Tuesday, September 5, 2017

Shinya Shokudō (Quán ăn đêm)


Quán không có tên. Người ta gọi nó là Quán Ăn Đêm bởi nó mở từ 12 giờ đêm đến 7g sáng hôm sau. Thực đơn của quán cũng đơn sơ như tên quán, nếu như người ta gọi đó là thực đơn, một dòng ghi quy định của quán "Mỗi thực khách chỉ được gọi tối đa ba cốc đồ uống có cồn", 4 dòng ghi giá đồ uống. Phương châm kinh doanh của quán cũng lạ, khách đến cứ nói tên món mình muốn ăn, chủ quán sẽ làm nếu trong khả năng.

Khi một ngày dài kết thúc, người người hối hả trở về căn nhà ấm cúng của mình. Nhưng đôi khi họ chợt cảm thấy còn điều gì đó dang dở, họ không muốn đi theo hành trình quen thuộc nữa. Có nhiều đêm, họ sẽ muốn ghé một nơi khác. Và họ chọn Quán Ăn Đêm làm nơi dừng chân. Do vậy mà khách của quán cũng đa dạng. Từ cô ca sĩ nổi tiếng đến cậu bé giao báo. Từ người chủ gay bar đến ông trùm xã hội đen. Từ một nhà ẩm thực tên tuổi đến cô vũ công thoát y... Mỗi thực khách đến quán đều mang theo mình một tâm trạng, họ gọi một món ăn, không ai giống ai. Có món cầu kỳ, có món cực giản dị như món "cơm mèo" (nekomanma), hay món cơm bơ - cơm trộn với bơ tan chảy với chút nước tương... Những món ăn thực khách gọi không chỉ đơn thuần là để no bụng hay vì mùi vị mà ẩn sau nó là những mảnh ký ức riêng của mỗi người, những lầm lạc của quá khứ, những khoảnh khắc xao lòng, những kỷ niệm bị bỏ lại sau lưng hay bị thời gian và cuộc sống vội vã xóa nhòa… Những người khách đến quán có khi chỉ là tình cờ ghé qua bỗng thành bước ngoặt số phận, có khi đến rồi gặp nhân duyên của mình, cũng có khi là cuộc hội ngộ sau nhiều năm, của tủi mừng khi con nhận ra cha, cha nhận ra con... Thế nên, bộ phim không chỉ mỗi giới thiệu ẩm thực Nhật mà còn như là một lát cắt của cuộc sống.

Người ta không nhắc đến tên người chủ quán. Thực khách chỉ đơn giản gọi ông là "Ông chủ" vậy thôi. Ông ít nói, lặng lẽ, thường chỉ khoanh tay ngồi trong bếp, hút một điếu thuốc, quan sát, lắng nghe. Nhưng ông lại là nhân vật quan trọng nhất, một chứng nhân, một người mà mỗi thực khách có thể tin cậy bộc bạch nỗi niềm. Hệt như cái không khí ấm cúng của quán tựa như một nơi trú ẩn lý tưởng cho những tâm hồn đơn độc.

Khung cảnh 10 tập phim chỉ diễn ra xung quanh một không gian nhỏ tĩnh lặng cách biệt với sự ồn ào, nhộn nhịp của khu trung tâm Shinjuku bên ngoài. Nhịp phim trầm lắng, các nhân vật đến rồi lại đi, không kịch tính, gay cấn, ấy vậy mà cứ phải xem tiếp, xem tiếp để được nghe những câu chuyện đượm những bâng khuâng!

5.9.2017

Monday, August 21, 2017

"Chúc Một Ngày Tốt Lành"

Buổi sáng tôi đứng lơ thơ tại một điểm du lịch. Mặc dù nắng đã lên cao nhưng có vẻ vẫn còn khá sớm để các đoàn xe du lịch đổ khách xuống tham quan. 

Đứa bé tay ôm rổ đồ lưu niệm đến gần mời tôi “Cô mua về làm quà đi cô”.

Tôi lơ đãng nhìn mấy thứ linh tinh vòng tay, dây đeo làm bằng vỏ ốc... , lắc đầu, nhỏ nhẹ: “Không, cô không mua con à”.

Trái với lệ thường, thằng bé không hề chèo kéo, nài nỉ sau lời từ chối của tôi. Nó móc trong túi ra một vật gì đấy và bảo tôi: “Cô xòe tay ra con cho cô cái này”.

Tôi dè dặt: “Cô cảm ơn, cô không nhận đâu”.

Thằng bé nài: “Cô đưa tay ra đi".

Tôi rụt rè xòe bàn tay ra trước mặt thằng bé. Nó đặt vào tay tôi cái vỏ ốc bé xíu, xinh xinh. Tôi ngập ngừng: "Vỏ ốc dễ thương quá... hay là... con cứ giữ đi". 

"Không, con tặng cô, là món quà con chúc cô một ngày tốt lành".

Rồi thằng bé bước đi. Nhẹ nhàng như lúc nó đến.

Tôi nhìn theo bước chân tung tăng của thằng bé, chợt thấy tần ngần. Hình như trước giờ chưa nghe ai chúc mình "một ngày tốt lành" một cách vô tự lự, không phải kiểu chúc khách sáo, thảo mai như thế...

Tôi để vỏ ốc trên bàn làm việc, mỗi sáng chợt nghe lòng mình vui vui. Vậy đó, chúc một ngày tốt lành!

PY, 20.8.2017

Saturday, May 6, 2017

Giọt Nước Mắt Thực Hư!

