Wednesday, December 24, 2014

Gửi ông Noel

Chắc hẳn, giờ này, ông Nô-en đang rất bận
Bởi xung quanh mình, ai cũng ước nhiều điều
Mình, có lẽ, là đứa hư khó trị
Ước một điều, bao năm rồi, ổng hổng thèm cho :D

Friday, December 19, 2014

Sài Gòn ngày se lạnh...

“Sài Gòn làm gì có mùa đông”
Ồ! có đấy,
Sáng nghe trời lành lạnh
Áo khoác, khăn quàng khe khẽ suýt xoa
Cái lạnh phương Nam (dĩ nhiên) không như là đất Bắc
Chỉ nhẹ nhàng ươm đủ giấc mơ

Ngày thưa nắng
Gió đùa tung tóc rối
Góc giáo đường
văng vẳng tiếng thánh ca
Phố co ro
Ước ao bờ vai ấm
Lạy Chúa trên trời
Con cần... một... cái ôm! ;)

17.12.2014

Sunday, December 14, 2014

Ngôn ngữ


Thỉnh thoảng tôi đến quán bạn ăn trưa. Đó là 1 quán đặc biệt, những người làm việc ở đây hầu hết là người câm.

Tôi ghé nhiều lần nên quen mặt. Những hôm thưa khách, bố bạn thường đến "nói chuyện" với tôi. Có hôm ông giới thiệu cho tôi những món đặc biệt của quán, chỉ tôi cách ăn. Có hôm ông kể tôi nghe về cách lựa chọn nguyên liệu, cách làm món mực Hạ Long dai mà không dùng phụ gia hay tạp chất. Hoặc cũng có hôm ông đến bàn chỉ để hỏi tôi ăn ngon miệng không, bảo tôi ăn món này món nọ trước, khi chúng vẫn còn nóng, cho ngon...

Tôi thích những cuộc nói chuyện vu vơ đầy ngẫu hứng như thế. Đó là cách tôi nạp thêm kiến thức phổ thông cho bản thân. Thường trước những đề tài lý thú, tôi hay nói nhiều hơn, trao đổi qua lại những điều tôi biết, hỏi thêm những thứ tôi thắc mắc hoặc những điều khiến tôi ngạc nhiên hay đang nghi ngờ...

Tôi hiểu hết những gì bố bạn "nói" hay "kể", tôi muốn trao đổi nhiều với ông, nhưng tôi chỉ biết gật và lắc đầu. Tôi thấy mình bối rối dẫu cho tôi có kiến thức hay biết cách dùng từ. Người ta nói, ngôn ngữ là không biên giới. Nhưng tôi đã thấy, có những lúc lời nói đành bất lực...

Tôi lên mạng tìm hiểu thêm về ngôn ngữ ký hiệu. Người ta nói nhiều, viết nhiều, những thông tin hàn lâm, về lịch sử hình thành, về con đường phát triển, về bảng chữ cái ký hiệu... những thứ không giúp gì nhiều khi tôi chỉ cần muốn biết, để nói lời cảm ơn hay câu vui lòng, tôi sẽ ra dấu như thế nào. Đôi khi có những thứ đơn giản nhưng lại hoá phức tạp buồn cười như thế. Tôi không thể dùng ký hiệu chữ cái để ra dấu 5 lần khi nói cảm ơn hay 7 lần cho câu vui lòng.

Trong khi đơn giản, để nói cảm ơn, chỉ cần chạm bàn tay vào cằm rồi đưa bàn tay ra phía trước, gần giống kiểu hôn gió nhưng bàn tay để thấp hơn. Cách ra dấu như thể biểu hiện hoa nở ra từ miệng - anh của bạn giải thích khi tôi hỏi. Hoá ra, ngôn ngữ vốn dĩ cũng đơn giản và thẳng thắn, chẳng qua người ta đã phức tạp và lắt léo hoá chúng đi!

14.12.2014

Monday, December 8, 2014

Phân vân...

"All that is necessary for the triumph of evil is that good men do nothing" - Edmund Burke


Buổi sáng tôi chạy xe trên đường NTMK. Tôi không thường đi con đường này trừ những khi thư thả thời gian, bởi mật độ xe ở đây lúc nào cũng cao và dày đặc. Buổi sáng hôm ấy cũng không là ngoại lệ.  Xe kẹt dài quá giao lộ LQĐ đến tận cơ quan TTX. Xe đông đến đỗi tôi không thể nào rẽ phải vào NKKN để ra LD, mà đành buộc phải lên tận PNT.

Ở góc NKKN ấy, tôi thấy 1 người phụ nữ. Bà ôm chiếc túi xách đi dài dọc trên lề đường. Bà nói gì đó với những người đang dừng đèn đỏ ở gần. Có người lắc đầu. Có người giả ngó lơ... Tôi dừng xe ở xa, đoán già đoán non, nghĩ có lẽ bà hỏi xin tiền.

Thời buổi nhiễu nhương, khó phân biệt đâu là thật đâu là giả. Khi hàng ngày báo chí đăng tải, bạn bè chia sẻ những đường link cảnh báo mấy chuyện lường gạt, mấy chuyện dàn cảnh cướp của giật xe…. người ta bỗng trở nên phân vân, ngay cả ý định làm một việc tốt.

Còn nhớ cách đây không lâu, buổi trưa khi tôi đang ngồi ở quán ăn, có một người đàn ông ăn mặc xốc xếch, vừa quỳ lạy vừa khóc lóc xin tiền chữa bệnh, vài người định móc tiền ra cho. Bác chủ quán ngăn lại, bảo: “Ông ta lừa đảo đấy, đừng cho tiền”.

Xe kẹt đông. Tôi không biết đã phải dừng xe đứng chờ trong bao lâu. Bàn chân tôi chống xe mỏi nhừ, sốt ruột. Suốt thời gian ấy, bà vẫn loay hoay lui tới… Tôi tự hỏi, nếu tôi đứng gần góc ngã tư tôi sẽ làm gì, tôi sẽ đưa bà 10 ngàn, 20 ngàn hay sẽ như những người đi đường khác ngoảnh mặt đi rồi tự chậc luỡi biện hộ “giỏ xách để trong cốp xe”.

Ấy rồi, bất chợt tôi nhớ đến bài hát “Another day in paradise” của Phil Collins….

8.12.2014

Monday, November 10, 2014

10 điều "vắt" được từ Big Hero 6

1. Vẻ bề ngoài không quan trọng, quan trọng là tâm hồn ở bên trong. Và ngay cả điều ấy cũng không quan trọng bằng việc tâm hồn ấy được nuôi dưỡng như thế nào.

2. Cái ôm ấm áp từ bạn bè, người thân, đôi khi cũng là một liều thuốc chữa bệnh hiệu quả.

3. Không có người nào bẩm sinh đã là người xấu, chỉ là do tác động của môi trường hay một sự việc nào đó.

4. Đừng đánh giá thấp ai đó qua những hành động lập dị của họ.

5. Nhìn một vấn đề theo nhiều hướng sẽ giúp ta tìm ra cách giải quyết phù hợp

6. Ai cũng có thể là anh hùng hay thiên tài nếu biết cách phát huy khả năng sẵn có của mình

7. Những "con mọt sách" trông có vẻ đáng chán nhưng ẩn bên trong là những điều hay ho mà người khác khát khao để có

8. Lòng thù hận có thể biến một người tốt thành kẻ xấu trong nháy mắt

9. Ngay cả thần đồng hay thiên tài cũng cần phải học để đi đúng hướng

10. Những vật nhỏ kết hợp lại có thể làm nên chuyện lớn



Thursday, October 30, 2014

Người tốt tìm đâu

 
1. Bạn lâu lâu chép miệng “Thời nay không biết tìm người tốt nơi đâu?” mỗi khi báo chí đăng gì đó về tình hình xã hội. Tôi, đôi khi cũng có vài suy nghĩ phản biện giả dụ như “gặp chuyện bất bình giữa đường có dám can thiệp không?”, “gặp cướp giật có dám đuổi theo giúp người bị nạn không? ...”. Câu trả lời phần nhiều là “không”. Thế nên tôi trộm nghĩ, có thể bạn (hay cả tôi nữa) đã bi quan hóa vấn đề, khi đòi hỏi quá nhiều ở những người xa lạ, không quen thuộc, máu mủ những việc to tát mà ngay cả đến bản thân ta còn chưa hoặc không dám làm.

2. Tôi chạy xe ngoài đường thỉnh thoảng thấy có người chạy theo kêu người chạy trước “anh/chị ơi gạt chống xe” hoặc lâu lâu có người chạy ngang gọi “em/chị ơi coi chừng rớt tiền” hay “dây kéo balô còn hở kéo lại kẻo rớt đồ”, gọi xong họ phóng đi không kịp cho người được nhắn, nói với theo lời cảm ơn. Tôi đôi khi nhận được những sự giúp đỡ nho nhỏ đó. Mỗi lần như thế chợt kêu thầm “may quá, có người tốt báo, chứ nếu không thế này.. thế nọ...”

3. Có cô bé phụ bán hàng cho gia đình tôi, một hôm trước khi về hỏi xin tôi một cái túi ny-lon. Tôi hỏi “em đựng gì, túi to hay bé” để lựa túi mà đưa cho cô bé. Cô bé đáp: “Chị cho em túi nào cũng được. Em chỉ mang theo để khi có ai cần em cho. Nhiều hôm em đi ngoài đường thấy có chị kia làm rớt con cá, có khi có người làm rơi túi gạo, túi muối mà không có gì để đựng. Lúc đó chỉ cần 1 cái túi thôi là giúp được người ta”.

4. Vậy đó và tôi chợt nhận ra... Người tốt ở đâu ư? Ở xung quanh ta ấy mà!

29.10.2014

Tuesday, October 21, 2014

VÀ KHÔNG CHỈ THƯỢNG ĐẾ THIÊN VỊ PHỤ NỮ

Có vài ngày trong năm, đôi khi chẳng cần biết ngày ấy từ đâu ra, hoặc có ý nghĩa gì, người có tình vẫn tặng quà, chúc mừng, người được tình vui vẻ nhận quà, nhận tình, còn mấy ông bà marketing sính ngoại thì nhún vai, cho giống nước ngoài, kêu: "Hu khe", ý nói ai thèm quan tâm, miễn sao mấy người "sính lễ" (ý chỉ mấy người ưa chúc tụng nhân lễ lạc) nháo nhào chạy mua hàng, mua sản phẩm, cuối tháng doanh thu tăng, cuối năm được thưởng vượt chỉ tiêu là tụi tao tung hô mấy ngày lễ.

Mấy ông đòi bình đẳng giới phàn nàn: "Tại sao mấy bà có lễ còn chúng tui thì không? Nên nhớ chúng tui là 1 nửa còn lại của thế giới, ấy là chưa kể số liệu thống kê gần đây nhất ghi nhận tỷ lệ này hiện nay cứ 1 lẻ 0 trăm 14 (1.014) nam mới có 1 người nữ, nghĩa là tiềm năng tiêu thụ sản phẩm đến từ chúng tui nhiều hơn đến từ các bà. Hà cớ gì chúng tui không có các bà lại có?".

Lẽ dĩ nhiên các ông nói đúng... mỗi 1 điểm là tỷ lệ nam-nữ có thiên 1 tí ti về phía các ông. NHƯNG (mấy ông bà marketing thích nhấn mạnh chữ nhưng cho có vẻ quan trọng), ừ, nhưng, thử hỏi một ngày 24 giờ, mấy ông dành bao nhiêu tiếng để săm soi mái tóc, ngắm nghía bo-đì, chăm sóc từng cái móng tay, móng chân, sợi lông, con mắt... Chưa kể, thử hỏi có bao nhiêu quý ông vật vã, buồn bã vì dáng mình không chuẩn bằng dáng thằng kia, hay mấy ông sẽ nói "thấy cũng tệ mà thôi cũng kệ".

