Friday, December 31, 2021

Một Năm Nhìn Lại

Thấy anh bạn và cô bạn cuối năm lập danh sách những quyển sách đã đọc trong năm. Thấy cũng hay hay. Tui hầu như không tổng kết mình đã đọc, đã xem những gì, vì cũng không chú ý lắm. Hễ rảnh thì kiếm sách đọc hoặc tìm phim xem. Năm nay thử ghi xuống đã đọc và xem những gì. Cũng coi như là ghi chú, để mai mốt cần tham khảo :)

Đây là list SÁCH

1. Cô gái Brooklyn

2. Ngày mai

3. Giây phút này

4. Cuộc gọi từ thiên thần

5. Bởi vì yêu

6. Central Park

7. Cô gái trong trang sách

8. Hẹn em ngày đó

9. Nếu đời em vắng anh

10. Bảy năm sau

11. Rồi sau đó

12. Trở lại tìm nhau

13. Ngày xưa có một chuyện tình

14. Hồi ức của một Geisha (Đọc lại)

15. Bánh mì cô đơn

16. Đồi gió hú (Đọc lại)

17. The Wedding

18. Hãy chăm sóc Mẹ

19. Bức thư tình cuối

20. Người tị nạn

21. Vợ người du hành thời gian

22. Cô gái đan mạch

23. Những Lá Thư Ngày Thứ Tư

24. Ghost in love

25. Chiếc vòng thạch lựu

26. Bông hồng vàng và bình minh xanh (đọc lại)

27. Virgin River (và series 4 quyển của tác giả Robyn Carr này ;)

28. Những chiếc cầu quận Madison (đọc lại)

29. The Wish

30. Người đua diều

31. Hoots

32. Cho tôi xin một vé về tuổi thơ

33. Macbeth

34. Thứ nữ công lược truyện

35.  Truyện xảy đến trong đêm

(Còn mấy quyển ngôn tình linh tinh không để vào đây)


Còn đây là list PHIM

1. Minari

2. Raya và rồng thần cuối cùng

3. The unforgiveable

4. The Virgin River

5. The power of the dog

6. Tick tick boom

7. Don’t look up

8. No time to die

9. The king affections

10. Blue Jay

11. Entrapment

12. The Queen Gambit

13. Enola Holmes

14. Holidate

15. The last letter from your lover

16. Downton Abbey

17. A castle for Christmas

18. Lovehard

19. Silver Skates

20. What’s your number

21. Dangerous beauty

22. The Guernsey litterary & Pototato Peel Pie Society

23. Passing

24. The King

25. Red Notice

26. Squid game

27. The forgotten battle

28. Hellbound

29. Back to the outback

30. The knight before christmas

31. Last christmas

32. Holiday in the wild

33. Stuck together

34. The cook of Castamar

35. The road to red restaurant list

36. Where calls the heart

37. Shangchi

38. Dune

39. Thâm Cung Sâu Từng Bước

40. The father

41. A simple life

42. Hồi ức Geisha

43. Downsizing

44. The half of it

45. Our souls at night

(Cũng như truyện, có mấy bộ phim linh tinh không nhớ lắm)


Wednesday, December 22, 2021

Có Con Mèo Đi Lạc

Con mèo không biết của ai, ở đâu và bằng cách nào lại lọt vào nhà hàng xóm. 

Buổi trưa, tôi đang ngồi làm việc, ngẩng đầu lên thì thấy chị hàng xóm đứng lấp ló trước sân. Tôi ngừng tay, bước ra. Thấy tôi, chị hỏi: "Có phải con mèo nhà em đi lạc không?". Tôi lắc đầu: "Dạ không, chị. Nhà em không có nuôi mèo". Chị lẩm bẩm vừa tự nói với mình và cũng vừa nói với tôi: "Vậy là con mèo của ai ta. Nó có đeo lục lạc thì là mèo nuôi chứ không phải là mèo hoang được". Tôi xúi: "Chị chụp hình nó đăng lên nhóm chat của khu phố hỏi đi chị". Chị ừ, rồi quay lưng đi về nhà.