Người đàn bà chạy vụt ngang qua ngã rẽ.
Phút tan tầm phố xá chật như nêm.
Xấp vé số trong tay bà chấp chới.
Tiếng khóc nhói vào lòng “Bớ ai đó giúp tôi”

Khách đi đường có người nhìn rồi ngó lơ hướng khác
Có người chẳng làm gì, đơn giản chờ đèn tín hiệu chuyển sang xanh.
Bác xe ôm đứng nơi góc đường, nhếch mép nhìn tôi cười “Bị lừa rồi con gái.
Bà ấy chiều nào chẳng than khóc như ri”

Thời bây giờ người ta rất biết cách kinh doanh trên mọi thứ.
Ngay cả giọt nước mắt buồn rầu cũng đem lại doanh thu.
Cảm xúc đôi khi cứ phải giật mình, ngỡ ngàng, cân nhắc.
Sự thật vô tình trần trụi đến hoang mang!

6.5.2017

Thursday, April 13, 2017

Thời Sự Sáng

Vĩa hè. Cà phê sáng
Người ta đã thôi không hỏi nhau chuyện giá vàng
Chuyện cổ phiếu hôm nay lên hay xuống
Không còn là “tiêu điểm” quan tâm

Khi báo chí chỉ nói về đập phá
Người ta thích ngồi bàn chuyện vu vơ
Kiểu cá xem bao nhiêu chiếc xe được đu theo xe cẩu
Bao nhiêu bậc thềm thành gạch vụn tan hoang

Chuyện ruồi nhặng một thời sôi sùng sục
Giờ nhạt nhòa trên mảnh giấy gói xôi
Thời sự nóng sốt bây giờ là hiếp dâm cướp giết
Những thứ bên lề là giải trí đùa vui

Những thứ bên lề là giải trí đùa vui
Cũng như sáng nay mọi người bỗng nhiên "yêu đất mẹ"
Nhân hôm qua bác sĩ Việt Kiều bị tống khỏi phi cơ
"Chùm khế ngọt" chỉ là thứ đã chia thì quá khứ
Yêu ghét bây giờ tùy báo chí nắng mưa!

12.04.2014

Tuesday, April 11, 2017

Chuyện Phố Phường

Chuyện là khu phố dạo ấy và cho đến bây giờ, có đâu chừng 14-15 nóc nhà. Dân cư phần lớn là người già, người trẻ và trẻ em.

Ngày xưa, thật ra cũng không xưa lắm, đâu chừng cuối năm ngoái đầu năm nay, khu phố sáng đèn. Cứ cách 5 nhà là có 1 cái đèn tròn chiếu sáng hơn trăng. Tối tối, mấy cụ ông, cụ bà bắt ghế ra ngồi trước sân nhà nói chuyện. Sân nhà ai nấy ngồi, câu chuyện được nói vọng từ nhà này sang nhà kia. Lâu lâu có mấy chị em phụ nữ, sau khi ăn no thì đi bộ giảm cân vòng tới vòng lui 15 nóc nhà. Thỉnh thoảng có mấy đứa nhóc tập xe té lên té xuống dọc 15 nóc nhà.

Cái rồi hưởng ứng phong trào phát quang dây điện (phong trào này diễn ra trước phong trào giải phóng vĩa hè), mấy sợi dây internet, dây cáp quang truyền hình, dây đèn đường, điện thoại.... bị cắt sạch, chôn dưới 3 tấc đất. Cái đoạn dây điện thắp sáng khu phố cũng bị cắt, còn lại 3 bóng đèn không điện tối thua trăng cuối tháng.

Buổi tối ngày đầu mất điện, dưới ánh trăng mờ mờ, bà cụ hỏi ông cụ. Ông cụ lắc đầu "không biết sao nhà đèn lại cắt điện". Mấy đứa trẻ hỏi ông tổ trưởng. Ông tổ trưởng hỏi ông thợ điện. Ông thợ điện chỉ lên ông nhà đèn. Ông nhà đèn chỉ "muốn mở đèn thì làm đơn xin ông phường đóng mấy con dấu xác nhận. Có dấu xong rồi lên làm việc với ông nhà đèn. Ông nhà đèn xét đơn xin và xét nhu cầu hợp lý sẽ tiến hành mở đèn”

Ông tổ trưởng họp tổ dân phố xin ý kiến. Các cụ ông cụ bà nói: “Thật tình, không có đèn cũng chẳng sao, buổi tối chúng tôi ngồi trong nhà đọc báo xem phim không vấn đề gì”. Những người trẻ nói: “Thú thiệt, thời nay bọn cháu có bao giờ hẹn hò ngoài cửa, bọn cháu thích hẹn trong phòng riêng, không có đèn như thế lại càng tốt”. Mấy chị em phụ nữ đi bộ giảm cân nói: “Có đèn cũng được không đèn cũng được. Chúng tôi đi cho khỏe người chứ đâu phải đi để người ngắm”. Mấy đứa nhỏ tập xe chưa đến tuổi được họp nên không có cơ hội nêu ý kiến.

Sau buổi họp, ông phường thiếu chỉ tiêu 1 cái đơn xin xỏ. Ông nhà đèn tiết kiệm được điện chiếu sáng 3 cái bóng đèn. Tối “đường xưa vắng đìu hiu”. 15 căn nhà cửa đóng then cài. Phố tối thui. Mấy con gián tha hồ bay, mấy con chuột cống tha hồ sục sạo kiếm mồi.

Wednesday, March 29, 2017

Lan Man Vĩa Hè...

Bạn, chia làm 2 phe đánh nhau bằng bàn phím. Phe ủng hộ ‘dẹp vĩa hè’ hết lời. Phe phản đối ‘dẹp vĩa hè’ cũng hết lời. Mỗi phe có 1 đặc điểm nhân khẩu học riêng, và có vẻ như cái đặc điểm nhân khẩu học này liên quan đến thái độ của từng phe.

Tôi không tham gia vào ‘đấu trường’, bởi cũng chẳng rõ đâu là đúng đâu là sai. Chỉ biết, một hôm bước ra đường, thấy phía trước nhà, thường ngày mấy cửa hàng bán buôn sầm uất, phố phường sống động, hôm đó bỗng dưng mấy quầy hàng được kéo tuốt vào lọt thỏm trong nhà, vĩa hè thông thoáng, thưa thớt người lại qua. Hồ hởi, phấn khởi khoe với đứa bạn: “Đường nhà tao hôm nay vắng thênh thang như Tết, thích ghê!”.

Rồi sáng sáng chạy xe ra khỏi nhà đi làm, lâu lâu nhìn quang cảnh vắng vẻ, cảm thấy hơi thiếu thiếu sự nhộn nhịp, chộn rộn của một con đường kinh doanh buôn bán, vậy thôi. Rồi vài lần đi liên hệ công tác hay mua sắm, phải ôm đầu gối đau leo lên mấy bậc tam cấp cheo leo, chật vật đi trên đống gạch đá đổ nát... không biết phải khó chịu với ai vì bên trong người ta đã lịch sự treo tấm bảng “Xin lỗi vì sự bất tiện”.

Hay bữa bỗng nhiên thèm gói xôi đậu đen, lá cẩm, chỗ bà cụ già vẫn hay ngồi bán xôi gói trong lá chuối, múc bằng muỗng lá dừa bỗng nhiên trống trơn. Chạy rề rề mấy vòng xe đi tìm không thấy, cũng không biết hỏi ai, bởi cái vĩa hè thông thống, không một gánh hàng rong hay chú xe ôm nào để hỏi. Thèm món xôi, nhớ cái vị... buồn buồn tặc lưỡi mà đi.

Có buổi trưa bạn chở ghé qua quán quen định tấp vào ăn như thường bữa nhưng dùng dằng... Cái bãi gửi xe ở tít đầu kia đường, đi bộ giữa trời trưa nắng thì xa quá, nghe lời anh bảo vệ cứ đậu đại bên lề thì lo, xe bị cẩu đi giữ phải mất ít ngày, trầy trụa ai đền. Đành thôi, chạy vô cái building, ăn đại ở mấy cái quán hàng rong có quy hoạch. Món quen nhưng vị công nghiệp, nhàn nhạt hệt như cái ồn ào, đông đúc nhưng lạnh lùng, thiếu cái không khí ấm cúng, riêng biệt của hàng quán lề đường.

Ngày qua ngày, cũng chẳng bận tâm chi nhiều đến cái chuyện phố phường của thiên hạ, chợt sáng nay chạy xe đi làm, thấy chị bán bánh ướt đầu ngõ đội nón lá ngồi giữa một khoảnh nắng chói chang, chẳng còn dù cũng chẳng còn mái che, bỗng thấy cám cảnh. Cám cảnh như cái hôm nhìn thấy anh bán bánh mì quỳ gối khóc lạy năn nỉ xin lại chiếc xe bánh mì vừa bị đội dẹp vĩa hè tịch thu... Bỗng nhiên thấy con đường như hóa dài ra. Hun hút trống vắng!

29.03.2017

Wednesday, March 1, 2017

Không tiễn đưa ai, sao vẫn thấy chạnh lòng…

Những con đường đi mãi đã thành quen
Tiếng còi tàu mỗi chiều vang góc phố
Không tiễn đưa ai, sao vẫn thấy chạnh lòng… (Ngọc Hạnh)

Mỗi khi đi xa, tôi thường chọn cho mình chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Ở vị trí đó, tôi vừa có thể tránh không phải bắt chuyện với người ngồi cạnh bên, vừa có thể ngắm cảnh vật, lướt qua cửa sổ, dọc suốt đoạn đường tôi qua.

Đó có khi là những cánh đồng lúa xanh ngăn ngắt, khiến dậy lên trong lòng một ước muốn, được bước xuống xe, được chạy lăng quăng giữa cánh đồng, cọ tay vào những chiếc lá xanh, nghe cái nham nhám nhồn nhột trên da.

Có khi là dăm cây mai nhà ai rực hoa ngày tết. Cái sắc màu trong veo phủ vàng một khoảnh sân vắng lặng, thanh bình. Để bất chợt nôn nao một nỗi nhớ nhà dẫu chỉ vừa bước chân đi. Chợt thấy quãng đường vừa đi qua bỗng trở thành xa ngái.

Cũng có khi là một mái nhà leo lét ánh đèn, đơn lẻ giữa mênh mông cô quạnh. Thốt lặng người trong thấm đẫm nỗi buồn. Nghe cô đơn dường như đang cựa mình thức dậy.

Hay là một con đường đầy nắng và đầy bụi. Giữa trưa vắng, liêu xiêu một người phụ nữ ngước mắt đau đáu nhìn theo những chuyến xe qua. Nắng hắt bóng bà đổ dài. Chênh vênh.

Có lần, tôi gặp một người đàn ông nơi sân ga. Không nhớ rõ rằng ông đứng riêng một mình hay vì tôi chỉ mải chú ý đến ông mà quên đi những người xung quanh. Ông đứng bên dưới ngay nơi cửa sổ tôi đang đứng. Ga đi - nhưng có vẻ ông không phải tiễn người, vì cái cách ông nhìn lên toa tàu không phải tìm người.

Tôi luôn sợ cái khoảnh khắc khởi hành. Hình ảnh mọi thứ phía sau từ từ xa dần rồi mất hút… luôn làm tôi buồn. Sân ga buổi chiều hôm đó không còn nắng khiến cho màu chiều thêm ảm đạm. Tôi dợm bước định quay về chỗ của mình khi tàu rú còi chuẩn bị chuyển bánh. Thế rồi, bất chợt, tôi thấy người đàn ông giơ tay vẫy chào. Những hành khách vẫn còn đứng bên cửa sổ như tôi không ai vẫy lại ông. Tôi ngập ngừng giơ tay vẫy. Ông gật đầu mĩm cười với tôi. Nụ cười hiền lành…


Friday, February 24, 2017

Đông Tay Ta Vỗ Nên Kêu

Con cá hay cần câu?