Trong khi đó, nghe mà sốc như con cóc, có đến 97% các bà không hài lòng với cơ thể của mình  (đó là nói cho nhẹ bớt chứ mấy bả nói, tui thấy tui quá mập, quá gầy, dáng tui quá xấu blah...blah....). Chưa hết, khi có 1 bà rón rén, rụt rè thú tội "Tui thấy dáng tui cũng ổn", thì lập tức có chục bà nhảy vô xĩa xói: "Hoy đi nha, cả đời tui chưa thấy ai tự cho là dáng mình ổn cả. Xạo cũng vừa phải thôi". Và cũng từng ấy bà chỉ cần nghe kể lại, đã nguýt hấy, trề môi kêu "Con đó tự tin thấy gớm, tướng thấy ớn mà kêu thấy ổn. Hứ"

Tin tui đi, tui nói có sách mách có chứng, không bịa xíu nào. Đây là kết quả nghiên cứu trên 300 phụ nữ đủ mọi kích cỡ (chiều cao, cân nặng) được tiến hành bởi một giáo sư tiến sĩ tâm lý. Còn một bà tiến sĩ khác, đã như Chu Du ngữa mặt lên trời, đúc kết một chân lý "Nếu ngày mai tỉnh dậy, chị em phụ nữ chợt nhận ra rằng họ yêu cơ thể họ biết bao, thì sẽ có cơ man các ngành công nghiệp, các ngành kinh doanh bị phá sản".

Thành ra, soi một cách cặn kẽ thì thật ra các bà mới là người tiêu thụ các thể loại sản phẩm nhiều hơn các ông gấp bội. Một ví dụ gần gũi cụ thể khác, trong khi các ông sợ sệt, không dám đụng đến son môi hay sơn móng tay thì các bà rất hiên ngang hùng dũng khoe chiến tích uống rượu và phì phèo thuốc lá cho cả thiên hạ biết không gì ngần ngại.

Đó, đó là lý do vì sao Thượng đế nặn ra phụ nữ, còn marketing đẻ ra ngày phụ nữ. Là để họ bán được hàng, và không rơi vào tình cảnh húp cháo chứ gì khác nữa. Cho nên, các anh nam cứ bình tĩnh chờ đó, thế nào cũng có ngày các anh được vinh danh. Bởi với marketing không gì là không thể. In marketing we TRUST! OK! Kakaka... (Một ngày không xa, 2 thương hiệu này sẽ nghĩ ra ngày cho các anh, bên cạnh ngày của cha được tung hô bởi thằng sản phẩm đối đầu. Biết đâu đó là ngày 1/12 chăng!)

20.10.2014

Thursday, October 16, 2014

Ngày xưa nhạc sến...

Ngày còn nhỏ, mỗi khi ba mẹ vắng nhà, tối tối tôi thường lẽo đẽo theo cậu ra canh ruộng. Nhà có mấy công ruộng trồng lúa, ở khu thưa dân cư, cách xa nhà, nên tối phải có người ra ngủ canh chừng. Căn nhà lá nằm giữa mênh mông đồng ruộng, đường dây điện chưa bắt đến, tối chong cheo leo ngọn đèn dầu. Thỉnh thoảng cậu mang theo máy hát băng chạy bằng mấy cục pin Con Ó, mở nhạc nghe giải sầu. Nhạc cậu nghe thường là mấy bài nhạc xưa, loại nhạc bị gán cho cái tên "sến". Tôi ngày ấy, nhỏ xíu, nằm cuộn tròn trên chõng tre, nghe nhạc đâu biết tên bài hát, đâu hiểu chi ý nghĩa, con nít đâu có điều chi để nghe lời ca tiếng hát mà suy nghĩ mông lung về cuộc đời, chỉ nhớ giai điệu buồn buồn, vang lên giữa đêm đen vắng vẻ, giữa tiếng mái lá lào xào, tiếng côn trùng rả rít, nghe sao bỗng nhiên mà thấy nhớ ba mẹ quá đỗi, nằm ư ử rồi ngủ lúc nào chẳng hay.

Lớn thêm một chút. Nhà là vựa gạo. Đến mùa lại lóc cóc chạy theo chân người lớn đi xay lúa, chà gạo. Có hôm bạn hàng đông quá, máy chạy hết công suất vẫn không làm kịp hết trong ngày, thế là phải thức canh hàng. Thường con nít đều bị lôi bỏ lên xuồng chở về nhà khi chiều về, chỉ thỉnh thoảng mè nheo, kỳ kèo viện dẫn đủ mọi lý do, lý trấu, may mắn được "đặc cách" cho phép "ngủ bụi ngoài trời" 1 đêm. Nghĩ cũng lạ, cái việc người lớn thấy khổ, con nít lại thấy vui và ham. Nằm trên một bao gạo, không mùng màn chiếu gối, đắp ngang người cái mền, ngữa mặt lên trời ngắm trăng, đếm sao, nghe nhạc, có khi là nhạc sến, có khi là cải lương... nghĩ lại cũng thú và ngủ thấy cũng ngon.

Sau này đi làm, có anh bạn đồng nghiệp, thỉnh thoảng lại lựa mấy bản nhạc xưa, chép vào băng cassette tặng tôi. Nghe riết thành quen với gu nhạc sến của chàng (ấy vậy mà vẫn không yêu, mới tội cho chàng :) .

Một dạo, phía trước nhà, mùa trung thu, nhà nước cho dựng một dãi kios dài bán bánh trung thu. Đêm đêm, nhân viên trông coi cửa hàng mở nhạc sến. Có hôm trời mưa lâm râm, tiếng nhạc lẫn trong tiếng mưa rớt trên mái tôn tí tách, nghe đúng ngay bài "hạt mưa, mưa rơi tí tách, mưa tuôn mái vách", nghĩ chắc ông nhạc sĩ nhà cũng có mái tôn. Hoặc có hôm trời buồn như đêm nay, người ta mở bài "Nỗi buồn gác trọ", nghe mà lòng tê tái.

Bây giờ, đôi lúc lòng buồn, mở nhạc sến, chụp tai nghe, sợ làm phiền người bên cạnh, bởi mấy ai còn thích, còn nghe loại nhạc này!

Đêm buồn, 16.10.2014


Wednesday, October 15, 2014

Giờ này thương xá "đã" đóng cửa...

Những ngày vừa qua bạn bè tôi nhắc nhiều về thương xá Tax. Không hiểu sao, xưa giờ, hễ nhắc đến thương xá là tôi lại nhớ đến câu hát “Giờ này thương xá sắp đóng cửa, người lao công quét dọn hành lang” trong bài Chiều trên phá Tam Giang của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.

Lần cuối tôi ghé qua thương xá dường như đâu chừng 2-3 năm trước, tôi đi tìm mua vài ba phụ kiện cho máy chụp hình.

Tôi tự hỏi, nếu ngày mai thương xá không còn nữa, tôi sẽ nhớ gì về nơi ấy, ngoài khung cảnh ảm đạm mà tôi thấy trong lần ghé sau nhất với những bức tượng mèo may mắn Maneki Neko ngồi vẫy tay gọi khách, những gian hàng đồ lưu niệm lưa thưa khách, những người chủ gương mặt mệt mỏi, buồn bã ngồi ngáp vắn, ngáp dài...

Câu trả lời có lẽ phải đưa tôi về thời gian của hơn 30 mấy năm trước, khi thương xá còn mang cái tên đặc trưng của thời bao cấp “Cửa hàng bách hóa tổng hợp”. Tôi thường theo ba mẹ đến đây mua sắm Tết. Trong trí nhớ của tôi ngày ấy, có lẽ đây là một trong những cái “chợ trong nhà” lớn nhất, nhộn nhịp nhất và lạ nhất với nhiều gian phòng bán đủ loại hàng hóa.

Tôi nhớ gian bán vải với những súc vải to đùng trơn, sọc, hay hoa hòe... được dựng dọc tường. Nhớ gian bán quần áo trẻ em may sẵn có những cô bán hàng gương mặt lúc nào cũng khó chịu, đặc biệt mỗi khi khách hàng nhờ lấy quần áo thử, hoặc khi trả lại đồ không vừa kích cỡ. Tôi thích gian đồ chơi, ở đó có những món đồ chơi tôi nhìn thòm thèm. Có cả mấy con búp bê tay chân tròn lẳng, xấu hoắc. Món đồ chơi ráp hình đầu tiên tôi có, đã được mua ở đây.

Lần nào cũng vậy, sau một hồi đi loanh quanh mỏi chân, tôi thường len lén ngồi ở một góc cầu thang. Nói len lén vì thỉnh thoảng có mấy chú mấy bác bảo vệ ở đâu đó bỗng xuất hiện xua chúng tôi - tôi, cùng mấy đứa nhóc xa lạ khác – đứng dậy với câu nói cố hữu, trăm lần như một: “Đi chỗ khác chơi ngồi đây phá phách gì đó”, cho dẫu là chúng tôi ngồi rất trật tự và im lặng, bởi đâu đứa nào quen biết đứa nào.

Tôi nhớ cái cầu thang cong cong lót đá màu xanh vàng như tấm thảm. Bậc đầu tiên bo tròn mà tôi thích đi vòng vòng cọ chân vào trước khi bước lên những bậc trên. Mép cầu thang bọc một miếng kim loại vàng mà tôi thường tưởng tượng nó giống như lai áo giữ cho mấy viên gạch nhỏ khỏi xộc xệch. Nhớ cả cái lan can bằng “vàng” (thật ra bằng đồng mà hồi xưa không biết, cứ thấy màu vàng vàng là kêu bằng vàng) hình giống như con ốc mà tôi hay lấy ngón tay trỏ vẽ theo những vòng xoắn tròn ấy mỗi khi đứng nhìn xuống đất.

Và thế... chỉ là từng ấy những chi tiết nhỏ nhặt còn sót lại sau bao nhiêu năm. Rồi đây, khi thương xá được thay bằng một tòa nhà hiện đại khác chắc hẳn những hình ảnh ấy cũng sẽ phai dần đi trong trí nhớ.

“Chúng ta rồi sẽ quên những điều mà chúng ta không có ai để kể về chúng” (*) – tôi đã nghe thế trong một bộ phim!

15.10.2014

(* The Lunch box)

 Thương xá Tax những năm 80



 Thương xá Tax trong tương lai - không biết bao giờ :)



Sunday, October 5, 2014

Có ai còn nhớ hàng cây....

Trưa qua, khi ngang qua ngã tư Chu Mạnh Trinh, bạn chỉ vào đống đất cát bên vệ đường bảo: "Chỗ này mấy hôm trước có 1 cái cây". Tôi gật đầu: "Ừ, 1 cây to 2 người ôm, nhưng nó bị rỗng ruột, hôm người ta hạ cây, chị đi ngang qua". Rồi tôi hỏi bạn: "Nếu không có đống đất cát, em có nhớ chỗ đấy trước đây có 1 cái cây không?". "Có chứ". Bạn đáp: "Em sẽ nhận ra ngay khoảng trống". Tôi trầm ngâm, nói với bạn cũng là tự nói với mình: "Chị không chắc mình sẽ nhận ra ngay lập tức mặc dù chị đi qua mỗi ngày. Có thể vì con đường đã quá quen thuộc với chị, quen thuộc đến đỗi nhiều khi không để ý đến những thay đổi nho nhỏ. Như một bữa, chị đi tìm con sóc hay nhảy nhót trên dây điện giăng ngang ngã tư Pasteur, chị ngạc nhiên nhận ra người ta đã ngầm hết đống dây điện trên tuyến đường này rồi". Bạn nói: "Em hay nhìn cây và cảnh quan khi đi đường, nên em thấy liền khoảng trống. Em biết hàng dây điện được dọn sạch, nhưng em không hề biết có con sóc thường chạy ngang đường". Tôi cười: "Ừ, con sóc dễ thương, giờ không biết nó nơi đâu".

Trưa qua đi ngang đường Nguyễn Huệ, thấy người ta đang đốn hạ hàng cây dọc 2 bên đường, bất chợt nghĩ mai mốt đây, khi người ta đốn hàng xà cừ, hàng cây sao trên đường Tôn Đức Thắng không biết mấy ai nhớ để thấy trống trải...

3.10.2014

Tuesday, September 23, 2014

Viết cho thu....

Em nhặt lại mùa thu
Sau những ngày mưa bão
Con đường in bóng nắng
Hàng cây đứng nghiêng đầu

Gót giày em khe khẽ
Sợ làm đau lá vàng
Đợi mai trời đong gió
Em hong tình bên hiên

23.09.2014

Sunday, September 21, 2014

NGƯỜI TỐT KHI NÀO CŨNG CÓ...


Trưa, tôi đón taxi Mai Linh đi từ đường Đ. sang đường T., loay hoay thế nào lại đánh rơi hộp tai nghe Iphone trên taxi mà không hay. Mãi hơn 1 tiếng sau, có việc cần dùng tai nghe, tôi mới phát hiện ra.

Gọi điện thoại cho tổng đài, với hy vọng khá mong manh: không chắc anh tài xế sẽ nhặt được, không chắc cô nhân viên trực tổng đài sẽ truy tìm liền vì vật bị mất có giá trị không lớn...

Chưa đầy 5' sau, cô nhân viên tổng đài Mai Linh gọi cho tôi thông báo, anh tài xế đã quay xe lại và đã gửi chiếc tai nghe của tôi cho điều hành điểm T. , cô ấy báo tôi ra nhận.

Tôi không gặp được anh tài xế để cảm ơn, nhưng thông tin của anh tôi còn lưu lại trên biên lai cước phí: Tài xế: Nguyễn Văn Thủy - MSNV 0675. Số tài: 9469. Hãng taxi Mai Linh.

Hôm trước một người bạn tôi để quên điện thoại trên taxi và cũng được 1 anh tài xế tốt bụng trả lại.

Những việc ấm lòng như thế (mà những anh tài xế khi trả lại đồ bị rơi cho khách thường nói "chuyện nhỏ thôi mà, có chi đâu"), khiến tôi tin người tốt lúc nào cũng có...

19.9.2014

Wednesday, September 10, 2014

Nhân bản?

Thỉnh thoảng gõ comment cho blog.
Máy gửi tôi một thông báo yêu cầu:
"Bạn hãy gõ vào ô một con số,
chứng minh rằng bạn không phải rô-bô".

Thốt nhiên tôi giật mình bạn ạ.
Bởi hóa ra cái đặc tính con người,
của ai đó chỉ ngang bằng con số.
Do một-thứ-vô-hồn xác thực. Người ơi!

10/9/2014

Wednesday, September 3, 2014

Quán cà phê cuối phố

Quán cà phê cuối phố
Những hạt mưa vương ô cửa
ngập ngừng
Cô ca sĩ hát bài ca buồn quá
Có tình yêu và những nỗi đợi chờ

Chiếc bàn cũ, nơi góc phòng, vắng khách
Cặp tình nhân thôi không thấy hẹn hò
Cô chủ quán nghiêng đầu bên trang sách
Nghĩ điều chi mà có tiếng sụt sùi

Ai đang hát theo lời ca trong máy
Giọng phiêu trầm như tâm sự đời riêng
Đêm đặc quánh và nỗi buồn đặc quánh
Ngọn đèn vàng soi bóng chiếc
nghiêng nghiêng

1/9/2014

Tuesday, August 26, 2014

Vẩn vơ chuyện họp lớp...

Mấy đứa bạn cấp 3 nằng nặc buộc tôi đi họp lớp. Tôi ngần ngừ nửa muốn đi nửa không. Đã mấy năm nay tôi không đi. Tôi không thấy vui khi buộc phải ngồi nghe những trách móc về việc ai đó (hoặc tôi) "lúc nào cũng bận, không dành được 1 ngày cho bạn bè à". Tôi thấy mình xa lạ với những lời khoe khoang hay tìm cách thể hiện. Tôi thấy chán chán khi phải nghe đi nghe lại những câu chuyện ngày xưa, mà lần nào gặp mặt mọi người cũng nhắc, cũng kể đến thuộc lòng. Tôi thấy mình lạc lõng giữa những người bạn ồn ào, khi cứ phải cố mĩm cười gượng gạo trước những câu hỏi: "Dạo này làm đến chức gì rồi". Hay những câu mỉa mai rẻ tiền "Người ta chức cao nên bận rộn lắm".

Tôi nhẹ nhàng bảo với bạn: "Mấy tuần nay tao đi làm suốt, nên tuần này định tranh thủ cuối tuần ở nhà với gia đình, làm vài việc". Một đứa bạn "dạy": "Ngày nghỉ ru rú ở nhà với gia đình làm gì, đi họp lớp ra ngoài chơi với bạn bè vui hơn". Có lẽ bạn chưa trải qua những ngày lông bông ngoài đường, ăn uống tạm bợ, cũng chưa hề cảm thấy mệt rũ, khi liên tục những cuối tuần lắc lư trên xe ở cách xa gia đình mấy trăm cây số, hay lờ đờ ngồi chờ lên máy bay ở những thành phố lạ. Khi ấy có lẽ bạn sẽ cảm thấy trân quý những cuối tuần được ngủ trễ thêm vài phút, được nghe ba mẹ càu nhàu mà không gì vui hơn....

Ừ, có lẽ các bạn không hiểu đâu, cũng như các bạn chưa từng hiểu tâm trạng của tôi trong những họp lớp vậy!

26.06.2014

Monday, August 25, 2014

Ảnh cũ


Bạn post lên mấy tấm hình thời còn đi học. Bạn bè xem hình rồi nhắc và gọi tên người này, người nọ. Có vài khuôn mặt không ai nhận ra, cũng chẳng thể nhớ bạn đã ngồi ở đâu, cạnh ai.

Phải chăng do trí nhớ? Không hẳn, vì lẽ đã không ai quên những bạn khác.

Phải chăng do tình cảm? Có thể. Có thể bạn đã từng không thuộc vào một nhóm nào đó, để có thể ai đó trong nhóm nhớ ra mà gọi tên. Như thể bạn chỉ rón rén bước chân vào tấm hình rồi nhẹ nhàng bước ra, chẳng kịp để bạn bên cạnh nhận ra.

Hay cũng có thể vì bạn đã không có gì nổi bật suốt những năm tháng học cùng nhau, nên việc có hoặc không có mặt bạn chẳng làm bức ảnh thêm hay hụt bớt đi một chỗ.

Chợt rồi nghĩ phải chăng trong cuộc sống những gì bình thường đều dễ mờ nhạt và tàn phai?

25.08.2014

Sunday, August 10, 2014

The Moon Represents My Heart

Một lần tôi đến ăn ở quán người Hoa. Hôm đấy người ta mở bài “The moon represents my heart”. Lúc đấy tôi không biết tên bài hát, tôi cũng không biết nội dung bài hát nói gì bởi nó được hát bằng tiếng Hoa. Nhưng âm nhạc xưa giờ vốn vẫn không bị giới hạn bởi rào cản ngôn ngữ. Tôi thích giọng ca của cô ca sĩ, đầy tình cảm và trong trẻo, hòa nhịp với điệu violon buồn buồn. Tôi thích giai điệu bài hát. Đó là giai điệu ngày xưa tôi đã từng nghe vọng ra từ nhà của những người hàng xóm người Hoa. Giai điệu bài hát, không hiểu sao lại gợi cho tôi ký ức của những ngày còn bé, gợi cho tôi nhớ lại cái mùi nhang, mùi thuốc bắc… những mùi rất đặc trưng của một khu phố người Hoa.

Tôi hỏi nhân viên phục vụ, người ta nói cho tôi một cái tên… bằng tiếng Quan Thoại. Tôi không biết tiếng Quan Thoại. Tôi lại sơ ý không nhờ họ viết xuống. Nhưng tôi đã nhớ được vài âm trong một cái tên dài…. và tôi đã “làm khổ” bạn mình khi bắt bạn phải tìm giúp tôi và tìm cho được bài hát.

Chúng tôi đã mất khá lâu để tìm… Cứ ngỡ là tôi lại để “lạc” bài hát một lần nữa. Thế nhưng, may sao, và cũng phải cảm ơn anh “google”, chúng tôi đã tìm ra bài hát.

"The Moon Represents My Heart" (Yuèliàng Dàibiǎo Wǒ de Xīn -月亮代表我的心 – Nguyệt lượng đại biểu ngã đích tâm - Ánh trăng nói hộ lòng em) được xem như là một trong những bài hát bất hủ của Trung Quốc. Không nhớ tôi đã đọc đâu đó có nói, đây là 1 trong 10 bài hát tiếng Hoa hay nhất mọi thời đại.

Theo những gì tôi đọc được trên Wiki, thì tác giả bài hát là Khuyết danh. Tuy nhiên, theo một thông tin khác tôi tìm được, thì bài hát được sáng tác năm 1973, bao gồm phần nhạc của Thang Ni (Tang Ni) và phần lời của Tôn Nghi (Sun Yi).

Có nhiều ca sĩ đã trình bày bài hát này, nhưng Đặng Lệ Quân (Teresa Tang) là người thể hiện bài hát này thành công nhất, đến đỗi người ta cứ nghĩ cô là người biểu diễn đầu tiên, trong khi, thật ra bài hát được thể hiện lần đầu bởi giọng ca Chen Fenlan – Trần Phân Lan.

Cùng với giọng ca của Đặng Lê Quân, bài hát này đã thực sự trở thành một thứ “quốc bảo” của âm nhạc tiếng Hoa và trở nên nổi tiếng vượt ra khỏi lãnh thổ Trung Quốc.

Nội dung bài hát chỉ đơn giản là câu chuyện giữa 2 người yêu nhau, nhìn trăng mà hỏi han, thổ lộ tình yêu và thề nguyền. Mặc dù ánh trăng là một hình ảnh khá phổ biến trong thơ nhạc Trung Hoa nhưng giai điệu ngọt ngào, nhẹ nhàng, sâu lắng rất Trung Hoa của bài hát đã khiến nó đi vào lòng người.


你问我爱你有多深,
我爱你有几分?
我的情也真,
我的爱也真,
月亮代表我的心.
nǐ wèn wǒ ài nǐ yǒu duō shēn ,
wǒ ài nǐ yǒu jǐ fēn ?
wǒ de qíng yě zhēn ,
wǒ de ài yě zhēn ,
yuèliàng dàibiǎo wǒ de xīn.

You're asking me how deeply I love you
how long lasting is my love:
My affection is real,
my love is also real
The moon represents my heart


你问我爱你有多深,
我爱你有几分?
我的情不移,
我的爱不变,
月亮代表我的心.
nǐ wèn wǒ ài nǐ yǒu duō shēn ,
wǒ ài nǐ yǒu jǐ fēn ?
wǒ de qíng bù yí ,
wǒ de ài bùbiàn ,
yuèliàng dàibiǎo wǒ de xīn.

