Sunday, May 9, 2021

Xe Đạp và Những Chuyện Linh Tinh

Hồi cuối xuân đầu hè năm ngoái, khi trời bắt đầu nóng lên, tôi quyết định mua 1 chiếc xe đạp để vừa chạy đi siêu thị, vừa tập thể dục. Lúc đó ngoài đường người ta đạp xe đạp nhiều lắm. Xe đạp hút hàng kinh khủng. Bạn tôi phải đặt hàng ở tỉnh khác, rồi lái xe sang đấy lấy hàng về. Tôi lùng hết mấy siêu thị, nơi nào cũng báo hết hàng, nên đành đi tìm mua xe đã qua sử dụng. Một lần vừa thấy trên nhóm sinh viên có bạn về Việt Nam nên bán lại xe đạp, tôi vừa cân nhắc tới lui, quay lại là đã có người mua mất. Tôi mò lên marketplace của FB, rồi lên mạng K., kiểu giống như chợ lạc-xoong bên mình, canh đâu đó gần 1/2 tháng trời, mới chộp được "em" xe còn khá mới, căn cứ vào bánh xe còn gai, khung xe không có vết trầy. Sau thêm vài ngày ngã giá qua lại, khi anh chủ cũ đồng ý với giá tôi trả, thì tôi phát hiện ra, chỗ ở của anh ấy cách chỗ tôi khá xa, kiểu như từ Q6 chạy lên Hóc Môn, Củ Chi vậy. Thời may, sau khi nghe tôi giải thích, xin lỗi, rồi đề xuất ảnh chở xe lên chỗ tôi, ảnh đồng ý, lại còn không tính phí. Hôm giao nhận xe, ảnh còn kêu tôi chạy 1 vòng, xem có ưng ý không.

Một lần khi đạp xe đi siêu thị, tôi bị trượt dốc, té chỏng gọng, đầu gối lác một vết cỡ đồng 5 ngàn. Sợ chỗ trầy dính đất bụi bẩn, sẵn nước rửa tay tôi đổ lên rửa vết thương. Máu và nước chảy dài dài xuống bàn chân. Tôi hy sinh cái khẩu trang dự trữ để chặm máu và che chỗ trầy, rồi đạp xe đi, trong đầu tính sẵn, trên đường đi sẽ ghé quán cà phê xin khăn giấy, rồi ghé siêu thị tiện lợi mua băng keo cá nhân, rồi tiếp tục đi mua thức ăn. Ngờ đâu, hôm ấy là cuối tuần, quán cà phê dọc đường và cả siêu thị tiện lợi đều đóng cửa, mỗi siêu thị bán thực phẩm là mở cửa. Tôi chuyển sang phương án 2. Tôi đoán (và tin chắc) một điều, thể nào ở siêu thị người ta cũng có hộp đồ sơ cứu, còn bông-băng-gòn-gạc chắc chắn có, vì nó là món không thể thiếu trong hộp sơ cứu ấy. Và đúng như tôi đoán, khi thấy tôi cà nhắc, chân dính máu, cô nhân viên rất sốt sắng, kêu tôi đứng chờ, cô ấy chạy đi, rồi mang lại cho tôi mấy miếng bông tẩm sẵn ancol, 3 miếng gạc, 3 miếng băng keo cá nhân, còn dặn tôi khi nào cần gì thêm thì báo. 

Tôi sợ chân có thẹo, nên ngày nào cũng xức thuốc mấy cữ nghiêm chỉnh. Mấy ngày sau khi vết thương lành, kéo mài, bạn tôi gọi điện thoại kiểm tra xem tôi có xức thuốc làm mờ xẹo không, tôi nói với nó: "Tao có sở thích biến thái ghê mày, cứ nhè cái mài mà rờ, khều, thấy nó đã ngứa". Bạn cười haha "Bệnh lây ghê á, tao cũng có sở thích giống vậy". 

Một năm rồi, lâu lâu tôi kéo đầu gối ra nhìn vết thẹo mờ mờ, thắc mắc, chẳng biết sao hôm ấy, té nhẹ nhàng lắm, mà sao chân lại bị trầy như vậy.

Viết đến đây thì chợt nghĩ vu vơ, đại khái, có vẻ như con người có khuynh hướng hay khều vết thương, hay nhớ vết thẹo dù nó đã phai mờ, đôi khi chẳng phải vì mục đích rút kinh nghiệm, chỉ là không thể buông đi một nỗi đau!

Ps1. Mấy nay bận quá, bài viết hơn chục ngày mới xong
Ps2. Nhân nói về xe đạp, nhớ 2 bộ phim về xe đạp của Ý và của TQ khá hay

4 comments:

  1. https://www.youtube.com/watch?v=eHQG6-DojVw :D

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cảm ơn em. May quá không em không post bài Xe Đạp Ơi của Ngọc Lễ - Phương Thảo hahaha

      Delete


  2. XE ĐẠP thì chẳng bao giờ là xưa !

    Chuyện về NÓ luôn là thuở mới lớn ....Ai cũng yêu tuổi ấu thơ .
    Tập xe đạp . vui nhiều lắm !

    ReplyDelete
    Replies
    1. Dạ. Có thể do đó là phương tiện đi lại được sở hữu lần đầu tiên trong đời là xe đạp nên nhắc là nhớ, mặc dù sau này, phần lớn chúng ta dùng những phương tiện khác, nhanh hơn, hiện đại hơn.

      Delete

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;