Có một câu chuyện (tôi) bịa thế này, ngày xưa có một bà cụ sống cùng với mấy đứa cháu lên 5 lên 3 bên bãi sông ở một làng chài nọ. Mỗi sáng tinh mơ bà cùng lũ nhóc ra bãi sông mót những con cá nhỏ mà dân chài vứt bỏ. Thỉnh thoảng những người đánh cá cho bà thêm vài con cá to còn tươi rói. Bà mang cá đổi lấy gạo, thịt, rau củ... Cuộc sống của bà lão và mấy đứa trẻ cứ vậy mà rau cháo lây lất qua ngày.

Một hôm, ông trưởng làng mang đến một chiếc cần câu. Ông giao cho bà lão, yêu cầu bà từ nay phải tự đi câu, đồng thời ra lệnh cho các ngư dân quanh bãi sông, cấm không được để bà lão nhặt cá và cũng không được mang cá cho bà lão.

Bà lão nhận cần câu, cần mẫn đi câu từ sáng tinh mơ đến tối mịt. Nhưng hỡi ôi, tay bà yếu, chân bà run thì làm sao giữ cần dụ cá đớp mồi. Ngày đầu tiên bà mang về được 2 con cá nhỏ bằng bàn tay em bé. Ngày thứ hai, lũ trẻ đói. Ngày thứ ba... thứ tư... ngày... mấy đứa lớn bắt đầu lẻn đi trộm cá... Lâu dần thành quen!

Làm từ thiện khó hay dễ?

Gần đây vài người bạn gặp tôi hay bảo: “Dạo này năng đi từ thiện ha!”. Câu nói không mang hàm ý khen hay động viên.

Khi Thùy và tôi đưa ra dự định vận động xây lại cây cầu Kênh 500, hai đứa nhận được không biết bao nhiêu là lời khuyên ngăn. Có người nói: “Cầu đường là chuyện nhà nước lo, không việc gì mình phải đi lo giùm nhà nước”. Có bạn trong nhóm ngăn: “Xây cầu là chuyện to tát lắm không nên làm, làm chuyện nho nhỏ thôi, như tặng thực phẩm cho hộ dân nghèo, tặng quà cho bệnh nhân...”. Thậm chí, một anh còn khích bác: “Xây cầu đi rồi người ta xây trạm thu phí qua đường, lại có thêm tiền bỏ túi”. Có người ái ngại cho chúng tôi: “Có sợ rồi như chuyện xảy ra với Mc. PA không?”

Những lời nói vào ra không khiến Thùy và tôi chùn bước, nhưng thú thật, có lo. Lo vì chỉ sợ những lời bi quan làm nguội nhiệt huyết của bạn bè gần xa đang cùng chung tay góp sức. Lo vì số tiền hai đứa tích cóp từ lần mở gian hàng chợ phiên từ thiện, từ những bạn bè hảo tâm... lúc ấy chỉ ngót nghét 60 triệu, trong khi chi phí xây cầu hơn 130 triệu. Lo vì canh cánh không biết hai đứa có đủ độ tin cậy để kết nối, huy động những tấm lòng cao cả xung quanh hay không... Lo vì ray rứt khi nhớ lại lần đầu tiên xuống khảo sát tình hình, nghe mấy dì mấy thím nhà xung quanh 2 đầu cầu kể, những buổi tối trời, đặc biệt là những ngày mưa, người xe qua cầu rớt xuống sông như cơm bữa. Quay lưng đi nghe lòng không nỡ, cứ nhớ ánh mắt trông chờ cái gật đầu hứa xây cầu mà thương.

Xã nghèo, cái ăn cái mặc hàng ngày còn lo chưa đủ, gần 200 hộ gia đình, thu nhập bình quân tháng chỉ có 500 ngàn đồng, chuyện có một cây cầu an toàn qua lại tưởng chỉ là cái chép miệng khi mơ.

Ngày khánh thành cầu, Thùy bảo chỉ muốn thốt lên: "Chúng ta đã làm được!". Còn tôi, cứ đi qua đi lại trên cầu như một đứa trẻ, muốn nhảy và reo lên thông báo với bạn bè: “Đây cây cầu của chúng mình đây”. 

Có lần, trong khi ngồi xem những bức ảnh chụp quang cảnh công trường đang xây cầu, tôi đã hỏi Thùy: “Em có tin là có chuyện thần tiên trong đời thật không?”. Thùy cười: “Tin chứ chị”. Có ai ngờ từ những chiếc quần, chiếc áo, đôi giày đôi dép, những con thú bông đã qua sử dụng... mà chúng ta đã xây được một cây cầu dài 22m rộng 2,7m, với tổng kinh phí 130 triệu đồng, trong đó: đóng góp từ việc bán chợ phiên là 54 triệu, các bạn gần xa đóng góp thêm 26 triệu, nhân dân trong xã đóng góp phần còn lại.

Bàn tay nắm những bàn tay, tấm lòng nối những tấm lòng.

Tôi nhớ giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Mẹ của một người bạn-tôi-chưa-hề-quen – có kết nối từ những người bạn của tôi trên Facebook – hôm bà chở đến cho chúng tôi mấy túi quần áo giặt ủi tinh tươm. 

Còn Thùy cứ nhắc và hỏi tôi về cô bé tên Vy đã rất xông xáo và nhiệt tình phụ bán hàng suốt hai ngày diễn ra phiên chợ từ thiện, tôi chưa hề gặp chỉ biết em đọc được status thông báo về phiên chợ từ thiện của tôi được bạn bè chia sẻ. 

Kể sao cho hết những tấm lòng cao cả, thầm lặng. Như chị bạn, đã tin cậy giao cho Thùy 60 kg gốm sứ còn mới nguyên trong hộp với lời dặn dò: “Em cứ bán bao nhiêu cũng được, chị góp làm từ thiện”. Hay như đứa bạn tôi, đã không hề phân vân chuyển ngay cho tôi 10 triệu khi nghe tôi kể chuyện xây cầu, kèm theo lời dặn: “Mày biết thôi chứ đừng nêu tên tao nhé”. Có chị bạn chuyển tiền cho tôi để mua quà Tết cho bà con nghèo, khi tôi trình bày quỹ quà Tết đã đủ, nhưng tiền xây cầu còn thiếu, đã sốt sắng bảo: “Em dùng vào mục đích nào cũng được, đừng câu nệ làm gì, tất cả vì bà con nghèo cả mà”

“Sao ta không thử một lần tin nhau”

Có lần tôi đã viết trên blog mình 2 câu thơ:

“Vì đời đã lắm phân vân
Sao ta không thử một lần tin nhau”

Những ngày xây cầu, có người hỏi Thùy và tôi: “Giao tiền cho ủy ban không sợ họ ăn chặn, cắt xén à?”. 

Mấy lần chúng tôi về khảo sát rồi khởi công, anh bí thư và em trai đưa chúng tôi ra địa bàn bằng chiếc xe cà tàng. Chúng tôi ngồi uống nước trà suông bên chiếc bàn xập xệ bàn chuyện xây cầu. Anh chủ thầu ăn chay trường nói: “Cho chúng tôi ăn tương chao gì cũng được”. Dì hội trưởng Hội Phụ Nữ đứng ra nhận lãnh việc “ra chợ xin rau cải của bà con hỗ trợ bữa ăn”. Chị chủ nhà nơi chúng tôi mượn sân xăng xái bảo: “Người góp công người góp của, gia đình không có của, tôi sẽ lo cơm nước”. Hôm về khánh thành cầu, tôi mới biết được có gia đình ủng hộ dàn cây gáo phục vụ việc xây cầu. Anh bí thư xã cách ngày lại gửi cho chúng tôi những bức ảnh cập nhật tình hình tiến độ...

Hôm khánh thành cầu, anh Chủ tịch hội chữ thập đỏ huyện nhìn cây câu hỏi: “Cây cầu xây hết bao nhiêu? 400 triệu không?”. Anh bí thư xã cười ha hả thích thú: “Đâu gì dữ vậy ông. 130 triệu thôi”

Chở tôi bằng con đường tắt từ ngoài quốc lộ vô cầu. Em trai anh bí thư xã chỉ tôi con đường đang đổ đá bảo: “Nhà nước đang làm đường. Đường kênh 9 liên xã Mỹ Trinh, Hậu Cư. Cây cầu này rồi sẽ nối thông đường đi ra được tận Mỹ Thuận”. 

Một người bạn bảo với Thùy và tôi: “Chỉ nghĩ đến việc cây cầu nối 2 bờ cho cả ngàn người dân 2 xã, nghĩ đến cảnh mấy đứa thanh niên đi làm xa về thấy câu cầu mới...  mà xúc động lâng lâng, nổi cả da gà”

Tôi mượn câu nói của Thùy lúc chia tay anh bí thư xã, để kết thúc bài. “Cảm ơn Anh, nhờ chúng ta tin nhau mà hôm nay nhân dân 2 xã có cây cầu! Cảm ơn Anh nhé!".

11.02.2017



Cây cầu cũ

Cùng nhau bàn chuyện xây cầu

Nhát cuốc động thổ






Cây cầu này là của chúng ta










Tuesday, February 14, 2017

Thơ Dành Cho Những Kẻ Chưa Yêu Nhân Ngày Tình Yêu

Những shop hoa di động mọc lên khắp mọi ngã đường
Họ hét giá tiền như thể hoa được dát kim cương
Các chàng trai móc bóp mua, lòng dặn lòng suy nghĩ
“Kệ, có một ngày, thể hiện chút yêu thương”

Những cặp tình nhân nắm tay nhau tung tăng dạo phố
Cô gái ôm con gấu to đùng mặt hớn như hoa
Các cặp yêu xa công khai tỏ tình trên facebook
Đăng ảnh couple, hoa hồng với cả sô-cô-la

Là một ngày bỗng nhận ra mình là đứa lẻ loi còn sót lại
Khi lũ bạn theo bồ hò hẹn valentine
Mấy đứa thường ngày vẫn í ới rủ ra cùng tâm sự
Đã bỏ ra ngồi thổi nến với tình nhân

Mà có sao đâu, chẳng qua thần tình yêu ngủ quên nên mới thế
Đâu đó trên đời cũng có kẻ giống như ta
Khoa học đã chứng minh những đứa thông minh thường khó yêu người khác
(Nên) hãy cứ là mình, chắc giá – một tình yêu! ;)

14.02.2017

Thursday, February 9, 2017

Tử Chiến Trường Thành


Bữa bạn xem Tử Chiến Trường Thành xong về bẩu với tui rằng, xem phim xong ra khỏi rạp không có gì đọng lại trong đầu. Phim không mang 1 ý nghĩa gì đáng để nói.

Nhiều khi tui cũng thấy làm lạ, vì sao hễ xem phim, đọc truyện thì người ta đều trông mong là cuối phim, cuối truyện cũng phải có 1 bài học gì đó để rút ra, trong khi bộ phim hay quyển truyện đó được dán nhãn "Giải Trí" rành rành thật to, và nghĩa của từ Giải Trí theo từ điển Việt Nam là "làm cho trí óc thảnh thơi". Đã xem phim để "làm cho trí óc thảnh thơi" mà phải suy nghĩ xem trong phim có bài học gì không và đó là bài học gì... thì thôi, nghỉ "giải trí" đi cho rồi!