You're asking me how deeply I love you
how long lasting is my love:
My affection does not fade
my love does not change
The moon represents my heart

轻轻的一个吻,
已经打动我的心,
深深的一段情,
教我思念到如今.
qīngqīng de yī ge wěn ,
yǐjīng dǎdòng wǒ de xīn ,
shēnshēn de yī duàn qíng ,
jiāo wǒ sīniàndào rújīn.


A soft kiss already moves my heart
A moment of deep affection
has made me miss you until today


你问我爱你有多深,
我爱你有几分?
你去想一想,
你去看一看,
月亮代表我的心.

nǐ wèn wǒ ài nǐ yǒu duō shēn ,
wǒ ài nǐ yǒu jǐ fēn ?
nǐ qù xiǎng yī xiǎng ,
nǐ qùkān yī kàn ,
yuèliàng dàibiǎo wǒ de xīn.

You're asking me how deeply I love you
how long lasting is my love:
Just go and think for a moment
just have a look for a moment
The moon represents my heart

Monday, July 28, 2014

Khoảnh Khắc (5)

"BEAUTIFUL SUNDAY"

Ngày tôi còn nhỏ, thỉnh thoảng tôi nghe cậu tôi huýt sáo và hát vu vơ mấy câu "Sáng ăn cơm sườn, chiều ăn muối tiêu, tối leo lên giường, nằm nghe cải lương, hê.hê.hê.hê, đời ôi sướng vô cùng". Lời bài hát vui vui, khiến tôi cười, rồi đến khi tôi nghe mãi, nhập tâm thì tôi cũng hát theo.

Sau này, đôi lúc ngồi một mình, hứng chí, tôi lại huýt sáo, nghêu ngao "Sáng ăn cơm sườn"...

Một lần, ngồi ăn cơm tấm buổi sáng với bạn, bỗng nhiên lời bài hát xẹt ngang qua đầu, tôi nói với bạn "Ngày nhỏ em hay hát vầy" và khe khẽ "Sáng ăn cơm sườn...". Bạn bảo: "Beautiful Sunday. Giai điệu đó là của bài Beautiful Sunday. Nhưng lời thì không phải". Tôi kêu: "Ủa, vậy sao. Em có biết đâu". Bạn cười: "Mà công nhận lời em hát mắc cười". Rồi bạn đánh cho tôi một cái băng, có bài hát ấy.

Sáng nay, tôi tình cờ nghe lại bài hát, rồi chợt nhớ đến bạn và nhớ cả ngày xưa, tôi hay bè theo cậu "hê.hê.hê.hê. đời ôi sướng vô cùng". 


27.07.2014

Saturday, July 19, 2014

Les valses de Vienne

Thỉnh thoảng, những khi buồn và cảm thấy cô đơn, tôi thường mở nhạc Pháp lên nghe. Thật lạ, bởi tôi không hiểu tiếng Pháp lắm, nhưng những giai điệu luôn khiến lòng tôi dịu lại.

Chiều nay, tôi ngồi làm việc và mở nhạc nhè nhẹ. Tôi nghe bản Les Valses De Vienne. Tôi đã nghe bài Les Valses De Vienne này nhiều lần. Mỗi lần nghe tôi đều để nhạc ở chế độ lặp, tuy nhiên, trước giờ tôi không hề để ý đến lời nhạc. Hôm nay tôi mới nhận ra ngoài việc có giai điệu dễ nghe và khơi gợi cảm xúc, còn có một điều hay trong lời nhạc có thể khiến những người Pháp hay những người yêu Pháp thích thú, đó là sự đùa giỡn với thanh âm, qua lối chơi chữ láy âm trong lời bài hát. 

“...Au café de Flore
La faune et la flore
On allume le monde
Dans une fumée blonde…”

(Tạm dịch: Nơi quán cà phê Flore
Hoa đồng và cỏ nội
Thắp sáng lên thế giới
Trong vàng vọt khói mờ)

“… Maintenant que deviennent
Que deviennent les valses de Vienne?
Dis-moi qu’est-ce que t’as fait
Pendant ces années?
Si les mots sont les mêmes
Dis-moi si tu m’aimes…

(Tạm dịch: Bây giờ đã ra sao
Đã ra sao điệu valse thành Viên?
Hãy kể anh nghe em đã làm gì
Suốt những tháng năm vừa qua
Nếu câu từ vẫn còn nguyên vẹn
Hãy nói rằng em vẫn yêu anh)

“… Dans la Rome antique
Errent les romantiques
Les amours infidèles
S’écrivent sur logiciels

“Nơi thành Rome cổ xưa
Nơi lãng mạn còn vương
Tình yêu không chung thủy
Đều có lý lẽ riêng"

Giọng người ca sĩ trầm buồn như kể trên nền giai điệu nhanh dần. Bài hát đưa tôi đến với một châu Âu lãng mạn đầy chất thơ. Bỗng nhiên tôi nhớ đến những lâu đài cổ kính ẩn hiện giữa những vòm cây ở Agvinon, tôi nhớ đến chiếc cầu gãy bên dòng sông tĩnh lặng...

Nhắm mắt, tôi hình dung cảnh một người nam, một người nữ trong điệu valse xoay vòng. Một điệu valse của hoài niệm hình thành trong sự khắc khoải của tình yêu, của những nụ cười đã trở thành ký ức xa xôi...



(Les Valses de Vienne được thu âm vào năm 1989 bởi ca sĩ người Pháp François Feldman, đứng thứ 38 khi mới phát hành và đứng thứ nhất trong 4 tuần liên tiếp trên bảng xếp hạng âm nhạc ở Pháp.

Bản nhạc này cũng được phổ lại lời Việt, mang tên Luân Vũ Ngày Mưa)

19.07.2014

Monday, July 14, 2014

Origami



Ngày nhỏ, tôi thường thích chơi xếp hình giấy (origami). Có thể do ngày ấy không nhiều trò chơi hay có mạng xã hội như bây giờ. Hoặc cũng có thể do tôi sở hữu một bộ dạy xếp hình Origami mấy chục kiểu, tính tôi vốn ưa tỉ mẫn, tháo ráp những thứ nho nhỏ, nên tôi thường bỏ qua vài trò vui, một mình chúi mũi vào gấp gấp, xếp xếp thứ này, thứ nọ quên cả không gian, thời gian.

Quyển Origami mà ngày nhỏ tôi có, đến giờ tôi vẫn thấy nó hay hơn những quyển sách tôi thấy đang bày bán ở mấy nhà sách hiện nay vạn lần. Cách bố trí sách khoa học, nội dung chia thành từng phần nhỏ, phần căn bản, phần nâng cao, rồi phần cơ sở (là phần mà muốn xếp bất kể kiểu nào cũng phải xếp phần ấy đầu tiên). Cách hướng dẫn cũng dễ hiểu, chỉ cần nhìn hình vẽ thôi là có thể xếp được liền. Chẳng giống như những quyển hiện giờ, hướng dẫn vừa rối rắm vừa khó hiểu, đôi khi đang làm nữa chừng đành tắc tị bỏ ngang, vì chẳng biết phải làm tiếp theo như thế nào.

Thời khó khăn, sách vở, giấy tập còn in trên giấy đen xì làm gì có giấy hoa văn, màu sắc sinh động như bây giờ, tôi lấy giấy tập cũ, giấy gói bánh mì hay mấy tờ lịch cũ ra mà gấp. Con cá, lồng đèn, con hươu, con ngựa... Gấp riết quen tay, nhớ bài, có khi nhắm mắt cũng có thể gấp đẹp vài con thú, đồ vật.

Có một chuyện cũng khá buồn cười, chẳng là có một dạo, trong chương trình thiếu nhi Những Bông Hoa Nhỏ, đài truyền hình có tiết mục dạy xếp hình. Cô giáo phụ trách chương trình là mẹ của một chị bạn anh tôi, còn chị bạn ấy thì đóng vai một trong mấy đứa học trò thực hành theo chỉ dẫn. Tôi nhớ một lần chương trình dạy xếp con thỏ hay con hươu gì đấy, kiểu xếp khác so với kiểu trong sách của tôi. Tối hôm ấy, tôi chuẩn bị sẵn giấy, kéo, dao, bút, hồ dán, ngồi chờ đến giờ chiếu. Chẳng biết có phải bị giới hạn thời lượng phát sóng hay không mà hôm đấy cô giáo dạy khá nhanh, lại đúng ngay phần khó nhất, cô lướt cái vèo. Thế là qua sáng hôm sau, tôi xách phần tối qua đang làm nửa chừng chạy sang lớp anh tôi hỏi chị bạn ấy. Chị ấy cười bảo "Chị không biết làm đâu". Tôi kêu "Nhưng mà lúc cuối chương trình, em thấy chị đưa lên con thỏ đẹp mà". Chị cười rõ to, nói: "Ở đài người ta làm sẵn, tụi chị chỉ giả bộ xếp xếp lúc đầu, đến lúc cuối thì lấy sản phẩm hoàn chỉnh đã chuẩn bị sẵn đưa lên thôi". Tôi kêu "Trời, vậy mà em cứ tưởng", rồi tiu nghỉu xách nửa con thỏ đi về lớp.

Sau này, tôi cũng đã tìm được cách làm con thỏ. Tôi còn học thêm vài mẫu origami khác, bổ sung thêm những gì không có trong sách từ bạn bè, từ những lần lang thang trên mạng.

Nhưng rồi cuộc sống bận bịu, thời gian phải xé ra để làm nhiều thứ, tôi không còn "chìm" trong trò origami như ngày còn bé nữa, mặc dù thỉnh thoảng, ngồi rảnh hoặc buồn buồn, lại quơ đại ít tờ giấy nháp ra xếp con này, vật kia theo trí nhớ.

Hôm kia, bất chợt em P. hỏi "Chị có chơi origami không?" khiến tôi nhớ lại một sở thích những ngày còn bé của mình. Và thế là tối tối, tôi lại cặm cụi ngồi xếp giấy. Quyển sách origami ngày xưa đã thất lạc. Tôi gấp lại vài ba thứ theo thói quen. Rồi hứng lên nuôi dự định, hôm nào đấy ngồi vẽ lại cách làm, như vừa rồi từng nổi hứng, bò ra viết lại công thức xoay 6 mặt rubik...

10.07.2014

Monday, June 30, 2014

Khoảnh khắc (4)

LỐI NHỚ CHIỀU MƯA

Tôi thích đi trên đường N., đặc biệt vào những buổi chiều muộn khi cơn mưa vừa dứt. Cũng chẳng vì một lý do nào đặc biệt, chỉ là cái không khí lúc ấy gợi cho tôi nhớ đến nơi này, nơi nọ, những nơi tôi đã qua, cùng một vài kỷ niệm trong quá khứ.

Những buổi chiều sau mưa, đoạn đường thường mang một mùi ngai ngái của cây cỏ. Cái mùi gợi tôi nhớ đến những tối lang thang cùng bạn qua mấy con đường dốc ngoằn ngoèo của vùng cao nguyên lộng gió. Những hàng thông rì rào cọ lá vào nhau khiến con đường dường như thêm hun hút. Dăm ba hạt mưa còn sót lại trên lá thỉnh thoảng rơi trên tóc mang lại những cơn rùng mình khe khẽ. Bạn nhét tay trong túi áo khoác của tôi xuýt xoa kêu lạnh, nhưng lại đòi đi tiếp chẳng chịu quay về.

