Phút tan tầm phố xá chật như nêm.
Xấp vé số trong tay bà chấp chới.
Tiếng khóc nhói vào lòng “Bớ ai đó giúp tôi”
Khách đi đường có người nhìn rồi ngó lơ hướng khác
Có người chẳng làm gì, đơn giản chờ đèn tín hiệu chuyển sang xanh.
Bác xe ôm đứng nơi góc đường, nhếch mép nhìn tôi cười “Bị lừa rồi con gái.
Bà ấy chiều nào chẳng than khóc như ri”
Thời bây giờ người ta rất biết cách kinh doanh trên mọi thứ.
Ngay cả giọt nước mắt buồn rầu cũng đem lại doanh thu.
Cảm xúc đôi khi cứ phải giật mình, ngỡ ngàng, cân nhắc.
Sự thật vô tình trần trụi đến hoang mang!

No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp