Chúng tôi đến chợ Maeklong tầm hơn 9g sáng. Trời nắng nhưng có lẽ gần
đến giờ tàu qua nên có khá đông du khách - chủ yếu là khách phương Tây,
1 hai nhóm khách châu Á (nhìn phong cách tôi đoán có lẽ là khách Nhật,
ngoại trừ các chị tôi và tôi ra, còn thì không có ai là khách Việt Nam)
- đứng rải rác đợi tàu và chụp ảnh.
Chợ Maeklong thuộc
tỉnh Samut Sakhon miền Tây Nam Thái Lan, cách Bangkok khoảng 70km
(khoảng 1 giờ đi xe). Nhìn bề ngoài chợ cũng giống như những khu chợ
truyền thống khác trong khu vực Đông Nam Á. Chợ mở ngoài trời, với những
quầy sạp nho nhỏ, bày bán thực phẩm: rau, cá, thịt v.v… Cũng những tấm
bạt che chắn tạm bợ. Cũng những món rau cải, trái cây, đồ khô… bày ngay
dưới lòng đường.
Một góc chợ nhộn nhịp
Nhưng chợ Maeklong nổi tiếng bởi nó nằm ngay trên đường tàu hỏa… đang hoạt động, ga nằm ngay khu vực gần chợ.
Tôi cố tìm thông tin nhưng không ra :) , nên không biết đường tàu bắt
đầu chạy ngang chợ thật sự có từ lúc nào, chỉ biết nó được xây dựng từ
những năm 1905, và chợ thì có trước đó đã lâu. Người dân Thái gọi chợ
bằng cái tên “Talad Rom Hoop”, tiếng Anh nghĩa là “market umbrella
pulldown” (tôi tạm dịch: “Chợ gập/cụp dù”). Hằng ngày có 7-8 chuyến tàu 2
toa đều đặn chạy qua. Trước khi đi vào khu vực chợ, tàu dừng lại một
khoảng thời gian vừa đủ để người bán dọn dẹp thực phẩm lại cho gọn (mặc
dù mọi thứ vẫn bày sát ngay đường ray) và gập dù (những tấm bạt che mưa
nắng) xuống. Và hú còi khi bắt đầu chạy.
Xa xa có tiếng còi tàu, người dân bắt đầu thu xếp thực phẩm đang bày bán cho gọn gàng
Dù / bạt đã được gập lại thông thoáng
Tàu chạy khá chậm [tôi nghe lỏm, trong lúc “lượn lờ” vòng vòng tìm vị trí “đẹp” để chụp hình, một anh kia (chẳng biết có phải là hướng dẫn viên không) bảo khoảng 15km/h]. Ở đây, mọi quy tắc an toàn giao thông đường sắt dường như chẳng còn là thứ quan trọng. Khoảng cách giữa thân tàu với chỗ bày bán và du khách đứng xem khá sát nhau. Tàu chạy gần như muốn cán những thứ rau củ quả nằm dưới đất, ngay đường ray.
Khi mọi thứ đã gọn gàng, tàu lăn bánh đi vào khu vực chợ
Rất chậm
Thực phẩm gần như nằm sát gầm tàu
Tôi chạy lóc cóc tìm chỗ, rồi cuối cùng quyết định đứng ngay bên cạnh
“đồng chí” bảo vệ vẫy cờ để chụp hình, sau khi những vị trí tôi thấy
“đẹp” đều bị “đồng chí” lắc đầu bảo “nguy hiểm” khi tôi hỏi “tui đứng
chỗ này được hem?”, và những bảo vệ tự phát “bạn hàng”, hét hay lầu bầu
bằng một giọng rất dữ và hành động rất ư kiên quyết kéo và đẩy những vị
du khách ra khỏi “vùng cấm địa” nhưng lại là vị trí “đắc địa” cho khuôn
hình.
Chờ thì lâu, kể lại cũng lâu, còn thời gian thật sự
từ lúc những người bán hàng gập dù, cho đến khi tàu chạy qua, rồi dù
được dựng trở lại chỉ diễn ra trong tích tắc vài phút. Khi đoàn tàu chạy
qua, mọi hoạt động mua bán lại tiếp tục, người qua kẻ lại nhộn nhịp
tưởng chừng như chưa hề có khoảng dừng lại bao giờ.
Mặc ai đó bảo rằng nguy hiểm, những con người đang mưu sinh nơi đây hàng ngày vẫn gập-dựng dù lại 8 lần một cách bình thản!
Mọi thứ trở lại bình thường khi tày chạy qua
Người bảo vệ tự phát, rất kiên quyết "chỉ đạo" du khách ;)










No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp