Saturday, May 29, 2021

Lan Man Ngày Dịch

1. Lẽ ra tuần này ở HN, tuần trước đó ở mấy tỉnh Tây Nguyên và Nam Trung Bộ, nhưng dịch đang hồi căng thẳng, nên chuyển sang làm việc online. Hôm đối tác đồng ý chuyển sang online, cả đám thở phào nhẹ nhõm, vừa tránh được nguy cơ tiếp xúc, vừa tránh được những khó khăn có thể xảy ra khi di chuyển trong mùa dịch, như khi đến một khu vực nào đó, mà ở đấy bất ngờ cách ly, giãn cách, đi ra cũng không được, ở lại cũng kẹt... Mấy em nhân viên cười, chọc "Xém nữa chị H. thành Vũ Khắc Tiệp phiên bản công ty mình, đi cách ly từ vùng này sang vùng nọ". Thật sự là không ngại việc gò bó hay cô đơn, buồn chán khi bị "nhốt" 1 mình, vì chỉ cần có điện thoại, laptop, kindle thì cách ly trong 14 hay 21 ngày cũng không thành vấn đề. Chỉ ngại mỗi việc, nếu phải cách ly tập trung nhiều người, thì phải cẩn trọng với tất tần tật mọi thứ xung quanh, kể cả với giao tiếp, quan hệ người với người.

Nhớ lại nửa tháng cách ly hôm mới về. Mỗi lần có việc, buộc phải gặp/tiếp xúc với mấy bạn nhân viên khách sạn, lần nào cũng phải nín cười vì cả hai bên «đề phòng» lẫn nhau như trong mấy bộ phim khoa học giả tưởng với những sinh vật ngoài hành tinh và người trái đất.

2. Mấy ngày trước đọc bên FB của nhà toán học NBC có đề xuất, đại loại, F0 chịu chi phí cách ly cho F1 của họ. Chợt nghĩ, ý kiến vạch ra cứ như mấy cái định đề, tiên đề toán hình học phẳng, thuộc lòng từ hồi bé bằng ngón tay, kiểu, "qua 2 điểm F0, F1 cho trước, chỉ vẽ được duy nhất 1 đường thẳng, 1 và chỉ 1 mà thôi". Đời, cho dẫu phẳng, cũng không giống như mấy đề toán. Thời buổi này, có ai muốn mình là F0 đâu. Hôm qua đọc bài chia sẻ trên trang Cộng đồng pandemic... có bạn, dương tính rồi, còn chẳng biết vì sao và do đâu bị nhiễm.

Nhớ mấy tháng trước, lúc còn bên C., một hôm, chị sếp của bạn gọi điện thoại, giọng lo lắng nói "em ơi, con bé sinh viên ở trọ nhà Wendy bị dương tính rồi. Wendy mới báo chị, mai nó đi test covid. Chị cũng về cách ly. Mà chị lo quá, chị với Wendy ngày nào cũng ăn cơm trưa cùng nhau". Gọi cho bạn, nó kể "bé sv mấy hôm nay đâu có gì đâu chị, đi học đi làm bình thường, chiều về kêu, tự nhiên con hơi uể oải, ê ê người, hơi sốt. Em bắt vô phòng ăn riêng, sáng đi test, chiều dương tính". Hồi đầu dịch, con trai bạn đang làm co-op ở trung tâm chăm sóc người già, thì bị viêm họng và ho, lúc đó không biết phải test covid nơi đâu, chính quyền còn lúng túng chưa biết đối phó thế nào, đùng 1 cái lockdown, thịt, cá, sữa, đồ hộp, thực phẩm ở siêu thị bị vét sạch, kệ hàng trống rỗng, đến đỗi suốt cả tuần sau đó, siêu thị phải quy định mỗi người chỉ được mua tối đa 2 vĩ thịt, 1 hộp sữa... Lần đó, bạn cũng "nhốt" con bạn trong phòng mười mấy ngày... Mới gần đây thôi, đứa bạn khác nhắn, "gia đình tao đang cách ly, vì ông chồng tao tiếp xúc với người dương tính. Ông khách đó khuyết tật, ngồi xe lăn, ổng cũng không biểt ổng nhiễm ở đâu".