Hoặc có buổi tối, đi học về muộn, chạy xe chầm chậm ngắm những ánh đèn đường. Cái lạnh len qua lần áo mỏng, bất chợt nhớ những buổi tối ở Provence, ở Hoorn., hay những buổi tối chui ra khỏi ga du Nord vội vã băng qua mấy góc ngã tư. Trời cũng lành lạnh như thế. Ngắm bóng bạn, bóng mình liêu xiêu trên phố, không dưng lại len lén nhớ nhà.

Cũng như buổi chiều nay tự nhiên thấy nhớ điều này, điều nọ. Như thể đang lạc trong lối nhớ và kỷ niệm như lá đong đưa.

30.06.2014

Tuesday, June 24, 2014

Chợ nổi Damnoen

Rời chợ “đường ray” chúng tôi đi tiếp sang một khu chợ khác, tuy không đặc biệt bằng nhưng vẫn không kém phần đặc sắc ở Thái Lan, đó là chợ nổi Damnoen 


Giống như phần lớn các nước nông nghiệp, nơi hệ thống sông ngòi kênh rạch phát triển, việc buôn bán của người dân Thái Lan khởi thủy cũng diễn ra trên những vùng sông nước. Nhưng, nếu như ở Việt Nam chợ diễn ra trên những con sông rộng, thì ở Thái Lan, việc mua bán giao thương lại diễn ra trên những con kênh đào. Hệ thống kênh đào chằng chịt nối liền các vùng dân cư, vừa cung cấp nước sinh hoạt, vừa phục vụ việc đi lại, giao thương. Có khá nhiều khu chợ nổi ở Thái Lan vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay, có thể kể đến như Taling Chan, Wat Sai, Damnoen Saduak. Trong đó, có lẽ chợ Damnoen Saduak là một trong những chợ nổi lâu đời nhất.

Chợ hoạt động dọc theo con kênh đào Damnoen Saduak. Kênh Damnoen Saduak với chiều dài khoảng 35km,  được xây theo lệnh của Vua Mongkut (vua Rama IV) vào năm 1866 nhằm mở rộng và kết nối lưu thông giữa 2 tỉnh Ratchaburi và Samtusakhon, đến năm 1868 thì hoàn tất và đưa vào hoạt động. Nhưng chỉ đến năm 1967, chợ nổi mới chính thức được xem như một điểm đến du lịch, và ngày nay, nơi đây thu hút đông đảo du khách đến từ khắp nơi trên thế giới.

Chợ Damnoen Saduak cách Bangkok khoảng 90-100 cây số về phía Tây Nam, thuộc địa phận tỉnh Ratchaburi, (khoảng 2 giờ đi xe, không bao gồm khoảng thời gian dừng nghỉ hay kẹt xe ;) . Chợ được ghi tên trong danh sách “Những địa danh nên đến” ở Bangkok.

Chợ nổi tiếng không chỉ có từ lâu đời, mà có lẽ còn vì nếu ai đó là tín đồ phim hành động thì có thể sẽ nhận ra một vài cảnh rượt đuổi trong phim “Hiểm Nguy ở Bangkok” (Bangkok Dangerous) với ngôi sao Nicholas Cage được quay ở đây. Hoặc xa hơn nữa, những ai không bỏ qua bất kỳ một bộ phim James Bond 007 nào từ xưa đến nay, thì cũng có thể nhận ra vài cảnh quen thuộc trong phim “The man with the golden gun” (Sát thủ với khẩu súng vàng) của những năm 1974-1975.


(Cảnh trong phim Bangkok Dangerous)

Để vào tham quan khu trung tâm chợ, du khách phải đi trên những chiếc xuồng nhỏ, bề ngang cỡ xuồng ba lá ở miền Tây Nam Bộ nhưng dài hơn, chở được tối đa khoảng 4, 5 người. Dọc đường đi khách du lịch ngồi trên xuồng, tha hồ mà xuýt xoa khi các tài công biểu diễn tài lái lụa, luồn lách điêu luyện trên những tuyến kênh, nơi rộng nhất có chiều ngang chừng hơn chục mét, nơi hẹp nhất chỉ vừa 2 chiếc xuồng ngược xuôi. Hoặc nín thở, ngồi im trong khi các “bác tài” khéo léo như đang làm xiếc bẻ lái, quẹo cua, ngoặt gấp, ở những khúc quanh hẹp.

Có thể chia đoạn đường từ ngoài vào chợ làm 4 khu vực. Đoạn đầu dễ gây cảm giác thất vọng, buột miệng mà kêu: “Ủa, chợ nổi như thế này sao?”, khi xuồng đưa du khách đi dọc theo những tuyến kênh hẹp, hai bên bờ san sát những quầy hàng bày bán những mặt hàng lưu niệm “đâu cũng có”: áo thun nhiều màu sắc, những bức tượng voi, chùa chiền, phong linh v.v...

Thế nhưng, chỉ sau một vài lần “quẹo cua”, du khách bỗng thấy lòng lắng dịu khi trước mặt mênh mông trời nước, những căn nhà lấp ló bên dòng kênh vắng lặng, thanh bình. Thỉnh thoảng vài người bán hàng rong, đội chiếc nón lá gợi nhớ đến một thời đã xa, chèo xuồng ngang qua, nở nụ cười thật tươi khi du khách đưa máy ảnh lên chụp. Xa xa vài chiếc cầu gỗ bắc ngang, khiến ai đó bỗng mơ về một Venice giữa sông nước phương Đông. Yên ả và thanh bình.

Rồi thoáng cái, khi càng đi tiếp sâu vào bên trong, cái không khí miền quê bình lặng dần biến mất, thay vào đó là cảnh tấp nập, trên bên dưới thuyền, kẻ bán người mua nhộn nhịp. Đủ loại mặt hàng. Từ thực phẩm, đồ ăn thức uống, trái cây cho đến quần áo, đồ lưu niệm. Những món đồ sang trọng bên cạnh những món đồ phảng phất hồn quê.

Dòng kênh hẹp, xuồng chen chúc. Thỉnh thoảng xuồng phải ngừng lại vì “tắc đường”. Có ai ngờ cái chộn rộn, ồn ào của chốn thị thành, cái “đặc sản kẹt xe” của Bangkok được mang về lênh đênh trên sông nước nơi đây.

Xuồng ghe nhộn nhịp






Rời chợ nổi Damnoen Saduak, chợt nhớ và thương lắm chợ nổi miền Tây quê mình.

31.07.2013

Chợ đường ray Maeklong

Chúng tôi đến chợ Maeklong tầm hơn 9g sáng. Trời nắng nhưng có lẽ gần đến giờ tàu qua nên có khá đông du khách - chủ yếu là khách phương Tây, 1 hai nhóm khách châu Á (nhìn phong cách tôi đoán có lẽ là khách Nhật, ngoại trừ các chị tôi và tôi ra, còn thì không có ai là khách Việt Nam) - đứng rải rác đợi tàu và chụp ảnh.

Chợ Maeklong thuộc tỉnh Samut Sakhon miền Tây Nam Thái Lan, cách Bangkok khoảng 70km (khoảng 1 giờ đi xe). Nhìn bề ngoài chợ cũng giống như những khu chợ truyền thống khác trong khu vực Đông Nam Á. Chợ mở ngoài trời, với những quầy sạp nho nhỏ, bày bán thực phẩm: rau, cá, thịt v.v… Cũng những tấm bạt che chắn tạm bợ. Cũng những món rau cải, trái cây, đồ khô… bày ngay dưới lòng đường.

Một góc chợ nhộn nhịp


Nhưng chợ Maeklong nổi tiếng bởi nó nằm ngay trên đường tàu hỏa… đang hoạt động, ga nằm ngay khu vực gần chợ.




Tôi cố tìm thông tin nhưng không ra :) , nên không biết đường tàu bắt đầu chạy ngang chợ thật sự có từ lúc nào, chỉ biết nó được xây dựng từ những năm 1905, và chợ thì có trước đó đã lâu. Người dân Thái gọi chợ bằng cái tên “Talad Rom Hoop”, tiếng Anh nghĩa là “market umbrella pulldown” (tôi tạm dịch: “Chợ gập/cụp dù”). Hằng ngày có 7-8 chuyến tàu 2 toa đều đặn chạy qua. Trước khi đi vào khu vực chợ, tàu dừng lại một khoảng thời gian vừa đủ để người bán dọn dẹp thực phẩm lại cho gọn (mặc dù mọi thứ vẫn bày sát ngay đường ray) và gập dù (những tấm bạt che mưa nắng) xuống. Và hú còi khi bắt đầu chạy.

Xa xa có tiếng còi tàu, người dân bắt đầu thu xếp thực phẩm đang bày bán cho gọn gàng


Dù / bạt đã được gập lại thông thoáng


Tàu chạy khá chậm [tôi nghe lỏm, trong lúc “lượn lờ” vòng vòng tìm vị trí “đẹp” để chụp hình, một anh kia (chẳng biết có phải là hướng dẫn viên không) bảo khoảng 15km/h]. Ở đây, mọi quy tắc an toàn giao thông đường sắt dường như chẳng còn là thứ quan trọng. Khoảng cách giữa thân tàu với chỗ bày bán và du khách đứng xem khá sát nhau. Tàu chạy gần như muốn cán những thứ rau củ quả nằm dưới đất, ngay đường ray.

Khi mọi thứ đã gọn gàng, tàu lăn bánh đi vào khu vực chợ


Rất chậm



Thực phẩm gần như nằm sát gầm tàu


Tôi chạy lóc cóc tìm chỗ, rồi cuối cùng quyết định đứng ngay bên cạnh “đồng chí” bảo vệ vẫy cờ để chụp hình, sau khi những vị trí tôi thấy “đẹp” đều bị “đồng chí” lắc đầu bảo “nguy hiểm” khi tôi hỏi “tui đứng chỗ này được hem?”, và những bảo vệ tự phát “bạn hàng”, hét hay lầu bầu bằng một giọng rất dữ và hành động rất ư kiên quyết kéo và đẩy những vị du khách ra khỏi “vùng cấm địa” nhưng lại là vị trí “đắc địa” cho khuôn hình.

Chờ thì lâu, kể lại cũng lâu, còn thời gian thật sự từ lúc những người bán hàng gập dù, cho đến khi tàu chạy qua, rồi dù được dựng trở lại chỉ diễn ra trong tích tắc vài phút. Khi đoàn tàu chạy qua, mọi hoạt động mua bán lại tiếp tục, người qua kẻ lại nhộn nhịp tưởng chừng như chưa hề có khoảng dừng lại bao giờ.

Mặc ai đó bảo rằng nguy hiểm, những con người đang mưu sinh nơi đây hàng ngày vẫn gập-dựng dù lại 8 lần một cách bình thản!

Mọi thứ trở lại bình thường khi tày chạy qua


Người bảo vệ tự phát, rất kiên quyết "chỉ đạo" du khách ;)


 18.07.2013

Thursday, June 19, 2014

MALEFICENT - Đừng tin vào chuyện thần tiên

Ngày quốc tế thiếu nhi, trang home FB của tôi không hẹn mà tràn ngập “new feeds” về bộ phim Maleficent. Thêm một ngạc nhiên nữa là những cảm nhận về bộ phim được post lên khá là phong phú và không trùng lặp. Có cảm nhận bàn về việc gác bỏ hận thù quá khứ hướng về tương lai tươi đẹp. Có cảm nhận nói về sự tồn tại của tình yêu chân thật. Có cảm nhận chỉ vẻn vẹn 3 từ “hay, đáng xem”. Có bạn lại bảo tôi: “cốt truyện dễ đoán”… Tất cả những điều ấy gợi cho tôi một sự tò mò vô bờ bến “Công chúa ngủ trong rừng thì có gì lạ để mà mọi người xôn xao đến vậy?”

