Friday, February 24, 2017

Đông Tay Ta Vỗ Nên Kêu

Con cá hay cần câu?

Có một câu chuyện (tôi) bịa thế này, ngày xưa có một bà cụ sống cùng với mấy đứa cháu lên 5 lên 3 bên bãi sông ở một làng chài nọ. Mỗi sáng tinh mơ bà cùng lũ nhóc ra bãi sông mót những con cá nhỏ mà dân chài vứt bỏ. Thỉnh thoảng những người đánh cá cho bà thêm vài con cá to còn tươi rói. Bà mang cá đổi lấy gạo, thịt, rau củ... Cuộc sống của bà lão và mấy đứa trẻ cứ vậy mà rau cháo lây lất qua ngày.

Một hôm, ông trưởng làng mang đến một chiếc cần câu. Ông giao cho bà lão, yêu cầu bà từ nay phải tự đi câu, đồng thời ra lệnh cho các ngư dân quanh bãi sông, cấm không được để bà lão nhặt cá và cũng không được mang cá cho bà lão.

Bà lão nhận cần câu, cần mẫn đi câu từ sáng tinh mơ đến tối mịt. Nhưng hỡi ôi, tay bà yếu, chân bà run thì làm sao giữ cần dụ cá đớp mồi. Ngày đầu tiên bà mang về được 2 con cá nhỏ bằng bàn tay em bé. Ngày thứ hai, lũ trẻ đói. Ngày thứ ba... thứ tư... ngày... mấy đứa lớn bắt đầu lẻn đi trộm cá... Lâu dần thành quen!

Làm từ thiện khó hay dễ?

Gần đây vài người bạn gặp tôi hay bảo: “Dạo này năng đi từ thiện ha!”. Câu nói không mang hàm ý khen hay động viên.

Khi Thùy và tôi đưa ra dự định vận động xây lại cây cầu Kênh 500, hai đứa nhận được không biết bao nhiêu là lời khuyên ngăn. Có người nói: “Cầu đường là chuyện nhà nước lo, không việc gì mình phải đi lo giùm nhà nước”. Có bạn trong nhóm ngăn: “Xây cầu là chuyện to tát lắm không nên làm, làm chuyện nho nhỏ thôi, như tặng thực phẩm cho hộ dân nghèo, tặng quà cho bệnh nhân...”. Thậm chí, một anh còn khích bác: “Xây cầu đi rồi người ta xây trạm thu phí qua đường, lại có thêm tiền bỏ túi”. Có người ái ngại cho chúng tôi: “Có sợ rồi như chuyện xảy ra với Mc. PA không?”

Những lời nói vào ra không khiến Thùy và tôi chùn bước, nhưng thú thật, có lo. Lo vì chỉ sợ những lời bi quan làm nguội nhiệt huyết của bạn bè gần xa đang cùng chung tay góp sức. Lo vì số tiền hai đứa tích cóp từ lần mở gian hàng chợ phiên từ thiện, từ những bạn bè hảo tâm... lúc ấy chỉ ngót nghét 60 triệu, trong khi chi phí xây cầu hơn 130 triệu. Lo vì canh cánh không biết hai đứa có đủ độ tin cậy để kết nối, huy động những tấm lòng cao cả xung quanh hay không... Lo vì ray rứt khi nhớ lại lần đầu tiên xuống khảo sát tình hình, nghe mấy dì mấy thím nhà xung quanh 2 đầu cầu kể, những buổi tối trời, đặc biệt là những ngày mưa, người xe qua cầu rớt xuống sông như cơm bữa. Quay lưng đi nghe lòng không nỡ, cứ nhớ ánh mắt trông chờ cái gật đầu hứa xây cầu mà thương.

Xã nghèo, cái ăn cái mặc hàng ngày còn lo chưa đủ, gần 200 hộ gia đình, thu nhập bình quân tháng chỉ có 500 ngàn đồng, chuyện có một cây cầu an toàn qua lại tưởng chỉ là cái chép miệng khi mơ.