3. Hôm qua, cũng ở Fb của GS, thấy ông viết về vaccines, nói về chuyện chích vaccine ở Anh, Pháp, VN... 

Hỏi thăm lòng vòng mấy người bạn ngành Y. Phần lớn chưa được chích, có người mới 1 mũi, hiếm lắm mới có người 2 mũi. Còn phó thường dân thì... "quên đi". 

Và nghĩ vu vơ kiểu, trên bảng đen phấn trắng thì có thể đọc ro ro tiên đề Euclid, đại khái "Qua một điểm nằm ngoài một đường thẳng thì có thể vẽ được một đường thẳng song song với đường thẳng đã cho", chứ trên "hành tinh trái đất Việt Nam" thì vaccines đâu ra mà thừa, lại nữa, Việt Nam đâu có lựa chọn nào khác ngoài AZ để GS vẽ đường thẳng cho song song với Anh, Pháp, châu Âu...

(Ảnh chụp hôm cách ly)



Tuesday, May 25, 2021

Ngô Thụy Miên và Những Bản Tình Ca

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên sinh năm 1948 tại Hải Phòng. Khi được 6 tuổi, cả gia đình Ngô Thụy Miên chuyển vào Sài Gòn định cư. Hiệu sách Thanh Bình của người cha, đã khơi dậy và nuôi dưỡng tình yêu nghệ thuật đối với Ngô Thụy Miên. Sau một thời gian theo học nhạc với nhạc sĩ Đỗ Thế Phiệt và nhạc sĩ Hùng Lân, chàng trai Ngô Quang Bình dùng bút danh Đông Quân để tập tành sáng tác. Sau một thời gian, bút danh Đông Quân được đổi thành bút danh Ngô Thụy Miên.

Cơ duyên nào để Ngô Thụy Miên viết tình ca? Đó là bóng hồng Đoàn Thanh Vân, mà Ngô Thụy Miên hạnh ngộ ở Trường Âm nhạc Sài Gòn. Người đẹp Đoàn Thanh Vân là con gái của tài tử Đoàn Thanh Mậu nổi tiếng bậc nhất Sài Gòn thập niên 1960. Hình ảnh Đoàn Thanh Vân đã khiến trái tim Ngô Thụy Miên rung động, và chàng trai 17 tuổi đã viết ca khúc đầu tay “Chiều nay không có em” thay cho lời tỏ tình: “Không có em đời mình, sao vắng vui/ Cuộc tình như lá khô mộng mơ cơn mê chiều/ Không có em đôi mắt buồn nào đợi chờ/ Xin cho nhau lời vỗ về, sao đành quên đi ngày tháng đó”.

Bắt đầu hẹn hò với Đoàn Thanh Vân, Ngô Thụy Miên viết tiếp ca khúc “Mùa thu cho em” rạo rực: “Nắng úa dệt mi em/ Và mây xanh thay tóc rối/ Nhạt môi môi em thơm nồng/ Tình yêu vương vương má hồng/ Sẽ hát bài cho em, và ru em yên giấc tối/ Ngày mai khi mưa ngang lưng đồi/ Chờ em, anh nghe mùa thu tới”.

Ngô Thụy Miên rất hâm mộ dòng nhạc tiền chiến, nên những ca khúc khởi nghiệp của Ngô Thụy Miên có màu sắc tương đối giống lớp nhạc sĩ tiền bối. Tuy nhiên, sau một loạt ca khúc phổ thơ Nguyên Sa như “Áo lụa Hà Đông”, “Paris có gì lạ không em” hoặc “Tuổi mười ba” thì Ngô Thụy Miên định hình phong cách riêng.