Lại nữa, người ta mang mấy bộ phim của Trương Nghệ Mưu như "Thu Cúc đi kiện", "Đường về nhà", "Cúc Đậu" đem ra so sánh, mà quên, dòng phim "Cao Lương Đỏ", "Chuyện tình dưới cây táo gai" này nọ là phim nghệ thuật, còn "Tử Chiến Trường Thành" hay "Thập Diện Mai Phục" là phim thương mại. Mang Tử Chiến Trường Thành ra chê sao phim không sâu sắc như Đèn lồng đỏ treo cao cao thì cũng giống như chê con gà, ê gà, sao mày dở vậy, con vịt biết bơi mà mày thì không!

Tui thì tui thấy, phim Tử Chiến Trường Thành này đúng phong cách của Trương Nghệ Mưu thời Hollywood: hoành tráng, tông màu tươi, cảnh đẹp, góc quay hay... Chỉ 1 cảnh nho nhỏ như đoạn quay bánh răng ròng rọc nước kéo cái lồng nhốt William - Matt Damon và anh chàng Pero - Pedro Pascal lên mặt thành thôi cũng khiến người ta thấy sự đồ sộ của trường thành. Cảnh thả đèn lồng bay lên trời gợi nhớ tới cảnh “I see the light” trong phim hoạt hình Tangled dễ sợ, đẹp y chang!

Để ý thấy trang phục trong mấy phim Hollywood của Trương Nghệ Mưu thường phối màu lạ và đẹp. Ngoại trừ phim Anh Hùng, áo quần sậm màu thổ, còn mấy phim khác, như Thập Diện Mai Phục hay Hoàng Kim Giáp cũng vậy, màu tươi rực rỡ, có nhiều màu không biết gọi tên. Trong Tử Chiến Trường Thành này, màu quân phục của mấy đội quân nhìn thích mê, và màu cũng rất phù hợp với tên gọi và tinh thần của từng đội quân đó, ví dụ đội Phi Hạc (tui gọi là không quân, nghe trong phim gọi là khinh binh) là màu xanh đậm, Hùng Quân (đội bắn súng đá) màu đen,  Ưng Quân (bắn cung) màu đỏ, Lộc Quân (kỵ binh) màu tím. Mà tui gọi tên màu nghe đơn giản vậy, chứ xem phim màu là màu pha giữa sắc này và sắc kia. 

Còn nói về nội dung phim thì có thể nói là khá đơn giản, tui không kể ra khỏi mắc công ai đó kêu “trời, kể hết cốt chuyện ra vậy làm ảnh hưởng đến hứng coi phim”, nhưng nói tóm gọn là có 1 đám người trang bị vũ khí tối tân, đánh lại 1 rừng quái thú chỉ biết cắn xé nhưng khôn như người, kết quả... xem đi rồi biết!

Có vài điểm tui thắc mắc, đọc bình phim, review phim của bạn bè lòng vòng không thấy ai nhắc:

- Thời trọng nam khinh nữ, Hoa Mộc Lan phải giả trai ra chiến trường, mà sao cái cô Lâm tướng quân lại được làm tướng quân, đã thế còn được trao quyền nắm giữ quân đội sau khi ông chủ tướng chết lãng trước khi xông trận (cái chết của ông tướng quân này tui gọi là bất tử - chết 1 cách bất ngờ)

- Đoàn quân quái thú được cho là đào hầm chạy vô kinh thành mà sao thấy tụi nó toàn chạy ngời ngời trên mặt kinh thành chứ hông có chui từ dưới mặt đất lên.

- Khinh khí cầu của anh Matt Damon bay sau khinh khi cầu của cô Lâm tướng quân một khoảng thời gian khá xa mà sao anh đến kinh thành cùng 1 lượt với cô Lâm tướng quân, mà bên ảnh lại toàn người nặng ký, trong khi khinh khí cầu của cô Lâm toàn nữ mình hạc xương mai ahihi

- Mấy con quái thú gặp nam châm thì đứng yên, vậy sao lúc đầu không ôm nam châm như ôm bom cảm tử nhảy xuống chỗ con đầu đàn, mà đợi đến lúc chết hết trơn quân, còn 1 mồi nổ mới bắn cục nam châm vô con đầu đàn

- Người Khiết Đan đuổi theo mấy anh Tây để cướp hỏa dược mà sao khi cướp được họ lại ném nó vô lửa để chết 1 lũ

- Vụ cuối cùng này mới hay nè, lúc anh Matt Damon được yêu cầu biểu diễn tài bắn cung, ảnh bắn vèo vèo 1 lúc 5 mũi tên, cận cảnh: 1 mũi tên đổi hướng cái chén, 2 mũi tên đỡ cái chén, vậy 2 mũi tên còn lại đâu? Thần tiễn mà bắn 5 mũi, trúng có 3 mũi, 2 mũi bay mất tiêu, hiệu quả chỉ 60% vậy là xoàng hơn anh đại tá gì đó đoạt huy chương vàng thế vận hội môn bắn súng mới đây :D

Phim do người Trung Quốc làm đạo diễn nên cũng mang phong cách anh hùng Tàu: hy sinh vì đại cuộc, vì nghĩa lớn, vì quốc gia xã tắc chứ không giống phim Mỹ, đề cao chủ nghĩa anh hùng cá nhân, mặc dù anh hùng vai chính là người phương Tây

Cuối cùng, để thỏa lòng cho ai muốn phim là phải có bài học để rút ra rút vào, thì phim cũng có bài học chứ chẳng phải không.

Bài học 1. Người ta có thể chọn cho mình mục đích sống / làm việc hoặc - nâng tầm lên 1 tí – cống hiến, đó là làm vì mưu sinh (vì tiền, vì miếng ăn) hay vì nhân dân, vì nước hay vì nhân loại. Kiên định với mục đích đó thì sẽ thành công. Nhưng muốn thành nhân hay thành anh hùng thì nên chọn cho mình mục đích sống to to, chứ chọn mục đích sống be bé thì quanh quẩn chỉ là lính đánh thuê chuyên nghiệp còn lâu mới thành anh hùng.

Bài học 2. Bài  học này mấy ông mấy bà có ti tí chức nhưng hay to miệng dạy dỗ người khác thích nè: Muốn đi đến thành công phải có sự hỗ trợ của đồng đội. Và để tận dụng được tối đa sức mạnh tập thể phải biết đặt niềm tin và tin tưởng tuyệt đối vào cộng sự.

Bài học 3. Bài này mấy ông mấy bà quản lý cũng ưa luôn: Động viên, khích lệ là động lực thúc đẩy cấp dưới làm việc hết mình, cống hiến hết sức và trung thành đến chết.

Bài học 4. Bài này thì phù hợp với mấy anh, mấy chị đạo đức học: Lòng tham là nguồn gốc của cái ác (câu này trong phim có nói mấp mé, chứ hông phải tui bịa đâu) 

Bài học 5. Cũng hợp với mấy bạn đạo đức nè: Tham lam cộng với ngu dốt thì hổng có thọ lâu (vụ này là vụ mấy bạn Khiết Đan nà)

Bài học 6. Không bỏ bạn bỏ bè bỏ búp bê. Không ham phú phụ bần ặc ặc...

6 bài học trong 1 phim thuần giải trí là đủ mệt rồi hen (ai muốn biết mấy bài học này ở những cảnh nào thì hỏi tui, tui nói lớn cho nghe). Mà nói chung mấy bài học rút vô kéo ra này là tự mỗi người tự suy diễn rồi vuốt râu vỗ đùi tự khen hay vậy thôi, chứ nhiều khi hỏi ông Trương Nghệ Mưu, ổng kêu: “Ủa ý tao đâu phải vậy. Tao làm phim cho khán giả mua vé coi thôi chứ tao đâu có ý định làm thầy bà dạy dỗ gì khán giả!”

Cuối cùng của cuối cùng, tui cho phim này 6.5 điểm. Lý do: ngoài cái mỏi nhãn ý quên, mãn nhãn, nghĩa là ham hố chen lấn vô rạp check-in cho được với người ta ra thì phim không có gì wow hay mới. Kết thúc bất ngờ hổng có. Lưu Đức Hòa nhìn già, Matt Demon thì mập ahihihi...

9.2.2017

Tuesday, January 24, 2017

BAO GIỜ CHO HẾT KẸT XE... KHUYA ĐI NHA!

1. Hôm qua ngồi trong taxi than thở với anh tài xế: "Mấy ngày gần đây làm gì mà gọi taxi khó quá".

Anh tài xế bảo: "Do kẹt xe kinh khủng quá nên cánh tài đâu dám chạy trong mấy giờ cao điểm".

Nghe rồi chép miệng than tiếp: "Ờm, mà năm nay hông hiểu sao kẹt xe ghê quá, đâu cũng kẹt"

Anh tài xế phán: "Tại cái tụi Uber và Grab đó. Tụi nó ra quá trời đó mà".

2. Bữa kia ngồi sau lưng em xe ôm Grab giữa đám kẹt xe bùng nhùng, cũng than với ẻm 1 câu: "Dạo này sao đi đâu cũng kẹt xe".

Em Grab ra vẻ am hiểu nói: "Tại mấy ông taxi và xe buýt đó".

3. Nói chung là anh đổ tại ả, ả bảo tại anh. Túm lại nói có sách mách có số, là vầy:

- Đầu tiên, nói về dân số. Mỗi năm số lượng dân nhập cư vào thành phố tăng khoảng 130.000 người. Cứ cho mỗi 2 người có 1 chiếc xe 2 bánh thì hằng năm số lượng xe 2 bánh tham gia lưu thông tăng 65.000 xe. Chưa kể lượng xe tại chỗ tăng, ví dụ mỗi thanh niên 18 tuổi đủ điều kiện cấp bằng lái xe, tậu cho mình 1 chiếc.

- Kế tiếp nói về phương tiên giao thông công cộng. Theo báo cáo, đến cuối năm 2015, Vinasun đầu tư 1.217 xe mới. Mai Linh cũng tung ra từng ấy xe. Còn Phương Trang thì đóng góp thêm 2.000 chiếc taxi. Sơ sơ là khoảng 4.000 chiếc taxi của những hãng có tên tuổi chạy lòng vòng, chưa kể các hãng nhỏ và taxi mù.

- Theo Uber, thì có 15.000 tài xế đang chạy Uber. Chưa kể số lượng xe Grab, đâu đó không thua kém.

- Theo Sở GTVT, mỗi ngày có thêm khoảng 190 xe ôtô mới lưu thông.

- Không biết lượng xe buýt là bao nhiêu, nhưng theo sở GTVT HCM thì họ có dự án đổi mới khoảng 1.680 chiếc xe buýt, theo đó mà suy ra thì có thể có ít nhất 1.680 chiếc xe buýt đang lưu thông, chưa kể lâu lâu mở tuyến, họ tung ra khoảng 20 chiếc / lần.

- Mấy con số sơ sơ nhìn chóng mặt. Nhưng quan trọng nhất là trong khi số lượng người và xe nở ra thì đường xá không hề phình lên... nếu không nói thỉnh thoảng còn bị thu hẹp vì những công trình hay hành vi lấn chiếm lòng lề đường.

