1. Một buổi sáng, tôi cần đến một cuộc hẹn gấp, nhưng một cuộc gọi gấp hơn giữ chân tôi lại, khiến thời gian di chuyển đến cuộc hẹn của tôi bị rút ngắn. Tôi có cảm giác đường hôm ấy đông đúc hơn bình thường. Những lần buộc phải dừng đèn đỏ hay bị xe khác ngáng ngang, đều khiến tôi khó chịu.
Sau khi gặp đối tác, giải quyết xong công việc, tôi về lại cơ quan. Không còn bị giới hạn bởi thời gian, tôi cho xe chạy chầm chậm. Phố xá vẫn đông đúc, nhưng những lần dừng đèn đỏ, hay phải tránh xe khác, chạy sau xe khác, không còn khiến tôi bận tâm nữa.
Và trong lúc chạy xe chầm chậm như thế, tôi nghĩ về sự thay đổi cảm xúc của tôi chỉ trong một buổi sáng. Chính xác, một khoảng thời gian rất ngắn, trong 1 tình huống môi trường xung quanh gần như là giống nhau. Tôi tự hỏi mình, thật ra nguyên nhân dẫn đến sự khó chịu của tôi là gì? Tôi bị sức ép của thời gian đến cuộc hẹn. Tôi có thể thay đổi được thời gian hay thay đổi tín hiệu đèn giao thông, hoặc sự đông đúc trên đường đi không? Không. Thế thì tôi khó chịu để làm gì!
2. Vừa rồi có một số việc xảy ra khiến tôi loay hoay như con mèo cắn chiếc đuôi của nó.
Tôi kể với một người bạn. Bạn nói với tôi vài điều. Những điều bạn nói khiến tôi liên tưởng đến câu chuyện bên trên.
Cũng giống như khi tôi chạy xe trên đường. Đông người, nhưng chẳng ai để ý đến ai, chẳng ai biết được người bên cạnh mình đang hối hả hay nhàn tản.
Thật khó để người này hiểu được người kia. Những sự quan tâm đôi khi thành xa xỉ!
3. Sáng nay tôi có việc phải đến bưu điện. Trong khi tôi ngồi đợi đến lượt, có vài người chen ngang, đến sau nhưng được phục vụ trước. Tôi vốn là người khá khó chịu khi bị chen ngang như thế. Thế nhưng hôm nay, tôi áp dụng “chuyện đi đường”, tôi tự hỏi mình, tôi có cần về cơ quan liền không? Không. Tôi có việc gì bận không? Không. Vậy thì tôi chờ thêm chút nữa cũng chẳng sao.
4. Bằng cách như thế, tôi tập cho mình sự tĩnh lặng thờ ơ trước mọi việc.
23.07.2013