[Tuy nhiên, nếu nói chính xác thì tôi nghe về Maleficent và “hóng” chờ ngày phim ra rạp trước đó ít nhất 1 tháng, khi những nhà làm phim bắt đầu chiến dịch quảng bá. Người ta đã úp mở về nhân vật, về vai diễn, về những chuyện bên lề v.v…]

Tiếp nối bộ phim Frozen với nhân vật cô công chúa Elsa, từ một cô công chúa bé nhỏ nhân hậu biến thành một nữ hoàng băng giá (cả về nghĩa bóng lẫn nghĩa đen), trong cơn tức giận (mặc dù là vô tình) đã đóng băng cả vương quốc, một lần nữa hãng phim Walt Disney tiếp tục bước ra khỏi lối mòn cổ tích với những câu chuyện thần tiên đẹp đẽ quen thuộc, thay vào đó họ chuyển sang xây dựng những nhân vật chính, phản diện, chất chứa nhiều uẩn ức.

Trong phiên bản Công Chúa Ngủ Trong Rừng lần này, nhân vật trung tâm không còn là nàng công chúa xinh đẹp chịu lời nguyền nữa mà Walt Disney chuyển sang khai thác kẻ đã buông lời nguyền, đó là Maleficent (Angelina Jolie thủ vai) với nhiều tình tiết mới lạ, khác với câu chuyện nhiều người đã thuộc lòng.

Chuyện kể rằng, Maleficent vốn là một cô tiên vui vẻ, nhân hậu và vị tha, cô sống tại vương quốc Moors thanh bình với những đồng cỏ xanh mướt, trải dài đến vô tận. Đó là một vùng đất tràn đầy hạnh phúc vui tươi, tin cậy mà cư dân láng giềng phải nhìn sang thèm thuồng.

Maleficent kết bạn với cậu bé nông dân tên Stefan - vốn lẻn sang vương quốc của cô để ăn trộm một hòn đá và được cô cứu khỏi sự trừng phạt của các thần cây. Tình bạn giữa cô bé tiên và cậu bé người ngày một thân thiết hơn. Qua ngày tháng, tình bạn này dần dần chuyển thành một thứ tình cảm sâu đậm hơn khi cả 2 bắt đầu bước vào tuổi thiếu niên. Một ngày nọ, Maleficent đã trao nụ hôn đầu tiên cho Stefan, người thề thốt sẽ luôn mãi yêu cô bằng một tình yêu chân thành nhất.

Khi hôn chàng trai, Maleficent không chỉ mất đi một nụ hôn mà còn mất đi nhiều thứ nữa mà sau này cô mới biết. “Bởi nụ hôn chân thành không như nó vốn phải là” - lời người dẫn chuyện đã nói như thế.

Stefan, kẻ luôn nuôi khát vọng rằng một ngày nào đó mình sẽ sống trong lâu đài bằng đá uy nghi sừng sững, đã không hề quay lại, những ngày sau đó, những năm sau đó. Trái tim trong trẻo của Maleficent bắt đầu chớm buồn. Dường như hoa cỏ vì thế cũng bớt đi tươi tắn.

Nghe được về sự trù phú yên bình của vương quốc tiên, vua xứ người nuôi âm mưu thôn tính. Một ngày nọ, hắn ta kéo đoàn quân trùng trùng điệp gươm giáo sáng quắc tấn công vương quốc Moors xinh đẹp. Tuy nhiên, với sự lãnh đạo của Maleficent, cư dân vùng đất tiên đã đánh bại đoàn quân người – cứ ngỡ là – hùng mạnh.

Hấp hối trên giường bệnh, tên vua tham lam vẫn không từ bỏ ước muốn chiếm vương quốc Moors và trả mối hận thua trận. Hắn tuyên bố sẽ trao ngai vàng cho người nào giết được Maleficent.

Nhận ra đây là cơ hội để chạm được ngai vàng, Stefan quay trở lại rừng sâu cùng với âm mưu giết Maleficent. Gặp lại Stefan, tình cảm của Maleficent dành cho hắn vẫn như xưa, cô tin tưởng và đi theo hắn lên đồi cao. Rồi khi đêm xuống, Stefan đã đầu độc Maleficent. Không đủ dũng khí để đâm chết Maleficent, Stefan cắt đôi cánh của cô mang về cho nhà vua làm bằng chứng chiến tích. Nhờ chiến công đó, Stefan đã nhận được ngai vàng.

Maleficent tỉnh dậy trong đau đớn và uất hận. Bị phản bội. Bị mất đi đôi cánh. Tiếng khóc ai oán của cô khi bình minh vừa lên như lời báo hiệu cho một sự thay đổi lớn lao, một mở màn của những bi kịch. Đó không chỉ là bi kịch đối với những người trong vòng xoáy ân oán, mà còn là bi kịch đối với chính bản thân Maleficent. Trái tim trong trẻo của Maleficent giờ chứa đầy thù hận. Bên cạnh việc dựng lên một bức tường chướng ngại vật, cách ly hoàn toàn vương quốc với thế giới bên ngoài, cô cũng bước vào hành trình trả thù vương quốc của Stefan.

Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến… Một ngày nọ, con quạ Diaval, con vật được Maleficent cứu sống khỏi bàn tay ác độc của con người, kẻ đồng hành thân tín của cô báo tin về buổi lễ rửa tội cho Aurora, con gái của Stefan. Thời cơ trả thù đã đến, Maleficent xuất hiện bất ngờ. Không được mời. Không được chào đón. “Ngươi không phải là bạn bè” – Stefan đã nói thế khi Maleficent đứng giữa cung điện. Maleficent đã mang tặng cho cô công chúa nhỏ một lời chúc phúc, một lời nguyền “Trước lúc mặt trời lặn vào sinh nhật thứ 16, công chúa sẽ bị con xa quay tơ đâm vào tay, nhưng cô sẽ không chết mà chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn” … “cho đến khi cô nhận được một nụ hôn của tình yêu đích thực”… “và không gì có thể thay đổi lời nguyền này”.

Cho đến lúc này thì có vẻ như câu chuyện Công Chúa Ngủ Trong Rừng trở về đúng như những gì mà ai cũng biết, cũng đã xem rằng: Nhà vua, một mặt giao công chúa cho các bà tiên mang vào rừng nuôi nấng. Một mặt cho đốt hết tất cả các máy quay tơ trong vương quốc. Và đến năm công chúa 16 tuổi, một hoàng tử nước láng giềng ghé qua…

Nhưng… hãng phim Disney một lần nữa đã làm người xem bất ngờ với một kết thúc không như… chuyện.

Chẳng biết có phải do lời chúc phúc (1 phần trong lời nguyền) “công chúa sẽ được mọi sinh vật yêu thương” hay là vì vốn dĩ Maleficent không phải là một kẻ ác, mà là một cô tiên có trái tim nhân hậu, Maleficent đã chăm sóc Aurora (một cách gián tiếp, vì rõ ràng 3 bà tiên mà Stefan - (một cách khá là “vô trách nhiệm” theo tôi ;) – giao phó nuôi công chúa là 3 bà tiên hậu đậu và vô dụng trong việc chăm sóc đứa trẻ), cùng với thời gian, Maleficent càng ngày càng yêu quý cô công chúa nhỏ hơn. Và một lần bà đã cố thu hồi lời nguyền.

Angelia Jolie đã diễn bằng mắt rất biểu cảm trong đoạn phim này. Ánh mắt buồn bã thất vọng tột cùng sau những cố gắng thu lại lời nguyền. Ánh mắt yêu thương xen lẫn ân hận trên một gương mặt rất lạnh lùng khi ngắm Aurora vui đùa cùng các tiên. Ánh mắt vui mừng giấu trong giọng nói, vẫn là rất lạnh, khi đồng ý trước lời khẩn cầu được sống trong rừng cấm của Aurora. Maleficent những tưởng khi đồng ý cho Aurora ở lại khu rừng cấm, nghĩa là đã đặt cô công chúa nhỏ trong vùng bảo vệ an toàn của bà, đã cách ly cô công chúa nhỏ ra những nguy cơ của lời nguyền...

Thế nhưng... nếu trong đời có những chữ “nhưng” khiến mọi thứ ngoặt sang một hướng mới, thì truyện cổ tích cũng có những chữ “nhưng” cắt ngang hoặc kéo dài đường đi đến một kết thúc có hậu.

Ba bà tiên hậu đậu đã vô tình để lộ xuất thân của cô công chúa nhỏ, cùng lý do khiến cô bị giấu trong rừng và cả cái tên của người đã gây ra cái lý do ấy. Trước sự thật, có lẽ là khá phũ phàng, khi tình cảm của cô dành cho Maleficent ngày càng lớn và ngày càng khăng khít. Aurora đã bỏ chạy về lâu đài và bị con xa quay tơ đâm vào tay… đúng như lời nguyền. 

NỤ HÔN TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC ĐẾN TỪ AI?

Trong vài dị bản truyện Công Chúa Ngủ Trong Rừng vào thế kỷ 17-18, hoàng tử đã không hôn công chúa mà nhờ một bà tiên mang 2 đứa con của nàng đến đánh thức nàng dậy (?!) . Có truyện kể, hoàng tử đã quá rung động trước sắc đẹp của công chúa đến đỗi ngã quỵ xuống bên cạnh nàng… dĩ nhiên, không kịp hôn :) .

Có một để ý thú vị rằng, gần đây Walt Disney đã thôi không kể về những câu chuyện tình yêu lãng mạn nữa mà họ trở nên thực tế hơn trong chuyện tình cảm. Nếu như trong phim Frozen, Walt Disney phủ nhận cái gọi là “tiếng sét ái tình” thì trong Maleficent, nụ hôn tình yêu đích thực, một liều thuốc đủ mạnh để phá giải lời nguyền… không đến từ tình yêu trai gái, nụ hôn đánh thức công chúa dậy không phải là nụ hôn của hoàng tử. Đó cũng là đặc trưng của những nụ hôn trong những phim cổ tích của Walt Disney: Luôn mang đầy tính bất ngờ.

Hãy thử nhớ về nụ hôn của Shrek và Fiona trong phần 1, cả hai xoay tròn bay bay trong không trung, rồi bùm một cái, Fiona không trở về hình dạng xinh đẹp của cô mà biến hẳn thành một cô chằn tinh tròn trịa xinh xinh màu xanh.

Hoặc hãy thử nhớ về nụ hôn của đầu tiên của Tiana và Naveen (lúc ấy đang trong lốt một con ếch), trong phim Công chúa và chàng Ếch. Những tưởng Naveen trở về thành người, không ngờ Tiana lại hóa luôn thành ếch.

Trong Maleficent, hoàng tử đã (bị lôi) đến bên giường của công chúa Aurora, đã cúi xuống hôn nàng… nhưng công chúa vẫn ngủ thẳng cẳng :)

Thế nụ hôn đích thực đến từ đâu? Dĩ nhiên, tình yêu. Maleficent âu sầu trong đau khổ và ân hận, nước mắt lưng tròng, hôn lên trán nàng công chúa nhỏ để vĩnh biệt. Nụ hôn của tình yêu đích thực, tình yêu của một người Mẹ dành cho con. Một tình yêu chứa đầy tình thương, che chở và bảo vệ, không dối lừa, không thù hận… có quyền năng mạnh hơn đủ để hóa giải lời nguyền.

CÓ THỂ KHÔNG, MỘT KẾT THÚC KHÁC?

Một đứa em trai tôi hỏi: Tại sao người ta không để phim kết thúc theo cách, công chúa nhỏ theo Maleficent về vùng đất thần tiên. Stefan bị bỏ lại lâu đài đổ nát, trong cô độc và ăn năn?