Cho nên bao giờ cho hết kẹt xe đấy hả? Khuya nha cưng!


(Ảnh mượn trên Zing)

Monday, January 2, 2017

Đầu Năm Nói Chuyện Phim

Hôm bữa ngồi trong rạp chiếu phim, trong khi chờ được xem phim, thì bị ép xem mấy cái trailer quảng cáo phim. Bữa đó xem nhằm cái trailer phim Việt Nam, tên gì đó không nhớ – thiệt ra là cố tình không nói, vì người ta chưa chiếu mà chê thì nó tội – nhưng mà không thể không chê vì trời ơi nó dở. Trailer – nghĩ – nghĩa là người ta sẽ chọn những cảnh hay nhất, híp dỡn nhất mà chiếu để dụ người xem, vậy mà cái trailer này không những cảnh hài nhảm, mà câu thoại cũng tệ.

Tui hiếm – nói đúng ra là không hề thích – đi xem phim Việt Nam, ngoại trừ những lần bị “kề dao dí súng áp tải lên xe” :) . Nói quá lên vậy cho có màu sắc phim hành động, thêm phần gay cấn, vì hầu như những lần đi xem phim Việt Nam đều là những lần tui bị bạn bè ép buộc, đành bấm bụng mà đi, chứ không đi bỏ vé uổng – dù phần lớn là vé được tặng.

Tui không thích xem phim Việt Nam là có lý do chính đáng đàng hoàng. Hãy cứ thử hình dung cảm giác khi bạn ăn cơm mà nhai đâu cũng trúng sạn như thế nào thì cảm giác của tui khi xem phim Việt Nam như thế ấy. Phim gì mà nếu nội dung không lủng củng thì cũng đầy những điều vô lý. Tui dị ứng luôn với cách thoại cứ ngắt 2-3 từ, 2-3 từ, người Việt Nam mà nói chuyện như người nước ngoài nói tiếng Việt, rồi giọng Nam giọng Bắc giọng Trung loạn cào cào, không tuân thủ nguyên tắc hay bảo đảm tính hợp lý của nội dung phim gì cả.

Theo chỗ tui đọc-biết, ở nước người ta, thậm chí họ còn thuê người luyện giọng cho diễn viên để phát âm cho đúng âm điệu và ngữ điệu đặc trưng phù hợp với bối cảnh. Tui nhớ xem bộ phim My Fair Lady (phim sản xuất năm 1964, đoạt 8 giải Oscar), cô đào Audrey Hepburn nói giọng của khu đông Luân Đôn đặc sệt, chứ không phải giọng Mỹ. Đọc đâu đó người ta nói rằng, trong bộ phim hài The Ladykillers, Tom Hanks đã phải thay đổi giọng địa phương California của anh sang giọng của một thị trấn nhỏ ở Mississippi cho phù hợp với xuất thân của nhân vật. Hay như diễn viên đoạt Oscar Nicole Kidman phải tập nói giọng Mỹ thượng lưu vùng East Coast trong bộ phim Dogville của đạo diễn Lars Von Trier.

Bữa nghe xung quanh khen quá trời khen bộ phim “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”, nghe người ta khen cảnh phim đẹp, phim hay xứng đáng đi thi Oscar. Tui tò mò cũng lọ mọ đi xem. Xem được 1/3 chặng... phim thôi là chán ngán. Tui thấy người Việt Nam mình thiệt, anh hùng bất khuất trong chiến tranh, riết quen nên tự tin thái quá. Cảnh có đẹp nhưng không đủ để – nói như mấy người khen – quảng bá du lịch. Thử xem phim Amelia hay Under the Tuscan sun, hoặc Letter to Julliet hay A walk in the clouds coi có muốn đi Pháp, đi Ý, đi Châu Âu hay ghé thung lũng Napa hay không. Mấy cái cảnh đó mới thu hút khách du lịch đến để tham quan, để tận mắt nhìn-cảm từng con đường, từng góc phố, từng mảnh vườn. Chứ mấy cảnh quay flycam, thử đi máy bay rồi nhìn xuống xem, có bao giờ thấy cảnh xấu đâu!

Phim vẫn mắc bệnh muôn thuở, ngoài vụ thoại gióng 2 ra, diễn viên đóng phim như đóng kịch. Có người nói với tui, mấy diễn viên nhí trong phim là diễn viên mới nên đánh giá phiên phiến thôi. Bởi ta nói, người mình lúc hứng lên thì hết đòi tranh giải này đến tranh giải nọ, lúc bị chê thì kêu phiên phiến. Thử xem phim A bicycle thief sản xuất năm 1948 của Ý đi thì thấy, toàn là diễn viên còn mới tinh tươi mà người ta diễn có hồn phải biết. Từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng hành động không chê vào đâu được. Anh nhân vật chính vốn là một công nhân, còn thằng bé đóng vai đứa con, lúc lọt vào mắt xanh của ông đạo diễn là lúc nó đang đứng phụ bố nó bán hoa ngoài đường.

Phim người ta mang ra chiếu vậy thôi chứ thời điểm đó chưa hề có giải thưởng dành cho phim nước ngoài. Mà bộ phim hay đến đỗi Viện hàn lâm điện ảnh Mỹ lần đầu tiên buộc phải trao bằng khen cho một phim không nói tiếng Anh. Từ tiền lệ này, giải Oscar cho phim nước ngoài hay nhất ra đời như một hạng mục mới.

Phim vậy mới đáng xem. Chứ ai như... Có người nói không coi phim Việt Nam là không yêu nước. Thôi đi. Yêu nước kiểu tự nguyện đánh mất cảm xúc, tự nguyện làm lùn văn hóa của mình thì thôi cho tui xin. Tui không yêu nước kiểu mù quáng vậy đâu nha mấy chú, mấy thím!

1.1.2017

 
;