Nhà tôi không nuôi thú. Hồi đó mỗi lần tôi đòi mang con này con nọ về nuôi, có khi chỉ là tôi muốn chọc Mẹ tôi thôi, Mẹ đều nói: "Nuôi con người đây còn mệt, nuôi mấy con khác làm chi". Mẹ tôi có nhiều lý do để từ chối việc tôi muốn nuôi thú. Ví dụ, nếu tôi mang về mấy con cá cảnh Mẹ đều bắt đem đi thả ra sông. Hoặc có lần một con chim sáo bay vào nhà, tôi mang cái lồng về là Mẹ đã thả nó bay mất. Mẹ nói: "Cá chậu chim lồng. Mình ở hoài trong phòng còn buồn chán, bứt rứt huống chi là con chim con cá". Tôi cãi: "Nhưng mà mấy con này Mẹ phải nuôi nó mới sống, nó không tự sống được". "Không có con nào là không tự sống, cho nó ra tự nhiên là nó tự tìm thức ăn, tự sống được". Mẹ tôi gạt ngang và chấm dứt mọi lời mè nheo, ỉ ôi của tôi. 

Dường như khu phố nơi tôi ở cũng không ai nuôi con gì cả, ngoại trừ đàn bồ câu của nhà hàng xóm đối diện thường hay kéo sang nhà tôi ăn cơm nguội, gạo... tôi rắc trên sân thượng, mà giờ tụi nó cũng đã bay đâu tứ tán rồi, kể từ hồi giãn cách khi chủ nó đi về quê tránh dịch, bỏ lại bầy chim. Động vật thường trú ở khu phố chỉ có đàn chim sẻ, hàng ngày kêu lít chít, nhảy lách chách trên cây và xà xuống sân lụm thức ăn, cùng lũ chuột thỉnh thoảng rượt đuổi nhau tới lui chí chóe. Con mèo có lẽ của nhà ai đó ở khu chung cư phía sau.

Đến chiều chị hàng xóm đăng hình con mèo lên nhóm, kèm lời nhắn: "Con mèo nhà ai làm ơn kêu nó về giùm. Hai ngày nay nó khủng bố tinh thần nhà tui quá!"Vài người, cũng đoán già đoán non như tôi, nhắn nói "chắc là con mèo bên chung cư".

Tôi đọc tin và bật cười trước đoạn "khủng bố tinh thần". Con mèo lông xám trắng, đeo lục lạc màu vàng, ngồi nép bên thành lan can, mắt buồn hiu nhìn người chụp.

Bẵng đi non một tuần, một hôm, giữa đêm, tôi nghe tiếng mèo kêu. Tảng sáng, thấy nó nằm cheo meo nơi bậu cửa sổ nhà hàng xóm. Tôi ném cho nó vài miếng xúc xích. Nó ngước mắt nhìn tôi, không nhúc nhích. Nghĩ chắc nó sợ, nên tôi khép cửa đi vào nhà. Chẳng biết nó có ăn không. Nhưng cứ đến đêm là nó lại kêu. Sáng thì yên lặng. Giờ thì tôi hiểu và chia sẻ với câu "khủng bố tinh thần" của chị hàng xóm. Bởi, có nhiều việc trong đời, chúng ta cứ vội vàng nhìn bên ngoài rồi ý kiến, phán xét mà không (hoặc chưa) hề biết có rất nhiều điều phía sau khác xa với bề ngoài.