Nếu như việc phổ nhạc cho thơ Nguyên Sa là mối duyên thơ – nhạc, thì cuộc tình với Đoàn Thanh Vân là mối duyên đời -nhạc của Ngô Thụy Miên. Những xao xuyến lứa đôi đã làm thăng hoa âm nhạc Ngô Thụy Miên, mà ca khúc “Mắt biếc” ông viết tặng người yêu được đón nhận nồng nhiệt ngay từ khi ra đời. Đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, Ngô Thụy Miên trở thành một hiện tượng được giới trẻ đô thị hâm mộ, và cũng nhận được không ít lời khen tặng của các nhạc sĩ đàn anh như Phạm Duy, Hoàng Thi Thơ, Anh Bằng…

Năm 1973, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên và Đoàn Thanh Vân đính hôn. Đám cưới của họ dự định sẽ tổ chức sau khi Đoàn Thanh Vân tốt nghiệp đại học. Thế nhưng, sự kiện 30/4/1975 đã thay đổi nhiều điều. Đoàn Thanh Vân theo cha mẹ di cư sang Mỹ, mà không kịp nói lời giã biệt vị hôn thê. Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên thổ lộ: “Một sáng tác mà tôi rất yêu quí, có mang một chút hình ảnh thời sự, đó là bài “Em còn nhớ mùa xuân”. Đó là tình khúc duy nhất tôi đã viết ở Sài Gòn sau tháng 4/1975 trong nỗi nhớ một người bạn gái đã ra đi, và giữa những biến chuyển xẩy ra quanh mình trong những ngày tháng đó. Bản nhạc nhắc đến những kỷ niệm đẹp của chúng tôi trong bối cảnh của một thời thơ mộng”.

Ca khúc “Em còn nhớ mùa xuân” được nhiều ca sĩ trình diễn ở hải ngoại, rồi sau đó lại tiếp tục chinh phục người yêu nhạc trong nước: “Những thành phố em sẽ đi qua/ Đây Paris, đây Luân Đôn, đây Vienne/ Nhưng có đâu bằng Sàigòn hôm qua/ Nhưng có đâu bằng Sài Gòn mai sau/ Em có mơ ngày hát câu hồi hương”.

Khi chắc chắn người yêu đã không thể “hát câu hồi hương” như mình hy vọng, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã vượt đại dương để đi tìm người phụ nữ đã cùng mình ước thề. Ở nước Mỹ mênh mông, họ cũng đã tìm được nhau. Năm 1979, Ngô Thụy Miên và Đoàn Thanh Vân tổ chức lễ cưới tại bang California. Trùng phùng hạnh phúc sau cách biệt bẽ bàng, Ngô Thụy Miên đã viết ca khúc “Em về mùa thu” đánh dấu ngày nên duyên chồng vợ: “Ô hay mùa thu lại về cho mình giăng hẹn hò/ Gọi tên nhau khi chiều đến/ Mây thu vấn vương đan ngập lối đi/ Ái ân theo hồn vút cao/ Vết mơ tình xõa tay mềm”.

Chuỗi ngày hòa nhập nơi đất khách cũng đầy gian nan. Ngô Thụy Miên không muốn dính líu vào các hoạt động biểu diễn trên sân khấu, nên chọn cách đi làm công nhân như một người Việt bình thường mưu sinh xứ người. Vợ chồng Ngô Thụy Miên dọn đến thành phố Olympia của bang Wasington để sinh sống với không ít muộn phiền và lo toan. Tình yêu và âm nhạc đã níu giữ họ giữa nhiều xáo trộn bủa vây, mà ca khúc “Bản tình ca cho em” là ví dụ tiêu biểu: “Anh hát cho em bài tình ca thiết tha/ Anh hát cho em dù lòng nghe xót xa/ Một lần gặp gỡ đã là bao thương nhớ/ Thương dáng em cười nhớ nụ mắt bờ môi…/Anh chúc cho em đời yên vui đắm say/ Anh chúc cho em dù lòng nghe đắng cay/ Một ngày nào đó dẫu tình ta đã lỡ/ Một ngày nào đó ta vẫn yêu mãi người thôi”.

