Soi gương
ta gặp
bóng mình
Soi vào thinh lặng
gặp
mênh mang
buồn
27.12.2012
Friday, December 28, 2012
Monday, December 24, 2012
Đau
Soi gương nhổ tóc bạc. Để nhổ được sợi tóc trắng, mỏng mất đứt 2 sợi tóc đen, dày... và lại còn đau 3 lần.
Chợt nghĩ, để bỏ một điều gì đấy đã từng gắn bó, dẫu nay rất bạc, người ta vẫn cứ bị đau như thường.
24.12.2012
Chợt nghĩ, để bỏ một điều gì đấy đã từng gắn bó, dẫu nay rất bạc, người ta vẫn cứ bị đau như thường.
24.12.2012
Thursday, December 20, 2012
Khuyết
Ai gieo nhung nhớ vào trong gió
Vương lại chân mây tiếng thở dài
Có người lữ khách dừng chân bước
Nhặt nửa vầng trăng giữa đỉnh trời
19.12.2012
Tuesday, December 18, 2012
Chuyện bên thang máy
Thang máy ở chỗ tôi làm chia làm 3 khu vực. Một khu vực thang đi từ tầng trệt lên tầng 13. Một khu vực thang đi từ tầng 14 đến tầng 20. Một khu vực thang đi từ tầng 20 trở lên. Mỗi khu vực là độc lập, không chuyển tiếp được. Khu vực thang từ tầng 1-13 nằm ngay chính diện tòa nhà. Khách lạ mới đến lần đầu không biết sự phân chia này, lại thường hiếm khi hỏi bảo vệ hoặc tiếp tân, mà đi thẳng vào khu thang máy ngay vị trí trung tâm.
Trưa nay, khi tôi đang đứng trong thang máy thì có 1 người đàn ông và 1 người đàn bà và một bác gái kia cùng vào. Người đàn ông nhìn bảng nút gọi thang, rồi nhìn sang tôi, hất hàm hỏi: "Sao không có tầng 23?". Tôi không thích ai nói chuyện trỏng không với mình, nên gặp trường hợp như vậy tôi thường im lặng không đáp. Vả lại nhìn cách của 2 người tôi không thấy có chút xíu cảm tình nào, mà tôi cũng không phải nhân viên điều khiển thang máy, nên lại càng không thèm trả lời :p
Bác gái đi một mình, có lẽ đã lờ mờ nhận ra cách bố trí thang, nên hỏi tôi: "Thang này có lên được tầng 18 không cháu?". Tôi bấm nút giữ thang và đáp: "Dạ không, thang này chỉ đi đến tầng 13. Bác muốn lên tầng 18, phải ra khu thang máy ở hành lang bên phải". Rồi nghĩ cũng hơi bất nhẫn nếu để 2 người lớn tuổi kia đi lên 13 tầng, rồi lại đi xuống 13 tầng nữa, nên tôi nói tiếp: "Cô chú phải sang khu thang máy bên trái mới có thang lên tới tầng 23".
Bác gái đi một mình bước ra khỏi thang, nhưng vẫn hỏi: "Đi tiếp lên không được hả cháu?". Tôi lắc đầu: "Dạ không, thang khu vực này chỉ đi đến tầng 13".
Người đàn bà nói, vẫn là trống không: "Lên tầng 13 rồi chuyển thang khác chắc là được mà hả?". Tôi chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã đáp: "Được sao không được. Thế nào mà chẳng có thang lên tiếp. Ở đâu cũng vậy, cũng có thang lên tiếp. Đi qua thang khác làm gì". Câu cuối người đàn ông nhìn tôi, chắc là muốn tôi nghe. Nhưng trước sau họ đâu có nhắc đến tôi, nên tôi cũng không việc gì phải đáp.
Chợt nghĩ sao người ta hay tỏ ra mình biết nhiều thứ, cứ cho rằng logic thì phải như thế mà không thèm để ý đến chuyện xảy ra thật ở thực tại ra sao nhỉ?