Con mèo dường như quen được ẳm bồng nên quên mất cách leo trèo. Tôi thấy nó chỉ đi luẩn quẩn loanh quanh từ hành lang nhà hàng xóm này sang bậu cửa nhà hàng xóm bên cạnh. Mấy cô hưu trí trong xóm mang thức ăn đứng phía dưới gọi nó. Mấy đứa bé kêu meow meow ngoắt nó. Mấy cô gái, chàng trai ngước đầu lên "meo meo xuống đây chơi". Nó đi tới đi lui, hoặc đứng im nhìn ngược lại. Mấy món thức ăn kết quả là lũ chuột được hưởng. Tôi dụ nó qua nhà, nó không nhảy qua được, nên mỗi lần quăng thức ăn cho nó, tôi quăng thêm vài viên nước đá, nghĩ nước đá tan ra nó liếm cho đỡ khát, chứ bữa giờ trời không mưa, lấy nước đâu cho nó uống.

Hồi đó, Mẹ tôi hay càm ràm "Mấy đứa nhỏ thời nay, nuôi chó nuôi mèo gì mà lạ lùng. Cứ nhốt trong lồng, bỏ trong balo đeo lẵng nhẵng. Chó mèo là phải thả cho nó chạy nhảy leo trèo, giữ nhà bắt chuột". Tôi nói, "nuôi kiểu đó là nuôi chó cỏ, mèo cỏ Mẹ ơi. Mấy con này là chó mèo kiểng. Mua cả mấy triệu bạc một con". Mẹ lắc đầu "Nuôi như vậy là phản khoa học, làm nó mất bản năng sinh tồn"

Bất chợt tôi nhớ, mới đây anh bạn kể, con mèo nhà ảnh té, bị gãy xương phải mang đi băng bó. Nhớ bữa đó tôi nghe, rồi kêu, "ủa, mèo mà cũng gãy xương nữa hả anh, em tưởng nó có võ, leo trèo giỏi lắm". Ảnh giải thích "nó giỡn với con chó, bị con chó rượt, rồi chắc là định nhảy lên bàn, ai ngờ nhảy hụt, rớt xuống đất, gãy xương". Chuyện thiệt mà nghe cứ như là chuyện xạo, kể cho vui vậy.

Lại nhớ mới đây xem phim, trước đó nữa cũng đã nghe bác chủ voi ở Buôn Mê Thuột nói. Buổi sáng voi ở với người (làm du lịch chở khách nọ kia như ở Buôn Mê Thuột), buổi tối voi được thả tự do vào rừng kiếm ăn, tìm bầy. Buổi sáng người nuôi voi lại vào rừng đón voi về. Tôi hỏi, "có khi nào bác dẫn lộn voi về nhà không?". Bác chủ voi cười haha. "Con voi nó khôn lắm, nó biết chủ, biết đường về nhà". Tôi lại hỏi, "có khi nào voi đi vô rừng, gặp bầy rồi đi luôn không?". Bác gật, "có chứ, nhưng cũng hiếm lắm". 

Trước cứ nghĩ, bản năng là đặc tính có sẵn của con người hoặc con vật. Tự nhiên mà có và không mất đi. Giờ thấy suy nghĩ đó xem chừng sai sai. Giờ thấy, khi con người nhúng tay vào thì chuyện gì cũng trượt ra khỏi quỹ đạo tự nhiên, ngay cả bản năng cũng không còn là năng lực tự động của bản thân. Những con vật từ trạng thái tự chủ, chuyển sang trạng thái lệ thuộc chủ.

Con mèo chỉ loanh quanh luẩn quẩn ở hành lang và bệ cửa sổ của hai nhà hàng xóm, vậy mà cũng được 1 tuần - 10 ngày. Buổi chiều, tôi thấy một cậu con trai leo ra ngoài cửa sổ nhà hàng xóm bắt con mèo. Tôi đoán già đoán non, chắc chủ con mèo đến bắt nó về đây. Hóa ra không phải, bởi mấy phút sau tôi thấy con mèo chạy vụt qua trước sân nhà. Thoạt đầu tôi cũng không để ý, thấy cái bóng 1 con vật xẹt ngang cứ nghĩ bọn chuột rượt đuổi nhau. Đến khi tôi bước ra sân định xua lũ chuột thì thấy nó núp phía sau mấy chậu bông ló mắt nhìn tôi.