Ngày khánh thành cầu, Thùy bảo chỉ muốn thốt lên: "Chúng ta đã làm được!". Còn tôi, cứ đi qua đi lại trên cầu như một đứa trẻ, muốn nhảy và reo lên thông báo với bạn bè: “Đây cây cầu của chúng mình đây”. 

Có lần, trong khi ngồi xem những bức ảnh chụp quang cảnh công trường đang xây cầu, tôi đã hỏi Thùy: “Em có tin là có chuyện thần tiên trong đời thật không?”. Thùy cười: “Tin chứ chị”. Có ai ngờ từ những chiếc quần, chiếc áo, đôi giày đôi dép, những con thú bông đã qua sử dụng... mà chúng ta đã xây được một cây cầu dài 22m rộng 2,7m, với tổng kinh phí 130 triệu đồng, trong đó: đóng góp từ việc bán chợ phiên là 54 triệu, các bạn gần xa đóng góp thêm 26 triệu, nhân dân trong xã đóng góp phần còn lại.

Bàn tay nắm những bàn tay, tấm lòng nối những tấm lòng.

Tôi nhớ giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Mẹ của một người bạn-tôi-chưa-hề-quen – có kết nối từ những người bạn của tôi trên Facebook – hôm bà chở đến cho chúng tôi mấy túi quần áo giặt ủi tinh tươm. 

Còn Thùy cứ nhắc và hỏi tôi về cô bé tên Vy đã rất xông xáo và nhiệt tình phụ bán hàng suốt hai ngày diễn ra phiên chợ từ thiện, tôi chưa hề gặp chỉ biết em đọc được status thông báo về phiên chợ từ thiện của tôi được bạn bè chia sẻ. 

Kể sao cho hết những tấm lòng cao cả, thầm lặng. Như chị bạn, đã tin cậy giao cho Thùy 60 kg gốm sứ còn mới nguyên trong hộp với lời dặn dò: “Em cứ bán bao nhiêu cũng được, chị góp làm từ thiện”. Hay như đứa bạn tôi, đã không hề phân vân chuyển ngay cho tôi 10 triệu khi nghe tôi kể chuyện xây cầu, kèm theo lời dặn: “Mày biết thôi chứ đừng nêu tên tao nhé”. Có chị bạn chuyển tiền cho tôi để mua quà Tết cho bà con nghèo, khi tôi trình bày quỹ quà Tết đã đủ, nhưng tiền xây cầu còn thiếu, đã sốt sắng bảo: “Em dùng vào mục đích nào cũng được, đừng câu nệ làm gì, tất cả vì bà con nghèo cả mà”

“Sao ta không thử một lần tin nhau”

Có lần tôi đã viết trên blog mình 2 câu thơ:

“Vì đời đã lắm phân vân
Sao ta không thử một lần tin nhau”

Những ngày xây cầu, có người hỏi Thùy và tôi: “Giao tiền cho ủy ban không sợ họ ăn chặn, cắt xén à?”. 

Mấy lần chúng tôi về khảo sát rồi khởi công, anh bí thư và em trai đưa chúng tôi ra địa bàn bằng chiếc xe cà tàng. Chúng tôi ngồi uống nước trà suông bên chiếc bàn xập xệ bàn chuyện xây cầu. Anh chủ thầu ăn chay trường nói: “Cho chúng tôi ăn tương chao gì cũng được”. Dì hội trưởng Hội Phụ Nữ đứng ra nhận lãnh việc “ra chợ xin rau cải của bà con hỗ trợ bữa ăn”. Chị chủ nhà nơi chúng tôi mượn sân xăng xái bảo: “Người góp công người góp của, gia đình không có của, tôi sẽ lo cơm nước”. Hôm về khánh thành cầu, tôi mới biết được có gia đình ủng hộ dàn cây gáo phục vụ việc xây cầu. Anh bí thư xã cách ngày lại gửi cho chúng tôi những bức ảnh cập nhật tình hình tiến độ...

Hôm khánh thành cầu, anh Chủ tịch hội chữ thập đỏ huyện nhìn cây câu hỏi: “Cây cầu xây hết bao nhiêu? 400 triệu không?”. Anh bí thư xã cười ha hả thích thú: “Đâu gì dữ vậy ông. 130 triệu thôi”

Chở tôi bằng con đường tắt từ ngoài quốc lộ vô cầu. Em trai anh bí thư xã chỉ tôi con đường đang đổ đá bảo: “Nhà nước đang làm đường. Đường kênh 9 liên xã Mỹ Trinh, Hậu Cư. Cây cầu này rồi sẽ nối thông đường đi ra được tận Mỹ Thuận”. 

Một người bạn bảo với Thùy và tôi: “Chỉ nghĩ đến việc cây cầu nối 2 bờ cho cả ngàn người dân 2 xã, nghĩ đến cảnh mấy đứa thanh niên đi làm xa về thấy câu cầu mới...  mà xúc động lâng lâng, nổi cả da gà”

Tôi mượn câu nói của Thùy lúc chia tay anh bí thư xã, để kết thúc bài. “Cảm ơn Anh, nhờ chúng ta tin nhau mà hôm nay nhân dân 2 xã có cây cầu! Cảm ơn Anh nhé!".

11.02.2017



Cây cầu cũ

Cùng nhau bàn chuyện xây cầu

Nhát cuốc động thổ






Cây cầu này là của chúng ta










Tuesday, February 14, 2017

Thơ Dành Cho Những Kẻ Chưa Yêu Nhân Ngày Tình Yêu

Những shop hoa di động mọc lên khắp mọi ngã đường
Họ hét giá tiền như thể hoa được dát kim cương
Các chàng trai móc bóp mua, lòng dặn lòng suy nghĩ
“Kệ, có một ngày, thể hiện chút yêu thương”

Những cặp tình nhân nắm tay nhau tung tăng dạo phố
Cô gái ôm con gấu to đùng mặt hớn như hoa
Các cặp yêu xa công khai tỏ tình trên facebook
Đăng ảnh couple, hoa hồng với cả sô-cô-la

Là một ngày bỗng nhận ra mình là đứa lẻ loi còn sót lại
Khi lũ bạn theo bồ hò hẹn valentine
Mấy đứa thường ngày vẫn í ới rủ ra cùng tâm sự
Đã bỏ ra ngồi thổi nến với tình nhân

Mà có sao đâu, chẳng qua thần tình yêu ngủ quên nên mới thế
Đâu đó trên đời cũng có kẻ giống như ta
Khoa học đã chứng minh những đứa thông minh thường khó yêu người khác
(Nên) hãy cứ là mình, chắc giá – một tình yêu! ;)

14.02.2017

Thursday, February 9, 2017

Tử Chiến Trường Thành


Bữa bạn xem Tử Chiến Trường Thành xong về bẩu với tui rằng, xem phim xong ra khỏi rạp không có gì đọng lại trong đầu. Phim không mang 1 ý nghĩa gì đáng để nói.

Nhiều khi tui cũng thấy làm lạ, vì sao hễ xem phim, đọc truyện thì người ta đều trông mong là cuối phim, cuối truyện cũng phải có 1 bài học gì đó để rút ra, trong khi bộ phim hay quyển truyện đó được dán nhãn "Giải Trí" rành rành thật to, và nghĩa của từ Giải Trí theo từ điển Việt Nam là "làm cho trí óc thảnh thơi". Đã xem phim để "làm cho trí óc thảnh thơi" mà phải suy nghĩ xem trong phim có bài học gì không và đó là bài học gì... thì thôi, nghỉ "giải trí" đi cho rồi!

Lại nữa, người ta mang mấy bộ phim của Trương Nghệ Mưu như "Thu Cúc đi kiện", "Đường về nhà", "Cúc Đậu" đem ra so sánh, mà quên, dòng phim "Cao Lương Đỏ", "Chuyện tình dưới cây táo gai" này nọ là phim nghệ thuật, còn "Tử Chiến Trường Thành" hay "Thập Diện Mai Phục" là phim thương mại. Mang Tử Chiến Trường Thành ra chê sao phim không sâu sắc như Đèn lồng đỏ treo cao cao thì cũng giống như chê con gà, ê gà, sao mày dở vậy, con vịt biết bơi mà mày thì không!