Trưa nay, khi tôi đang đứng trong thang máy thì có 1 người đàn ông và 1 người đàn bà và một bác gái kia cùng vào. Người đàn ông nhìn bảng nút gọi thang, rồi nhìn sang tôi, hất hàm hỏi: "Sao không có tầng 23?". Tôi không thích ai nói chuyện trỏng không với mình, nên gặp trường hợp như vậy tôi thường im lặng không đáp. Vả lại nhìn cách của 2 người tôi không thấy có chút xíu cảm tình nào, mà tôi cũng không phải nhân viên điều khiển thang máy, nên lại càng không thèm trả lời :p
Bác gái đi một mình, có lẽ đã lờ mờ nhận ra cách bố trí thang, nên hỏi tôi: "Thang này có lên được tầng 18 không cháu?". Tôi bấm nút giữ thang và đáp: "Dạ không, thang này chỉ đi đến tầng 13. Bác muốn lên tầng 18, phải ra khu thang máy ở hành lang bên phải". Rồi nghĩ cũng hơi bất nhẫn nếu để 2 người lớn tuổi kia đi lên 13 tầng, rồi lại đi xuống 13 tầng nữa, nên tôi nói tiếp: "Cô chú phải sang khu thang máy bên trái mới có thang lên tới tầng 23".
Bác gái đi một mình bước ra khỏi thang, nhưng vẫn hỏi: "Đi tiếp lên không được hả cháu?". Tôi lắc đầu: "Dạ không, thang khu vực này chỉ đi đến tầng 13".
Người đàn bà nói, vẫn là trống không: "Lên tầng 13 rồi chuyển thang khác chắc là được mà hả?". Tôi chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã đáp: "Được sao không được. Thế nào mà chẳng có thang lên tiếp. Ở đâu cũng vậy, cũng có thang lên tiếp. Đi qua thang khác làm gì". Câu cuối người đàn ông nhìn tôi, chắc là muốn tôi nghe. Nhưng trước sau họ đâu có nhắc đến tôi, nên tôi cũng không việc gì phải đáp.
Chợt nghĩ sao người ta hay tỏ ra mình biết nhiều thứ, cứ cho rằng logic thì phải như thế mà không thèm để ý đến chuyện xảy ra thật ở thực tại ra sao nhỉ?
18.12.2012
Monday, December 17, 2012
Lan man sáng
Sáng chạy xe chầm chậm qua những con phố thưa người. Nghe cái mát mẻ của cái lạnh đầu ngày vẩn vơ trong gió. Đàn bồ câu nhà ai chấp chới lượn vòng. Giữa lưng chừng sợi dây điện vắt ngang đường, một chú sóc con nghiêng nghiêng đầu như đang tìm kiếm điều gì.
Buổi sáng đứng nhìn thành phố từ trên tầng cao, nhấm nháp miếng bánh mì, nhâm nhi cốc trà gừng... những bận rộn đầu tuần dường như rơi mất...
Thursday, December 13, 2012
Suy Nghĩ Nhanh - Cảm Xúc Ngắn (4)
Nếu cứ mãi nhìn xuống và sợ bên dưới, những chú chim non sẽ chẳng bao giờ bay cao và xa được!
Sunday, December 9, 2012
"Rứt" Nhảm
Cái con đó... Lạ... Sao tui lại ghét nó dai
dẳng và nhiều đến như vậy. Chưa có điều gì khiến tui ghét mà không cần
lý do như là ghét nó. Nhiều khi chỉ cần thấy bóng dáng nó là tui nổi
giận, chỉ muốn đập cho một phát – dẫu lúc ấy, nó không làm gì tui cả.
Lại lạ thêm một điều, trong khi tui ghét cay ghét đắng nó, thì nó lại thích tui. Lạ... Cứ hễ có dịp là nó lại lẵng nhẵng lằng nhằng bám lấy tui.
Lại lạ thêm một điều, trong khi tui ghét cay ghét đắng nó, thì nó lại thích tui. Lạ... Cứ hễ có dịp là nó lại lẵng nhẵng lằng nhằng bám lấy tui.
Sáng nay, khi tui đang ngồi đọc sách và nhâm nhi tách trà, nó lại sà vào tui như mọi khi. Đầu ngày, tâm trạng thoải mái, nên tui cũng chẳng muốn gây sự với nó. Tui liếc nó, rồi phẩy tay ra dấu ý bảo đừng có mà rề rà quanh tui.
Nhưng thiệt là cái con... Nó chẳng thèm mảy may để ý đến thái độ của tui... Dường như nó muốn khiêu khích sự độ lượng của tui...
Tui đặt quyển sách xuống. Chăm chú nhìn nó với ánh mắt nảy lửa... Và chát...
....
....
....
....
....
.....
....
....
....
....
....
.....
chết mày nè... con muỗi!
Saturday, December 8, 2012
Suy Nghĩ Nhanh - Cảm Xúc Ngắn (2, 3)
(2)
Biết mà không thể nói. Nói mà đối phương không muốn biết... ấy là một trong những bi kịch trong cuộc sống vậy!