Tôi đáp 1 cách chắc nịch: Không.

Tôi không tin Stefan sẽ hối hận. Bởi cho dù đã thấy Aurora đã sống lại, Stefan vẫn ra lệnh cho quân lính bắt cho bằng được Maleficent. Bởi cho dù đã thấy Maleficent không đủ sức chống cự vì bị chiếc lưới bằng kim loại hoá giải hết phép thuật, Stefan vẫn muốn giết Maleficent. Bởi cho dù được Maleficent tha chết, Stefan vẫn tìm cách đâm chết Maleficent từ sau lưng.

Một kẻ 2 lần phản bội người cứu và tha chết cho mình, một kẻ đâm sau lưng người khác – những 2 lần, không chắc gì trở thành người tốt, gột bỏ hết hận thù.

Cái chết của Stefan rất giống cái chết của Gaston trong phim Giai nhân và Quái Vật, cả 2 đều đâm người từ sau lưng, nhưng sau đó bị mất thăng bằng, ngã xuống vực và chết.

Tại sao ta chấp nhận (và cho là hợp lẽ phải) cái chết của Gaston nhưng lại không chấp nhận cái chết của Stefan? Một bên, ý đồ giết người rõ ràng rất rõ: giết quái vật để giành Belle. Một bên, giết người không vì lý do rõ ràng nào cả.

CỨU VẬT VẬT TRẢ ÂN…

Không biết Walt Disney có ý đồ gì không khi xây dựng nhân vật con quạ Diaval. Một con vật vốn đại diện cho những gì xấu xa, ác độc… thế mà lại rất có tình cảm, rất trung thành và rất… tốt, sẵn sàng hy sinh thân mình để trả ơn người đã cứu mình. Có vẻ như hình ảnh con quạ Diaval là đối trọng của hình ảnh con người qua nhân vật Stefan. Một bên vật - một bên người. Một bên tốt - một bên xấu. Một bên trọng tình nghĩa - một bên vô ơn…

VÀ CUỐI CÙNG LÀ NHỮNG GÌ VỀ BỘ PHIM

Trong tuần đầu ra mắt, Maleficent đã thu về doanh thu vượt mức mà nhà sản xuất mong đợi trước đó: 70 triệu USD từ các phòng chiếu tại nước Mỹ và hơn 100 triệu USD từ các phòng chiếu quốc tế. Cho đến ngày 17/6, bộ phim đã thu về hơn 441 triệu USD, trong khi chi phí bỏ ra ước đoán khoảng 180 triệu USD. Có thể nói hoạt động marketing của đội ngũ kinh doanh phim rất bài bản và hiệu quả. 1 tháng trước ngày công chiếu, những thông tin về phim đã tràn ngập trên báo chí và mạng xã hội. Những úp mở về nội dung phim, những câu chuyện bên lề… lôi kéo tò mò. Bên cạnh đó, có thể nói sức hút của Angelia Jolie cũng góp một phần đáng kể mang đến sự thành công của bộ phim. Diễn xuất của minh tinh này quá xuất sắc, từ ánh mắt cho đến dáng vẻ, thần thái đều khiến người xem phải xuýt xoa.

Cũng phải thừa nhận, nếu không có Angelia Jolie, chắc hẳn bộ phim này không được nhiều người nhắc đến như thế, khi cả dàn diễn viên từ công chúa cho đến hoàng tử, không có ai - gọi là đẹp (hihi). Ấy là chưa kể đến tính cách nhân vật, ngoại trừ Maleficent ra, tất cả đều nhàn nhạt, như thể họ chỉ lướt qua, lướt lại làm dáng trước máy quay.

Tôi đắn đo giữa việc cho Maleficent 7 hay 8 điểm. Nếu loại bỏ việc 1 đứa em tôi đã ngủ hết 15’ giữa phim (và nghe bạn kể, một đứa bạn của nó cũng ngủ như thế). Loại bỏ luôn việc tôi nghe lỏm một người ngồi cạnh tôi ở băng ghế chờ bảo “phim đâu có hay”. Và loại bỏ luôn cả việc, một đứa trẻ nói vang giữa rạp: “Mẹ nói phim kinh dị, con có thấy kinh dị gì đâu. Phim gì chán, lung tung không hiểu gì hết” khiến cả rạp phải phì cười. Thì tôi sẽ cho phim 7.5 điểm :)

18.06.2014

Tuesday, June 10, 2014

Khoảnh khắc (3)

BÁNH CRÊPE

Cách đây 5-6 năm, tôi cùng 2 người bạn đi bụi lên Sapa. 21g leo lên xe lửa, lắc lư 1 giấc đến tầm 5-6 giờ sáng thì đến Lào Cai. Tót lên Sapa, bụng đói, đi loanh quanh một hồi, cả 3 ghé vào một quán ăn, chủ quán là một anh Tây. Thực đơn quán có món đặc biệt là bánh crêpe chuối chocolate. Đó là lần đầu tiên tôi biết đến bánh crêpe. Chẳng biết có phải tay nghề của đầu bếp, hay vì đói, vì cái không khí lành lạnh, hay vì lần đầu tiên được nếm món bánh lạ, mà tôi thấy nó mới ngon làm sao. Suốt mấy ngày lưu lại ở Sapa, 3 đứa chúng tôi, hễ có dịp là lại gọi bánh crêpe ăn. Rồi từ đó trở đi, không dưng tôi trở thành fan của bánh crêpe. Sau này thỉnh thoảng đi đây đó, tôi cũng gọi bánh crêpe mỗi khi thấy món ấy trong thực đơn. Nhưng thật sự vẫn không gặp lại vị cái món bánh của lần đầu tiên được ăn. Ngay cả lần chia với bạn cái bánh còn nóng hổi ngay dưới chân tháp Eiffel, tôi vẫn cảm thấy như còn thiếu thiếu điều gì đó.

Hôm rồi đi ăn thử ở quán C. , quán chuyên về bánh crêpe, bánh crêpe mặn lẫn ngọt. Tình cờ thôi, ấy thế mà nếm lại được cái vị thơm thơm của bột bánh nướng, bùi bùi nơi đầu lưỡi của kem, ngòn ngọt của những lát chuối lẫn với vị đăng đắng của chocolate... giống cái vị quen thuộc của 5-6 năm về trước.

Ấy rồi bất chợt nghĩ bâng quơ, nhớ câu chuyện Không Gia Đình của Hector Mallot, có cậu bé Rémi cũng thích món bánh crêpe. Nhớ cái đoạn cha dượng của cậu bé tước mất niềm vui được ăn bánh crêpe trong ngày chay.

10.06.2014
Bánh crêpe ngọt: Chuối - Chocolate và kem


Bánh crêpe mặn: Trứng, thịt hun khói, phômai



Quầy bánh crêpe dưới chân tháp Eiffel


Chuyện con nít

Đứa nhỏ con của bạn mới biết đọc chữ nên ham đọc. Hễ gặp chữ là nó đọc. Đọc rồi hỏi. Có hôm đang ngừng ở đèn đỏ, nó đọc biển cổ động bên đường, rồi quay qua hỏi mình: "Dì ơi, đường tình dục là đường gì?". Mình ú ớ: "Ờ, ờ... đó là một loại đường". Nó gật gù, rồi hỏi tiếp: "Còn bao cao su là bao gì, vậy dì?". Mình ậm ừ: "Ờ, ờ... đó là một loại bao làm bằng cao su". Nó nói: "Con nghe cô giáo dạy nên hạn chế dùng bao ni-lông để bao vệ môi trường, mà sao ở đây người ta lại kêu phải nên dùng bao cao su. Vậy bao cao su là bao tốt cho môi trường hả dì?". Mình cắn môi: "Ờ..ờ"

(Hy vọng nó không về nói với ba mẹ nó dì H. nói dùng bao cao su tốt cho môi trường =))) )

09.06.2014

Sunday, June 8, 2014

Đảo

Hôm trước tui đọc báo, nghe nói cô ra quyển sách mới. Tui vốn "ưa chuộng" sách của cô, mặc dù gần đây sự "ưa" đó có phần phai lạt nhiều. Lần này cũng vậy, tui ngần ngừ vì cái tựa sách, bởi tui không ưa chuyện chính trị, mà cái tựa sách lần này của cô nó lại đầy ắp âm thanh, hình ảnh ấy.

Nhưng rồi tui cũng mua. Chậc, vì tui muốn kệ sách của tui, phần ngăn sách của cô không bị thiếu.

Tui không vội đọc những truyện khác trong quyển sách, mà tui vội vàng mở ngay đến cái trang truyện mà cô đã chọn đặt tên chung cho quyển sách.

Tui thất vọng. Bởi tui thấy hóa ra mọi việc cũng thường, cô không khác gì những người khác, vẫn chạy theo đám đông và rồi lẫn vào đám đông.

Cái vùng đất mà cô gọi là "Đảo" ấy, người quê gọi là cồn hay hòn. Tui đoán cô cũng biết điều ấy, bởi xuyên suốt truyện, cô cũng gọi nó là hòn. Thế mà đùng một cái, cô cho nó cái tựa là "Đảo". Rồi mang luôn ra làm tựa sách.

Tui đã cười khan một tiếng khi đóng quyển sách lại. Có lẽ cô chọn cái tựa ấy vì nó giúp cô không khác đám đông... thời cuộc!

07.06.2014


Tuesday, June 3, 2014

Nghĩ về đề thi văn tốt nghiệp

Em hỏi khí không phải, chỉ là giả dụ thôi.

Nói về cái đề văn tốt nghiệp ngày hôm qua, nếu có em nào đó làm bài, đại khái:

"Gia đình em là gia đình liệt sĩ, có công với cách mạng, mấy đời là chiến sĩ. Ông Nội em hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Ông của Bà em hy sinh trong kháng chiến chống Pháp. Bản thân Bà em cũng được vinh danh là Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, là con của một thương binh hạng nặng. Bố em, các bác các chú em đều là bộ đội Cụ Hồ, nên em hiểu, "chiến tranh không phải trò đùa" (lời trong một bài hát của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn, phỏng thơ của nhà thơ Nga Elena Superman), nó không phải là trận đánh giả mà trẻ con hay chơi. Mà chiến tranh là đau thương, là chết chóc, là ly biệt, là những nỗi buồn, nỗi đau khổ, và cả những khắc khoải đợi chờ...

Em không thích chiến tranh. Em không thích đánh nhau. Em yêu hòa bình.

Thế giới có các tổ chức bảo vệ hòa bình, như Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc là tổ chức duy trì hoà bình và an ninh quốc tế. Thế giới cũng có luật pháp để duy trì quan hệ giữa các nước.

Tại sao chúng ta không giải quyết mâu thuẫn giữa các quốc gia bằng đối thoại song phương, đa phương?

Với học vấn và tuổi đời chưa nhiều, em chưa đủ kiến thức để tham gia bình luận hay bàn về chính trị hay đường lối quốc gia.

Em chỉ nhìn vào những đau khổ mà chiến tranh gây ra cho bà em, cô em, bác em, nhìn vào những mất mát mà người lớn trong gia đình em đã trải qua để nói lên suy nghĩ của mình, rằng CHIẾN TRANH KHÔNG PHẢI TRÒ ĐÙA"

v.v...

Đại khái bài làm như vậy, thì bài của em ấy có bị cho là lạc đề không? Có bị chấm điểm thấp? vì đã đi ngược lại những gì mà giáo viên và hội đồng chấm thi mong đợi, lệch xa với nội dung ghi trong thang điểm chấm thi.