Tui thì tui thấy, phim Tử Chiến Trường Thành này đúng phong cách của Trương Nghệ Mưu thời Hollywood: hoành tráng, tông màu tươi, cảnh đẹp, góc quay hay... Chỉ 1 cảnh nho nhỏ như đoạn quay bánh răng ròng rọc nước kéo cái lồng nhốt William - Matt Damon và anh chàng Pero - Pedro Pascal lên mặt thành thôi cũng khiến người ta thấy sự đồ sộ của trường thành. Cảnh thả đèn lồng bay lên trời gợi nhớ tới cảnh “I see the light” trong phim hoạt hình Tangled dễ sợ, đẹp y chang!

Để ý thấy trang phục trong mấy phim Hollywood của Trương Nghệ Mưu thường phối màu lạ và đẹp. Ngoại trừ phim Anh Hùng, áo quần sậm màu thổ, còn mấy phim khác, như Thập Diện Mai Phục hay Hoàng Kim Giáp cũng vậy, màu tươi rực rỡ, có nhiều màu không biết gọi tên. Trong Tử Chiến Trường Thành này, màu quân phục của mấy đội quân nhìn thích mê, và màu cũng rất phù hợp với tên gọi và tinh thần của từng đội quân đó, ví dụ đội Phi Hạc (tui gọi là không quân, nghe trong phim gọi là khinh binh) là màu xanh đậm, Hùng Quân (đội bắn súng đá) màu đen,  Ưng Quân (bắn cung) màu đỏ, Lộc Quân (kỵ binh) màu tím. Mà tui gọi tên màu nghe đơn giản vậy, chứ xem phim màu là màu pha giữa sắc này và sắc kia. 

Còn nói về nội dung phim thì có thể nói là khá đơn giản, tui không kể ra khỏi mắc công ai đó kêu “trời, kể hết cốt chuyện ra vậy làm ảnh hưởng đến hứng coi phim”, nhưng nói tóm gọn là có 1 đám người trang bị vũ khí tối tân, đánh lại 1 rừng quái thú chỉ biết cắn xé nhưng khôn như người, kết quả... xem đi rồi biết!

Có vài điểm tui thắc mắc, đọc bình phim, review phim của bạn bè lòng vòng không thấy ai nhắc:

- Thời trọng nam khinh nữ, Hoa Mộc Lan phải giả trai ra chiến trường, mà sao cái cô Lâm tướng quân lại được làm tướng quân, đã thế còn được trao quyền nắm giữ quân đội sau khi ông chủ tướng chết lãng trước khi xông trận (cái chết của ông tướng quân này tui gọi là bất tử - chết 1 cách bất ngờ)

- Đoàn quân quái thú được cho là đào hầm chạy vô kinh thành mà sao thấy tụi nó toàn chạy ngời ngời trên mặt kinh thành chứ hông có chui từ dưới mặt đất lên.

- Khinh khí cầu của anh Matt Damon bay sau khinh khi cầu của cô Lâm tướng quân một khoảng thời gian khá xa mà sao anh đến kinh thành cùng 1 lượt với cô Lâm tướng quân, mà bên ảnh lại toàn người nặng ký, trong khi khinh khí cầu của cô Lâm toàn nữ mình hạc xương mai ahihi

- Mấy con quái thú gặp nam châm thì đứng yên, vậy sao lúc đầu không ôm nam châm như ôm bom cảm tử nhảy xuống chỗ con đầu đàn, mà đợi đến lúc chết hết trơn quân, còn 1 mồi nổ mới bắn cục nam châm vô con đầu đàn

- Người Khiết Đan đuổi theo mấy anh Tây để cướp hỏa dược mà sao khi cướp được họ lại ném nó vô lửa để chết 1 lũ

- Vụ cuối cùng này mới hay nè, lúc anh Matt Damon được yêu cầu biểu diễn tài bắn cung, ảnh bắn vèo vèo 1 lúc 5 mũi tên, cận cảnh: 1 mũi tên đổi hướng cái chén, 2 mũi tên đỡ cái chén, vậy 2 mũi tên còn lại đâu? Thần tiễn mà bắn 5 mũi, trúng có 3 mũi, 2 mũi bay mất tiêu, hiệu quả chỉ 60% vậy là xoàng hơn anh đại tá gì đó đoạt huy chương vàng thế vận hội môn bắn súng mới đây :D

Phim do người Trung Quốc làm đạo diễn nên cũng mang phong cách anh hùng Tàu: hy sinh vì đại cuộc, vì nghĩa lớn, vì quốc gia xã tắc chứ không giống phim Mỹ, đề cao chủ nghĩa anh hùng cá nhân, mặc dù anh hùng vai chính là người phương Tây

Cuối cùng, để thỏa lòng cho ai muốn phim là phải có bài học để rút ra rút vào, thì phim cũng có bài học chứ chẳng phải không.

Bài học 1. Người ta có thể chọn cho mình mục đích sống / làm việc hoặc - nâng tầm lên 1 tí – cống hiến, đó là làm vì mưu sinh (vì tiền, vì miếng ăn) hay vì nhân dân, vì nước hay vì nhân loại. Kiên định với mục đích đó thì sẽ thành công. Nhưng muốn thành nhân hay thành anh hùng thì nên chọn cho mình mục đích sống to to, chứ chọn mục đích sống be bé thì quanh quẩn chỉ là lính đánh thuê chuyên nghiệp còn lâu mới thành anh hùng.

Bài học 2. Bài  học này mấy ông mấy bà có ti tí chức nhưng hay to miệng dạy dỗ người khác thích nè: Muốn đi đến thành công phải có sự hỗ trợ của đồng đội. Và để tận dụng được tối đa sức mạnh tập thể phải biết đặt niềm tin và tin tưởng tuyệt đối vào cộng sự.

Bài học 3. Bài này mấy ông mấy bà quản lý cũng ưa luôn: Động viên, khích lệ là động lực thúc đẩy cấp dưới làm việc hết mình, cống hiến hết sức và trung thành đến chết.

Bài học 4. Bài này thì phù hợp với mấy anh, mấy chị đạo đức học: Lòng tham là nguồn gốc của cái ác (câu này trong phim có nói mấp mé, chứ hông phải tui bịa đâu) 

Bài học 5. Cũng hợp với mấy bạn đạo đức nè: Tham lam cộng với ngu dốt thì hổng có thọ lâu (vụ này là vụ mấy bạn Khiết Đan nà)

Bài học 6. Không bỏ bạn bỏ bè bỏ búp bê. Không ham phú phụ bần ặc ặc...

6 bài học trong 1 phim thuần giải trí là đủ mệt rồi hen (ai muốn biết mấy bài học này ở những cảnh nào thì hỏi tui, tui nói lớn cho nghe). Mà nói chung mấy bài học rút vô kéo ra này là tự mỗi người tự suy diễn rồi vuốt râu vỗ đùi tự khen hay vậy thôi, chứ nhiều khi hỏi ông Trương Nghệ Mưu, ổng kêu: “Ủa ý tao đâu phải vậy. Tao làm phim cho khán giả mua vé coi thôi chứ tao đâu có ý định làm thầy bà dạy dỗ gì khán giả!”

Cuối cùng của cuối cùng, tui cho phim này 6.5 điểm. Lý do: ngoài cái mỏi nhãn ý quên, mãn nhãn, nghĩa là ham hố chen lấn vô rạp check-in cho được với người ta ra thì phim không có gì wow hay mới. Kết thúc bất ngờ hổng có. Lưu Đức Hòa nhìn già, Matt Demon thì mập ahihihi...

9.2.2017
 
;