Từ lúc con mèo được thả xuống đất, không thấy lũ trẻ hoặc mấy cô cậu "meo meo" rủ nó đùa chơi. Cũng không thấy mấy cô hưu trí để mấy cái dĩa nhựa đựng thức ăn, hóa ra là chào mời lũ chuột, nữa. Có lẽ người ta dễ động lòng trắc ẩn trước những gì xa lạ hơn đối với những gì thân quen chăng? Cũng có thể do nhìn gần con mèo đuôi cụp, mắt lem nhem xấu xí quá, chẳng còn đáng yêu dễ thương như lúc nhìn xa xa.

Rồi con mèo biến mất, đột ngột như khi nó xuất hiện. Tôi nhắn tin trên nhóm chat "Có ai biết con mèo đi đâu không ạ, mấy hôm nay không thấy nó nữa?". Không thấy ai trả lời, cũng chẳng xôn xao như hồi con mèo xuất hiện. Có lẽ người ta đang thở phào nhẹ nhỏm, đỡ lo rủi hôm nào lỡ quên đóng cửa, con mèo chạy vô nhà không chịu đi ra. Cũng có thể con mèo cũng như những mối quan hệ xã giao qua đường, chẳng ai để tâm đâu mà nhớ!

22.12.2021

Monday, December 13, 2021

Buồn-Vui Công Việc

Ngồi chờ đến phiên làm việc, gõ được 1 bài kha khá dài bằng điện thoại. Rồi, vô tình trượt tay, đụng nhầm phím gì không biết, mất sạch. Lắc điện thoại để undo cũng không được. Bấm mấy thứ khác để undo cũng không xong. Coi như công cốc. Lười lục lại ý, lười gõ lại. Đành thôi.

Tuần rồi gặp một cô khách hàng người Nhật. Mấy em nhân viên kêu: "Lần đầu tiên em gặp một người Nhật bất lịch sự, thiếu văn hóa đến vậy". Cố gắng động viên mấy ẻm: "Có lẽ cổ bị căng thẳng vì dự án nên có thái độ như vậy. Thôi mình cố gắng làm cho tốt công việc". Tụi nhỏ: "Dạ, dạ, mà bả điên quá chịu không nổi chị ơi". Mình cũng cảm thấy khó chịu với thái độ của cô khách hàng này, cũng lần đầu tiên gặp một khách hàng nói chung, khách Nhật nói riêng, thô lỗ, cục cằn như vậy, nghĩ nghĩ, chắc tâm thần cổ bất ổn. Công việc chạy gấp mà đưa yêu cầu không rõ ràng, thiếu trước, thiếu sau. Mấy đứa nhỏ kiểm tra thấy sai kêu trời hoài. Yêu cầu làm A, đến lúc vô việc thì đòi làm B. Gửi mail viết toàn chữ in, như hét vào mặt người đọc. Mà rồi cuối cùng cũng xong dự án. Đối tác của cô khách hàng rất hài lòng. Cổ quay qua khen lấy khen để, nào là wonderful, nào là excellent, nào là "Tôi học được nhiều điều từ cách làm việc của you". Rồi còn hẹn lần sau sẽ tiếp tục cộng tác. Tụi nhỏ hú hét ầm ầm: "Trời, hẹn lần sau nữa hả trời. Tụi em đốt phong long vái bả chục vái". Mình nói: "Lần sau nếu cổ có quay lại thì tùy tụi em. Tụi em có toàn quyền nhận hay từ chối dự án. Dĩ nhiên, tiền mình cũng cần, nhưng với những khách hàng không biết tôn trọng đối tác thì mình có quyền từ chối. Thứ nhất, tụi em ức chế, công việc không suôn sẻ, kết quả không tốt, vừa mất tiền bạc, mất thời gian, mất hình ảnh công ty, vậy thì không nhận thì nên. Thứ nhì, nếu chỉ vì 1 dự án, mà phải bỏ quá nhiều thời gian, quá nhiều nhân sự, chi phí tính ra còn hơn doanh thu dự án, hơn nữa chỉ để đi sửa những lỗi sai của khách hàng thì chi bằng dùng thời gian đó, nhân sự đó để đi tìm khách hàng khác tính ra sẽ tốt hơn".

Hôm nay ngồi gõ post này, thì chợt nhớ đến đoạn đối thoại giữa Quỳnh Nga và công chúa Bích Vân trong vở Bên Câu Dệt Lụa: "Bán buôn cũng có hàng trăm hàng ngàn mặt khách, nên cũng tùy theo cách ăn nết ở của khách mà chiều, cũng như nước ở biển khơi sông lớn thì rộng, mà vào lạch vào mương thì phải hẹp chứ"

Saturday, December 4, 2021

Cây Nơi Đô Thị

Hôm trước xem một bộ phim (quên mất tên) trên Netflix, trong đó có chi tiết nhân vật nam chính đi vào rừng chặt cây thông về nhà trưng Giáng Sinh. Khi đi nam chính đeo theo 1 cái túi, trong đó có 2 cây non. Nữ chính thấy và thắc mắc. Nam chính giải thích, phong tục nơi anh sống, khi chặt 1 cây (bất kỳ) xuống, người ta sẽ trồng lại 2 cây con khác. Nhớ có lần xem phỏng vấn ông Thái tử Charles của nước Anh, ổng nói, mỗi năm vào ngày Sinh Nhật của hoàng tử George, ổng lại trồng một cái cây. Chỗ ông Thái tử đứng và chỗ nhân vật chính trong phim chặt thông, đất mênh mông, rừng và vườn mà!

Nhân nói về cây, mấy hôm trước, đọc thấy dân mạng lao nhao khóc than, HÀNG cây (nhấn mạnh chữ hàng) ở đường Nguyễn Bỉnh Khiêm bị chặt. Mới ủa ủa, chỗ đó đâu có mở rộng hay xây metro, mê cung gì đâu mà chặt hết cây ta? Bán tín, bán nghi, 1 buổi chiều đi làm về, tranh thủ ra sớm, thay vì chạy đường thẳng, thì chạy đường vòng ra mé đó xem sao. Thấy có 3 cái lỗ mất cây thôi, còn hàng cây vẫn còn. Và 3 cái cây bị chặt đó là do bộ rễ bị hư rồi. Bởi, trước giờ không có ưa cái trò làm bộ làm tịch khóc cây là vậy. Hễ thấy cưa cây, chặt cây là rống riết lên bất cần tìm hiểu nguyên nhân. Hỏi, vậy chứ cây ngã đè người thì có than khóc thống thiết vậy không? Ngay tại con đường này chứ đâu xa xôi, cách đây vài tháng, 2 cây cổ thụ bật gốc, 1 cây ngã đè sập mảng tường Sở Thú, 1 ngã đè chuồng rái cá hay hà mã gì đó. Có ai than khóc không?

Cây trồng nơi đô thị, một thời gian thì phải chấp nhận chặt bỏ, trồng mới vì cây càng to, bộ rễ càng dài, rộng và ăn sâu. Đất đô thị toàn là vĩa hè xi măng, khoảnh có đất dành cho cây không nhiều như là đất vườn, lại càng không phải đất rừng nên sao mà đủ diện tích đất để rễ bám và nuôi sống cây!

Lại nữa mặt đất nơi đô thị không phải tĩnh như vườn hay rừng. Một ngày hàng trăm, hàng triệu chuyến xe chạy qua, đến cột nhà còn lung lay huống chi cái cây rễ bám vào miếng đất chút xíu.

Post cái hình cây ngã và cái hình minh họa diện tích đất cần để cây phát triển cho ai muốn khóc cây thì tham khảo trước khi hao nước...miếng!

Còn có yêu cây, thương cây thì tham gia mấy chương trình trồng cây, vá rừng... Cần thì hỏi, tui chỉ nhóm vá rừng nghiêm túc, không phải đánh bóng, đánh chén, cho để mà tham gia!



 
;