Em chỉ giả dụ và hỏi thế thôi. Vì em thấy cái điểm văn cứ tưởng là đơn giản ấy nó quan trọng lắm. Nó có thể biến một em học sinh học lực Giỏi thành một đứa ra đời với cái bằng tốt nghiệp PTTH "Trung Bình" nếu điểm văn thấp. Nó có thể đóng sập cánh cửa tương lai của một đứa học trò vô tội.

Bắt một đứa trẻ, vừa mới hay chưa kịp trưởng thành, chưa định hình suy nghĩ hệ thống về chính trị... giải quyết một vấn đề mà ngay cả người lớn vẫn chưa thống nhất cách giải quyết, cả thế giới vẫn còn đang luận bàn. Và đặc biệt là bắt tương lai của nó phải chịu trách nhiệm với những việc vượt quá kiến thức, quá tầm hiểu biết.. Em thấy có điều gì đấy không nhân bản cho lắm!

03.06.2014

Monday, June 2, 2014

Amour - Câu chuyện tình yêu



Cho dẫu có bỏ qua cái tựa phim rặt Pháp, thì Amour vẫn là một bộ phim Pháp điển hình: Chậm, không nhiều kỹ xảo, trái lại nhiều triết lý, không nhiều nhân vật, hình ảnh và lời thoại chắt lọc. Ít nhạc, hầu như không có nhạc nền.

Amour, đúng như tên phim, là một câu chuyện tình yêu. Tình yêu của một cặp vợ chồng lớn tuổi, Georges và Anne, cả hai vốn là giáo viên dạy nhạc. Họ sống cùng nhau trong một căn hộ, có thể nói là cổ nhưng khá sang trọng ở Paris. Thế rồi, một hôm, Anne bị đột quỵ. Căn bệnh khiến bà bị liệt nửa người, phải ngồi xe lăn, chỉ sử dụng được một tay, không thể dùng dao cắt thức ăn, rồi dần dần nằm liệt trên giường với ánh mắt đờ đẫn, mất đi nhận thức. Hầu như mọi sinh hoạt thường ngày của bà đều phụ thuộc vào ông Georges.

Mặc dù không nói ra cụ thể trong phim, nhưng dáng đi với một bên chân lê chậm,  có thể ngầm hiểu  Georges cũng không phải là người khỏe mạnh, cùng với tuổi già đã khiến ông trở nên chậm chạp hơn, thế nhưng những khó khăn bất tiện ấy không hề làm giảm đi tình yêu và lòng tận tụy của ông đối với vợ. 

Không phải do bởi người ta vốn ít nói về sự hy sinh của đàn ông, nên sự hy sinh của Georges bỗng trở thành cao cả mà rõ ràng từng hành động chăm sóc, sự nhẫn nại của Georges dành cho người vợ tràn đầy tình thương yêu. Hình ảnh Georges ngày ngày cần mẫn ngồi đọc báo cho Anne, run rẩy và cực nhọc nâng vợ ngồi lên ghế, ôm chặt dìu vợ từng bước đi từ phòng này sang phòng khác, ân cần cắt thức ăn, rồi giúp vợ tắm gội, làm vệ sinh cá nhân… có lẽ khiến người xem phải rơi nước mắt.

Amour là phim nhưng như thể không phải là phim như thể người ta đặt một máy quay ở một góc nhà ghi lại tất cả những sinh hoạt thường ngày của nhân vật với những tình huống có thật ngoài đời được, từ việc chuyện trò, ăn uống, vệ sinh tắm táp, cạo râu, ngủ nghỉ… (nói theo ngôn ngữ quảng cáo, nó thuộc thể loại slice of life). Hai diễn viên diễn cứ như không diễn, ánh mắt, câu nói, hành động… cứ như đó chính là những gì họ làm trong cuộc sống thật của họ ngoài đời. Có lẽ do vậy mà phim chậm, khá chậm, hai nhân vật chính đều là người già nên động tác của họ rất chậm rãi. Và hẳn nhiên, dễ khiến những ai thích cảnh hành động, thích không khí phim nhanh, thích những bộ phim mang tính giải trí… cảm thấy chán ngán và ru ngủ.

Nhưng rồi khi người xem bắt đầu gà gật, cơn buồn ngủ dâng lên cực độ thì đạo diễn cũng liền tung ra cú quyết định.

Georges và Anne cứ lặp đi lặp lại những việc quen thuộc như vậy cho đến một ngày, khi Anne đã mất dần ý thức, không thể cử động, Georges cố gắng cho bà uống sữa, nhưng bà từ chối, bất ngờ Georges đã tát Anne.

Cái tát khiến cho chữ amour – tình yêu đột ngột chao đảo trước muôn vàn câu hỏi. Đó phải chăng là cái tát của sự hoang mang bất lực chất chứa bao ngày? Hay phải chăng sự héo mòn, mệt mỏi ngày một dâng cao vì phải chịu đựng một người vợ bệnh tật đã áp đảo tình yêu? Hay đó là cái tát của sự lo sợ mất người mình yêu?

Phim có một kết thúc không theo lệ thường mà ta vẫn thấy ở những phim Mỹ, nơi tình yêu luôn đuợc vẽ bằng  những mỹ từ. “Trong thế giới này không có gì là chắc chắn cả, ngoại trừ cái chết”, Benjamin Franklin đã từng nói như thế, phải chăng đạo diễn người Áo Michael Haneke đã dùng bộ phim để chứng minh điều đó?

Georges đã (giết) Anne sau khi an ủi Anne bằng câu chuyện mà trước đây bà đã từng muốn nghe ông kể về tuổi thơ của ông.

“Cuộc đời quá dài”, Anne đã từng nói thế khi họ cùng ngồi xem album gia đình. Tôi không muốn gọi hành động của Georges là hành động giết người, mà đó là “cái chết êm ái”. Và tôi tin, cái chết mà Georges mang đến cho Anne chính là một sự giải thoát. Bởi tình yêu không chỉ là sự sống, mà còn là cái chết, là hờn giận lẫn yêu thương, là kiên nhẫn và chịu đựng, trên hết thảy nó là tình và yêu!

(Bộ phim đoạt giải Cành Cọ Vàng, năm 2012. Phim nói tiếng Pháp, tương đối dễ nghe)

02.06.2014

Tuesday, May 27, 2014

Đó là những khoảnh khắc (1,2)

BUỔI SÁNG

Buổi sáng dừng đèn đỏ. Trong lúc đứng né nắng dưới tán cây xòe rộng, bất chợt nghe tiếng bầy chim chíu chít rộn ràng giữa ồn ào xe cộ. Có con chim gì hót, tiếng hót nghe sao hay quá. Ngẫng nhìn lên kiếm tìm, chỉ thấy những chiếc lá me xanh đung đưa theo gió. Nhưng tiếng “huýt huýt” thì lại liên hồi chuyền từ cành này sang cành khác, bổng trầm.

Ấy rồi tự nhiên lại nhớ đến con đường Phùng Khắc Khoan rợp mát, buổi trưa hè đầy tiếng ve. Lần nào có việc chạy ngang, trong đầu cũng đều lởn vởn một suy nghĩ buồn cười “phải chi được mắc một chiếc võng nằm đong đưa dưới những tán cây”. Một lần nói với bạn, bạn rầy: “Mơ mộng viển vông”.

Đó nào đâu phải là mơ mộng viển vông, chỉ là cái khát khao về một góc an nhiên nho nhỏ, nơi có thể xa rời những bề bộn âu lo...


BUỔI CHIỀU

Có những chiều nhiều gió như hôm nay, chạy trên đường Nguyễn Du hun hút hàng cây.  Mỗi cơn gió thổi qua mang theo rợp những cánh hoa dầu. Những cánh hoa nhỏ như chong chóng xoay xoay.  Cả con đường vàng bởi cánh hoa rơi.

Có buổi chiều như chiều nay. Xuýt xoa tiếc vì không chụp được khoảnh khắc những chiếc hoa dầu bé tí, nhiều, rất nhiều bay chấp chới giữa trời. Hoa rơi li ti làm thành một màn mỏng lờ mờ. Phía trước là một con đường xanh ngắt bởi 2 hàng cây thẳng tắp hút sâu. Thật khó để có thể diễn tả một cách sống động được khung cảnh lúc ấy. Khó để mà quay lại giây phút lặng người ngẩn ngơ lúc ấy.

Tiếc, bởi cái hình ảnh ấy giờ chỉ được kể lại bằng trí nhớ, lời văn. Mà lời văn thì không đủ để làm sống lại hình ảnh,  còn trí nhớ thì rồi cũng sẽ dần phai...

25.05.2014

 (Ảnh này chụp ở hồ Con Rùa)




Viết tiếp bài Uy Nhĩ Tư

Hôm trước chỉ nhắc đến cái tên "Uy Nhĩ Tư" mà (cố tình) không nói nó là nước nào. Chắc hẳn ai cũng biết, đó là tên gọi theo tiếng Hán của xứ Wales.

Hôm qua đọc báo, "lụm" được trang này, scan để lên đây, vừa để dành nhớ, vừa chia sẻ với bạn bè.



Sunday, May 25, 2014

Sự thật mất lòng

Lời nói đầu: Người ta có truyện ngụ ngôn. Tui, không dám học đòi, nên viết chuyện ngụ ý. Những câu chuyện ngụ ý sẽ đầy ngụ ý, và luôn không có kết chuyện, cũng không có kết luận, hay khuyên nhủ hay bài học rút ra. Những câu chuyện ngụ ý là những tình huống có thật, và chưa có thật, nên ai thấy đúng thì đúng, ai thấy sai thì sai. Mọi trao đổi đều được hoan nghênh (dĩ nhiên không trao đổi cũng chẳng sao).


Bạn "chân chính" nói: "Sự thật là tốt, chứ sao lại cho là mất lòng. Nếu tôi được ai đó nói cho tôi biết sự thật gì đó về tôi, tôi sẽ rất vui"

Tui gật gù: "Ờ, nghĩ thế thôi chứ chưa chắc đâu"

Bạn "chân chính", chắc nịch: "Sao lại không chắc. Chắc chắn như thế"

Tui gật gù: "Ờ. Cũng còn tùy tình huống"

Bạn "chân chính", khẳng định: "Sự thật lúc nào cũng là sự thật. Bất kể tình huống nào cũng là điều tốt và nên vui khi được nghe hoặc biết"

Tui gật gù: "Ờ. Để kể nghe 1 ví dụ"

"Tưởng tượng, một hôm nào đó, bạn diện một bộ quần áo cực đẹp, cực mốt, cực sang trọng.... Mọi người xúm xít quanh bạn khen ngợi, bộ quần áo thật hợp với bạn, thật cá tính, thật thanh lịch... Bạn rất hài lòng, rất hạnh phúc và rất vui. Thế rồi, có một người đến bên bạn. Nói nhỏ vào tai bạn. Nói rất nhỏ, chỉ mình bạn nghe được thôi. Người ấy nói, này cậu, cậu quên kéo dây kéo quần.

Bạn cảm thấy thế nào vào lúc ấy? Sượng sùng với sự thật? Gượng cười với người nói cho bạn nghe sự thật? Giảm đi tí niềm vui sau khi nghe sự thật? Hơi lo lắng, mất tập trung, không biết còn ai khác biết về sự thật này không? Bạn tránh mặt người đã nói cho bạn nghe sự thật? Bạn hơi xấu hổ khi nhớ về sự thật?... Nhiều cảm xúc đan xen đúng không?"

"Ờ, đấy, ví dụ thế đấy. Bạn nghĩ thế nào?" - Tui hỏi bạn "chân chính".

Bạn "chân chính" chưa trả lời vì còn đang bận suy nghĩ :))

25.05.2014
 
;