Thursday, July 9, 2015

Linh tinh...

Bạn thường dẫn con theo mỗi khi đi từ thiện. Mấy đứa bé ngoan ngoãn, dễ thương, biết tự giác phụ người lớn sắp quà, phát quà, đôi khi người nhận là những đứa bé đồng trang lứa.

Bạn bảo đưa bọn trẻ theo để chúng biết thương người, đồng cảm với những cuộc đời không may mắn, và để biết sống tốt hơn...

Tôi hay quan sát mấy đứa trẻ con những người bạn trong các chuyến đi. Thường bọn chúng hay cười nói vui vẻ ở chặng đi, và trầm lặng, có đứa mắt rơm rớm, rúc vào cạnh bố mẹ, người lớn ở chặng về. Đôi lần bạn kể, bằng giọng rất vui, rằng bọn trẻ biết nghe lời hơn, ít mè nheo đòi mua sắm hơn sau mỗi chuyến đi. Có hôm bạn bảo bọn trẻ đi thăm làng trẻ em cơ nhỡ về bảo mẹ nấu cơm ít lại, mua đồ ăn ít lại... vì nghĩ đến mấy bạn nhỏ khác còn thiếu ăn...

Mỗi lần đi từ thiện về tôi luôn mang 1 cảm giác buồn buồn, tôi nghĩ về cuộc đời...

Tôi thương mấy đứa bé con những người bạn. Tôi cứ muốn giữ cho tuổi thơ của bọn chúng đầy ắp niềm vui, không nặng những nỗi lo, không vương những nỗi buồn... Tôi muốn giữ cho mắt bọn chúng lúc nào cũng trong veo...

9.7.2015

Wednesday, July 8, 2015

Sắc

Giữa màu trắng và đen
Là hàng trăm màu xám


Tuesday, July 7, 2015

Vĩnh viễn và Cát bụi

Những kẻ yêu nhau thường hẹn ước
Bên nhau trọn đời, mãi mãi, dài lâu
Người yêu tôi hay nhắc về vĩnh viễn
Cho một điều bền chặt ngàn sau

Có một lần
nhìn vào mắt anh, tôi hỏi:
“Sao không thử yêu em nhiều trong hiện tại
Em sợ mình chỉ sống đến tám mươi”

Anh giận dỗi, bỏ đi, không nói
Và vĩnh viễn, rất nhanh, thành cát bụi
Trong một chiều đầy gió với tròn trăng!

7.7.2015
 
;