mùi khói đốt đồng bảng lảng khi xe càng xa thành phố, xa những tòa nhà cao tầng san sát.

Đường về quê trải dài giữa hai bên là đồng ruộng. Có lúc, xe chạy ngang cả quãng đồng lúa xanh ngăn ngắt, từng làn gió thổi qua làm những ngọn lúa lay động nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng, vài cánh cò trắng muốt từ đâu đó trong sóng lúa rập rờn chợt bay lên, xoải cánh khoan thai. Có đoạn lại vụt ngang qua những ruộng bắp, những vườn xoài trái nặng trĩu cành, hay vườn nhãn, vườn ổi đầy những chùm trái được bọc kỹ càng trong túi nilon  để tránh chim dơi. Nếu đi vào những ngày Tết, đó đây còn thấy thêm những căn nhà mái ngói xưa cũ, trước sân là cội mai vườn, vàng rực những bông là bông.

Đi xe về miền Tây còn có cái thú vui là tấp ngang, tấp dọc vào những sạp trái cây dọc đường. Có chỗ chỉ đơn sơ là miếng bạt trải dưới đất, đổ ngập trái cây theo mùa, mùa nào thức nấy. Đi từ tỉnh này qua tỉnh nọ có khi chỉ 60 cây số mà mất đến tận hai tiếng đồng hồ hoặc hơn. Phần thời gian dôi ra đó, là để ngồi trên chiếc ghế cóc đóng chắp vá bằng mấy thanh gỗ vẹo vọ mà vẫn cứng cáp, chờ chú chủ sạp lựa và khui cho trái sầu riêng ngon cơm. Cứ thế, vừa ngồi nhìn xe cộ qua lại, vừa chóp chép miếng sầu riêng bự chảng, vàng ươm, béo ngậy. Hay có khi là ngồi bệt trên thảm lá khô, tách đôi trái vú sữa để nhấm nháp dòng mật sữa ngọt ngay. Hoặc vô tư cạp trái bắp, nóng hổi, thơm lừng vừa vớt ra từ nồi nước bốc khói nghi ngút. Có khi còn nổi hứng bất tử, theo lời rủ rê chân chất của vợ chồng chị bán hàng: “Vô vườn nhà tui chơi, đi bộ gần xịt đây thôi nè” để thư thả vui đùa tự tay hái mận, hái nhãn hay chôm chôm.

​Rời xa phố xá nhộn nhịp, tầm nhìn không còn bị giới hạn hay cắt xén bởi những khối nhà cao tầng hay hàng cây cổ thụ tù túng. Trước mắt chỉ còn một khoảng không xanh mướt mênh mông. Lúc ấy, lại ước ao được mắc chiếc võng giữa hai hàng cây mát mẻ, nằm đó ngửa đầu ngắm mây trôi, nghe gió thổi, bỏ hết những lo toan, cơm áo gạo tiền, ngày lại ngày chẳng phải vướng bận điều gì...

(Khai bút - mùng 6 Tết - 22/2/2026)




Chợt Nhớ - Chợt Quên

Hôm rồi đi làm gần công ty cũ, đi lại đoạn đường hơn chục năm trước, ngày ít nhất hai lần, chạy tới lui đến thuộc lòng từng ngõ ngách.

Nhớ ngày cũ, lúc đầu đi bị lạc lên, lạc xuống thấy tội luôn. Không quen đường, nên chẳng dám chạy nhanh, cứ đi chầm chậm, nhìn từng khúc quanh, cố gắng ghi nhớ, đi đến ngã tư nào thì quẹo phải, góc đường nào thì quẹo trái... Nhớ từng điểm mốc, như ngã tư này có cái bảng hiệu lớn màu vàng, con đường nhỏ kia có căn nhà trước cửa có dàn ti-gôn, mỗi lần đi ngang lại lẩm nhẩm trong đầu bài Hai sắc hoa ti-gôn của nhà thơ TTKH. Đi riết lần hồi rồi quen, hôm nào kẹt xe, hay như hôm nào muốn đến cơ quan hoặc muốn về nhà sớm, còn học theo bạn bè và mấy anh xe ôm, đi đường tắt, bọc luồn trong mấy con hẻm gọn ơ. Rồi chạy ào ào, chẳng cần nhìn ngó, nhắm mắt cũng đi đến nơi. Có hôm về đến nhà hoặc ngồi trước bàn làm việc, chợt tự hỏi, hồi nãy mình chạy sao vậy ta? hồi nãy mình chạy ngang cái quán đó, họ mở cửa chưa ta? 

Con đường giờ mở rộng hơn, nhiều đổi thay, đi mà xém lạc hai lần. Tự cười giễu mình "người thiếu chung thủy, hay quên tình cũ". Rồi vừa đi vừa nghĩ lan man đến nhiều việc xung quanh, gần đây, kiểu, dường như con người có một đặc tính đáng sợ là hay bị thu hút bởi điều mới mẻ, đến khi quen rồi thì xem nhẹ hoặc coi đó là chuyện hiển nhiên. Tiếp đến khi mất đi mới, hoặc hốt hoảng giật mình tiếc nuối, hoặc oán than trách móc.