(3)
Đứng dưới một cái bóng đồng nghĩa với việc bạn được che mát và cũng mất đi ánh sáng của mình
Thursday, December 6, 2012
Suy Nghĩ Nhanh - Cảm Xúc Ngắn (1)
Chúng ta đang sống trong một thế giới phẳng lì nên mọi thứ cứ trôi tuột!
Wednesday, December 5, 2012
Ừ... thì giữ... hè.. hè..
1. Hôm qua tôi kể cho bạn tôi nghe một câu chuyện. Câu chuyện thế này.
Một chị nội trợ, buổi sáng xách giỏ đi chợ. Hôm nay nhà chị có khách. Chị định đãi khách món bò bít-tết. Chị đến quầy thịt quen, hàng ngày thường vẫn ghé mua.
Chị nói với cô chủ sạp thịt: “Chị Hai lựa giúp em miếng thịt bò ngon, mềm, làm bít-tết cho 5 người ăn”.
Cô chủ sạp thịt nói: “Hôm nay nhà chị hết thịt bò rồi, em ăn đỡ thịt trâu nhé. Con trâu này hay lắm. Cả ngày ngoài đồng. Cày ruộng không biết mệt. Chẳng những cày cho chủ, còn cày thêm cho mấy nhà hàng xóm. Những lúc không phải cày bừa, nó còn kéo xe chở gạch, gỗ.... Nó cũng già lắm rồi, sáng nay ngoẻo, chủ của nó xẻ thịt bán”
Nghe xong, bạn trợn mắt, kêu: “Bà bán thịt này sao vậy? Người ta mua thịt bò mềm, ngon, bả đi kêu người ta ăn thịt trâu già, dai. Mua thịt để ăn chứ đâu phải mua thịt để làm ruộng. Việc con trâu lúc sống cày bừa giỏi giang thế nào ai mà quan tâm”.
2. Cách đây khoảng một tháng, tôi đứng bên cột biên giới một tỉnh phía Bắc cùng với vài người bạn trẻ. Phía bên kia là một tỉnh của Trung Quốc.
Một người bạn nói vu vơ: “Có bao giờ bên kia họ tràn sang đánh nước mình không?”.
Tôi gật đầu, đáp: “Có rồi mà. Lúc đó cả chục ngàn người chết”.
Mấy người bạn lao xao hỏi: “Thiệt hả? Hồi nào, đâu thấy báo đăng”.
Tôi trợn mắt: “Trời. Năm 79. Chiến tranh biên giới phía Bắc. Sao lại không biết? Bộ không học sử hay đọc sách sao?”.
Bạn đáp: “Sử đâu có dạy và cũng đâu có sách nào viết. Lúc đó tụi em còn chưa sinh ra sao mà biết được”.
Tôi ngạc nhiên quá đỗi, hỏi: “Không biết sao không tìm hiểu?”
Bạn tỉnh bơ: “Tụi em còn không hề biết đến có chuyện đó thì làm sao biết mà tìm hiểu”
3. Sáng nay bạn đưa tôi link dẫn đến bài thơ của một nhà thơ và mấy bài thơ phản pháo lại. Nghe nói có một nhà thơ khác bình luận rằng mấy bài thơ phản pháo, gieo vần không hay. Tôi đọc mấy đường link, và nghe chuyện về nhà thơ khác đó thì bật cười, thấy giống câu chuyện số 1 tôi kể ở trên quá.
Tôi không bênh không chê ai. Chỉ trộm nghĩ, muốn nhắc nhở ai đó thì nên nhắc cái người ấy biết, nhắc cái người ấy không biết cũng bằng không. Lại nữa, ai lại làm cái việc so sánh đầy khập khiễng. Chẳng trách!
06.12.2012
Một chị nội trợ, buổi sáng xách giỏ đi chợ. Hôm nay nhà chị có khách. Chị định đãi khách món bò bít-tết. Chị đến quầy thịt quen, hàng ngày thường vẫn ghé mua.
Chị nói với cô chủ sạp thịt: “Chị Hai lựa giúp em miếng thịt bò ngon, mềm, làm bít-tết cho 5 người ăn”.
Cô chủ sạp thịt nói: “Hôm nay nhà chị hết thịt bò rồi, em ăn đỡ thịt trâu nhé. Con trâu này hay lắm. Cả ngày ngoài đồng. Cày ruộng không biết mệt. Chẳng những cày cho chủ, còn cày thêm cho mấy nhà hàng xóm. Những lúc không phải cày bừa, nó còn kéo xe chở gạch, gỗ.... Nó cũng già lắm rồi, sáng nay ngoẻo, chủ của nó xẻ thịt bán”
Nghe xong, bạn trợn mắt, kêu: “Bà bán thịt này sao vậy? Người ta mua thịt bò mềm, ngon, bả đi kêu người ta ăn thịt trâu già, dai. Mua thịt để ăn chứ đâu phải mua thịt để làm ruộng. Việc con trâu lúc sống cày bừa giỏi giang thế nào ai mà quan tâm”.