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đứng ngoài thị phi show biz. Ông bộc bạch: “Tôi đến với âm nhạc như một sự tự nhiên, không hề có tham vọng gì. Những sáng tác của tôi đều được cẩn trọng, chăm sóc từ lời ca đến ý nhạc. Những năm tháng học nhạc cổ điển Tây phương đã giúp tôi rất nhiều trong việc sáng tạo, chọn lựa cũng như trau chuốt, làm đẹp câu nhạc. Đã có những bài tôi để cả năm trời chỉ để viết đi, viết lại những giai điệu mà mình chưa vừa ý! Nói về lời ca, thì có lẽ nhờ trưởng thành giữa văn thơ và sách vở tôi đã được đọc rất nhiều. Đọc nhiều nó thấm vào người lúc nào không biết. Rồi khi trái tim rung động thì lời ca tự nhiên sẽ đến”.

Nhìn vào số lượng ca khúc của Ngô Thụy Miên phổ biến sâu rộng trong đời sống, ai cũng ngỡ ông sáng tác rất nhiều. Thực tế, Ngô Thụy Miên sáng tác rất ít. Có khi vài ba năm ông mới có cảm hứng để viết một ca khúc. Và quan trọng hơn là có nhiều ca khúc ra đời mà Ngô Thụy Miên cũng không có ý định công bố. Chẳng hạn, ca khúc “Riêng một góc trời” chỉ được Ngô Thụy Miên hát cho vợ suốt nhiều năm, sau đó ca sĩ Tuấn Ngọc mới đến tận nhà để xin được thu âm và lan tỏa cực nhanh vào công chúng: “Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ/ Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa/ Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ/ Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi…”.

Tính toán chi li, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên tự tổng kết ông viết được hơn 60 ca khúc. Vì sao như vậy? Ngô Thụy Miên cạn kiệt cảm hứng chăng? Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên bảo ông không muốn viết những điều quá hiu hắt từ tâm trạng mình: “Với tôi, âm nhạc cũng như đời sống đều thay đổi theo thời gian và không gian. Sống ở quê nhà với những thân yêu quanh mình, với những lụa là mưa nắng Sài Gòn, những quán hàng, những con đường quen thuộc từng dấu chân, từng buổi sáng, buổi chiều… tất cả đã cho tôi những ý nhạc nhẹ nhàng, trong sáng, những lời ca thơ mộng, dịu dàng. Ở Mỹ, người ta thật vội vã, thật xa lạ… Những thành phố, nhà cửa thật to lớn nhưng cũng thật lạnh lẽo. Ngày tháng bên này đã để lại trong âm nhạc của tôi những dấu vết buồn bã của cuộc sống tạm dung, những muộn phiền cay đắng của những phần đời lặng lẽ quanh mình…”.

Ca khúc “Mưa trên cuộc tình tôi” viết khi nhạc sĩ Ngô Thụy Miên bước qua tuổi lục thập ít nhiều chứng minh điều ấy: “Tôi vẫn ngồi lặng ngắm mây trôi/ Mưa ngoài trời như bụi rơi/ Chỉ là phù du những tháng ngày vui/ Bên phím đàn tôi nghe hồn buông lơi”. Bây giờ, ở tuổi 72, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên vẫn sống êm đềm bên người vợ thủy chung Đoàn Thanh Vân. Họ hiếm muộn con cái, nhưng đi đâu cũng có nhau. Thỉnh thoảng họ cùng hát lại những ca khúc một thời thanh xuân của mình để vỗ về cuộc tình trăm năm.

(Theo Nhạc Xưa)