Hôm rồi, mới cà rỡn, nói với bạn "Ê giờ vàng bạc đồng cái nào cũng lên, nhẫn gì giờ cũng đều có giá, nên để có giá, tao và mày phải sống "nhẫn" tâm đi nhen". Bạn kêu "Ê hay hay. Sống nhẫn tâm đầu tiên là mày đừng biến mình thành điều hiển nhiên của ai đó nghe chưa". Tôi, đập tay bạn, hi-five "Ok. Thành giao!"

HUNGER (Phim Thái Lan - 2023)

Tôi chọn xem phim Hunger (2023 - Thái Lan) một cách tình cờ. Chẳng là trong lúc tôi đang lướt Netflix tìm phim để xem thì thấy poster có hình của cô diễn viên chính mà tôi khá ấn tượng trong phim The Bad Genius nên quyết định click xem. Phim Thái Lan vốn cũng không phải gu tôi, lần gần nhất, tôi coi phim Thái là bộ Gia tài của Ngoại, hơi chán, nên đến phim này tôi cũng không mong đợi nhiều lắm.

Hunger xoay quanh Aoy, một cô gái trẻ làm việc tại quán mì bình dân của gia đình. Cuộc sống buồn tẻ, không lối ra của cô - sáng uể oải đứng bếp, trưa chiều vừa chuẩn bị nguyên liệu cho ngày hôm sau, vừa đấu khẩu với bạn bè - những thanh niên trẻ tuổi, đang vật lộn với cuộc mưu sinh -  rẽ ngoặt khi cô nhận lời gia nhập đội bếp Hunger cao cấp chuyên phục vụ giới siêu giàu và quyền lực, do bếp trưởng nổi tiếng Paul dẫn dắt, 

Rời khỏi căn bếp ám khói, nấu ăn trong cái nóng hầm hập, mồ hôi nhễ nhại, bước vào một không gian sang trọng, hào nhoáng... nơi con người cũng giống như nguyên liệu nấu ăn, sai sót là bị vứt bỏ không thương tiếc, Aoy đã "gột rửa" bản thân - cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng - dần. Từ một người nấu ăn theo công thức gia truyền, không cầu kỳ nhưng chứa đựng cảm xúc và kết nối giữa người với người, nhìn thực khách húp mì sồn sột, nhin khách quen quay lại là đủ vui.. thành một đầu bếp lạnh lùng, vô cảm, làm món ăn cầu kỳ để thể hiện đẳng cấp, quyền lực, cái tôi của người nấu và thực khách hơn là để thưởng thức cái ngon của món ăn. Như Bếp phó Dang nói: "Bọn nó chẳng biết thức ăn ngon là gì. Chúng chỉ thuê bếp trưởng Paul để khoe khoang".

Hoặc Ton khi tâm sự với Aoy "Đôi khi, anh tự hỏi. Đồ ăn của bếp trưởng có thực sự quan trọng với thực khách không?". 

Cái “đói” trong Hunger không phải đói ăn, mà là đói sự công nhận, đói quyền lực, đói được đứng trên người khác. Như bếp trưởng Paul thừa nhận "Tôi muốn làm một đầu bếp mà người giàu sẽ quỳ gối cầu xin để nấu cho họ ăn. Tôi sẽ khiến họ thèm khát tôi"

Mặc dù có bếp, bếp trưởng và những thứ liên quan đến ẩm thực, nhưng Hunger không phải phim nói về ẩm thực. Ẩm thực trong Hunger thật ra chỉ là cái cớ. Những bữa tiệc do đội bếp Hunger và bếp trưởng Paul nấu không phải để thưởng thức mà để phô trương quyền lực và đẳng cấp. Giới thượng lưu trong phim ăn uống không vì ngon, mà để khẳng định vị thế. 

Tôi chỉ xếp Hunger ở mức trung bình, bởi nó rất rập khuôn, kiểu để nấu được món ăn ngon thì phải có cảnh nhân vật vất vả vật lộn với nồi niêu xoong chảo, phải bị phỏng, phải không ngủ để làm cho bằng được. Và nó cũng rất Thái, mọi thứ đều nói quá lên, kiểu diễn tả món ăn ngon thì thực khách phải nguồm ngoàm, mép phải dính đầy thức ăn, tay phải vét dĩa cho rồn rột, án mạng phải có máu phun đầy tường... 

Diễn viên chính vẫn chưa thoát khỏi diễn cảm của The Bad Genius.

The Hunger có vài câu thoại hay, ghi lại 1 câu trong số đó (không post hết vì bài đã dài)

Mỗi người chúng ta đều có một món ăn khiến ta cảm thấy như được trở về nhà. Càng lớn tuổi, bạn càng bươn chải mưu sinh, bạn thấy cô đơn. Khi bạn về nhà và ăn món đó, bạn cảm thấy an toàn, và bạn nhận ra có người vẫn thương yêu bạn, họ sẽ luôn yêu bạn, và bạn cũng yêu họ.



 
;