2. Cách đây khoảng một tháng, tôi đứng bên cột biên giới một tỉnh phía Bắc cùng với vài người bạn trẻ. Phía bên kia là một tỉnh của Trung Quốc.
Một người bạn nói vu vơ: “Có bao giờ bên kia họ tràn sang đánh nước mình không?”.
Tôi gật đầu, đáp: “Có rồi mà. Lúc đó cả chục ngàn người chết”.
Mấy người bạn lao xao hỏi: “Thiệt hả? Hồi nào, đâu thấy báo đăng”.
Tôi trợn mắt: “Trời. Năm 79. Chiến tranh biên giới phía Bắc. Sao lại không biết? Bộ không học sử hay đọc sách sao?”.
Bạn đáp: “Sử đâu có dạy và cũng đâu có sách nào viết. Lúc đó tụi em còn chưa sinh ra sao mà biết được”.
Tôi ngạc nhiên quá đỗi, hỏi: “Không biết sao không tìm hiểu?”
Bạn tỉnh bơ: “Tụi em còn không hề biết đến có chuyện đó thì làm sao biết mà tìm hiểu”
3. Sáng nay bạn đưa tôi link dẫn đến bài thơ của một nhà thơ và mấy bài thơ phản pháo lại. Nghe nói có một nhà thơ khác bình luận rằng mấy bài thơ phản pháo, gieo vần không hay. Tôi đọc mấy đường link, và nghe chuyện về nhà thơ khác đó thì bật cười, thấy giống câu chuyện số 1 tôi kể ở trên quá.
Tôi không bênh không chê ai. Chỉ trộm nghĩ, muốn nhắc nhở ai đó thì nên nhắc cái người ấy biết, nhắc cái người ấy không biết cũng bằng không. Lại nữa, ai lại làm cái việc so sánh đầy khập khiễng. Chẳng trách!
06.12.2012
Saturday, December 1, 2012
Câu hỏi
Nếu facebook tôi lâu ngày không cập nhật
Nếu blog tôi tơ nhện bám giăng đầy
Nếu yahoo tôi đã lâu đèn không sáng
Bạn có biết sẽ tìm tôi nơi đâu?
Tôi đã nói với bạn mình: “Xin lỗi
Tôi bận rồi, không thể nói chuyện lâu”
Tôi đã nói với bạn mình: “Xin lỗi
Việc quá nhiều, không thể gửi email”
Chắc cũng chẳng có gì thay đổi
Trái đất vẫn quay, ngày vẫn sáng sau đêm
Người ta vẫn thở dẫu ngoài kia đầy bụi
Chim vẫn chuyền cành, hoa vẫn tỏa hương thơm
“Tôi đã quên vẽ thêm cái dây da cho chiếc rọ
Có lẽ con cừu đã ăn mất đóa hoa...
Không có gì trong vũ trụ này là như cũ
Không ai biết ở đâu, một con cừu không ai biết, có vô tình nuốt mất đóa hoa?” *
01.12.2012
* Hoàng tử bé - Saint Exupéry
Nếu blog tôi tơ nhện bám giăng đầy
Nếu yahoo tôi đã lâu đèn không sáng
Bạn có biết sẽ tìm tôi nơi đâu?
Tôi đã nói với bạn mình: “Xin lỗi
Tôi bận rồi, không thể nói chuyện lâu”
Tôi đã nói với bạn mình: “Xin lỗi
Việc quá nhiều, không thể gửi email”
Chắc cũng chẳng có gì thay đổi
Trái đất vẫn quay, ngày vẫn sáng sau đêm
Người ta vẫn thở dẫu ngoài kia đầy bụi
Chim vẫn chuyền cành, hoa vẫn tỏa hương thơm
“Tôi đã quên vẽ thêm cái dây da cho chiếc rọ
Có lẽ con cừu đã ăn mất đóa hoa...
Không có gì trong vũ trụ này là như cũ
Không ai biết ở đâu, một con cừu không ai biết, có vô tình nuốt mất đóa hoa?” *
01.12.2012
* Hoàng tử bé - Saint Exupéry
Subscribe to:
Posts (Atom)