Sunday, May 9, 2021

Xe Đạp và Những Chuyện Linh Tinh

Hồi cuối xuân đầu hè năm ngoái, khi trời bắt đầu nóng lên, tôi quyết định mua 1 chiếc xe đạp để vừa chạy đi siêu thị, vừa tập thể dục. Lúc đó ngoài đường người ta đạp xe đạp nhiều lắm. Xe đạp hút hàng kinh khủng. Bạn tôi phải đặt hàng ở tỉnh khác, rồi lái xe sang đấy lấy hàng về. Tôi lùng hết mấy siêu thị, nơi nào cũng báo hết hàng, nên đành đi tìm mua xe đã qua sử dụng. Một lần vừa thấy trên nhóm sinh viên có bạn về Việt Nam nên bán lại xe đạp, tôi vừa cân nhắc tới lui, quay lại là đã có người mua mất. Tôi mò lên marketplace của FB, rồi lên mạng K., kiểu giống như chợ lạc-xoong bên mình, canh đâu đó gần 1/2 tháng trời, mới chộp được "em" xe còn khá mới, căn cứ vào bánh xe còn gai, khung xe không có vết trầy. Sau thêm vài ngày ngã giá qua lại, khi anh chủ cũ đồng ý với giá tôi trả, thì tôi phát hiện ra, chỗ ở của anh ấy cách chỗ tôi khá xa, kiểu như từ Q6 chạy lên Hóc Môn, Củ Chi vậy. Thời may, sau khi nghe tôi giải thích, xin lỗi, rồi đề xuất ảnh chở xe lên chỗ tôi, ảnh đồng ý, lại còn không tính phí. Hôm giao nhận xe, ảnh còn kêu tôi chạy 1 vòng, xem có ưng ý không.

Một lần khi đạp xe đi siêu thị, tôi bị trượt dốc, té chỏng gọng, đầu gối lác một vết cỡ đồng 5 ngàn. Sợ chỗ trầy dính đất bụi bẩn, sẵn nước rửa tay tôi đổ lên rửa vết thương. Máu và nước chảy dài dài xuống bàn chân. Tôi hy sinh cái khẩu trang dự trữ để chặm máu và che chỗ trầy, rồi đạp xe đi, trong đầu tính sẵn, trên đường đi sẽ ghé quán cà phê xin khăn giấy, rồi ghé siêu thị tiện lợi mua băng keo cá nhân, rồi tiếp tục đi mua thức ăn. Ngờ đâu, hôm ấy là cuối tuần, quán cà phê dọc đường và cả siêu thị tiện lợi đều đóng cửa, mỗi siêu thị bán thực phẩm là mở cửa. Tôi chuyển sang phương án 2. Tôi đoán (và tin chắc) một điều, thể nào ở siêu thị người ta cũng có hộp đồ sơ cứu, còn bông-băng-gòn-gạc chắc chắn có, vì nó là món không thể thiếu trong hộp sơ cứu ấy. Và đúng như tôi đoán, khi thấy tôi cà nhắc, chân dính máu, cô nhân viên rất sốt sắng, kêu tôi đứng chờ, cô ấy chạy đi, rồi mang lại cho tôi mấy miếng bông tẩm sẵn ancol, 3 miếng gạc, 3 miếng băng keo cá nhân, còn dặn tôi khi nào cần gì thêm thì báo. 

Tôi sợ chân có thẹo, nên ngày nào cũng xức thuốc mấy cữ nghiêm chỉnh. Mấy ngày sau khi vết thương lành, kéo mài, bạn tôi gọi điện thoại kiểm tra xem tôi có xức thuốc làm mờ xẹo không, tôi nói với nó: "Tao có sở thích biến thái ghê mày, cứ nhè cái mài mà rờ, khều, thấy nó đã ngứa". Bạn cười haha "Bệnh lây ghê á, tao cũng có sở thích giống vậy". 

Một năm rồi, lâu lâu tôi kéo đầu gối ra nhìn vết thẹo mờ mờ, thắc mắc, chẳng biết sao hôm ấy, té nhẹ nhàng lắm, mà sao chân lại bị trầy như vậy.

Viết đến đây thì chợt nghĩ vu vơ, đại khái, có vẻ như con người có khuynh hướng hay khều vết thương, hay nhớ vết thẹo dù nó đã phai mờ, đôi khi chẳng phải vì mục đích rút kinh nghiệm, chỉ là không thể buông đi một nỗi đau!

Ps1. Mấy nay bận quá, bài viết hơn chục ngày mới xong
Ps2. Nhân nói về xe đạp, nhớ 2 bộ phim về xe đạp của Ý và của TQ khá hay

 
;