Tuesday, July 23, 2013

Tĩnh

1. Một buổi sáng, tôi cần đến một cuộc hẹn gấp, nhưng một cuộc gọi gấp hơn giữ chân tôi lại, khiến thời gian di chuyển đến cuộc hẹn của tôi bị rút ngắn. Tôi có cảm giác đường hôm ấy đông đúc hơn bình thường. Những lần buộc phải dừng đèn đỏ hay bị xe khác ngáng ngang, đều khiến tôi khó chịu.

Sau khi gặp đối tác, giải quyết xong công việc, tôi về lại cơ quan. Không còn bị giới hạn bởi thời gian, tôi cho xe chạy chầm chậm. Phố xá vẫn đông đúc, nhưng những lần dừng đèn đỏ, hay phải tránh xe khác, chạy sau xe khác, không còn khiến tôi bận tâm nữa.

Và trong lúc chạy xe chầm chậm như thế, tôi nghĩ về sự thay đổi cảm xúc của tôi chỉ trong một buổi sáng. Chính xác, một khoảng thời gian rất ngắn, trong 1 tình huống môi trường xung quanh gần như là giống nhau. Tôi tự hỏi mình, thật ra nguyên nhân dẫn đến sự khó chịu của tôi là gì? Tôi bị sức ép của thời gian đến cuộc hẹn. Tôi có thể thay đổi được thời gian hay thay đổi tín hiệu đèn giao thông, hoặc sự đông đúc trên đường đi không? Không. Thế thì tôi khó chịu để làm gì!

2. Vừa rồi có một số việc xảy ra khiến tôi loay hoay như con mèo cắn chiếc đuôi của nó.

Tôi kể với một người bạn. Bạn nói với tôi vài điều. Những điều bạn nói khiến tôi liên tưởng đến câu chuyện bên trên.

Cũng giống như khi tôi chạy xe trên đường. Đông người, nhưng chẳng ai để ý đến ai, chẳng ai biết được người bên cạnh mình đang hối hả hay nhàn tản.

Thật khó để người này hiểu được người kia. Những sự quan tâm đôi khi thành xa xỉ!

3. Sáng nay tôi có việc phải đến bưu điện. Trong khi tôi ngồi đợi đến lượt, có vài người chen ngang, đến sau nhưng được phục vụ trước. Tôi vốn là người khá khó chịu khi bị chen ngang như thế. Thế nhưng hôm nay, tôi áp dụng “chuyện đi đường”, tôi tự hỏi mình, tôi có cần về cơ quan liền không? Không. Tôi có việc gì bận không? Không. Vậy thì tôi chờ thêm chút nữa cũng chẳng sao.

4. Bằng cách như thế, tôi tập cho mình sự tĩnh lặng thờ ơ trước mọi việc.

23.07.2013

Monday, July 1, 2013

Lựa Chọn

Hôm rồi trong lúc lượn lờ FB, tôi xem được một bức ảnh khá hay và thú vị (đối với tôi). Thế là tôi mượn mang về để trên trang của mình.

Bức ảnh đặt người xem vào một quyết định – không kém phần nhạy cảm và khó khăn. Bức ảnh đây.


Vào thời điểm tôi mượn ảnh mang về, trên trang nguồn đã có hơn trăm comments. Trong đó, quyết định “bay đi” chiếm tỉ lệ khá cao.

Trên trang của tôi chỉ có 3 comments, 1 comment bảo chú chim bên phải nhún xuống để chiếc lồng chạy về bên phải, 2 comments hỏi lại tôi phải sao bây giờ.
Thật ra, tôi không chú ý đến phương thức giải quyết, mặc dù việc một con chim nhún xuống cho chiếc cần nghiêng là không tưởng. Và tôi cũng không bận lòng lắm đến quyết định, bay hay đậu.

Điều mà tôi để ý.

1. Ở một nơi công cộng (trang xuất phát bức ảnh là trang công cộng – fan page), không ai quen biết ai, người ta dễ phát biểu đúng theo những gì người ta nghĩ (hoặc dự định hay thật sự nghĩ). Nó không bị giới hạn bởi nỗi sợ về sự “bị đánh giá”, “bị nhìn nhận”. Việc chọn giải pháp “bay đi” (nghĩa là mặc kệ con kia) là việc tự nhiên, bản năng. Thế nhưng sẽ chẳng ai dám công khai nói câu đó khi xung quanh là người quen. Nói chung là kềm chế ;)

2. Như đã nói ở trên, câu trả lời cho bức ảnh là nhạy cảm và khó khăn. Nhạy cảm và khó khăn ở chỗ dễ bị cho là ích kỷ, cá nhân, bỏ bạn bỏ bè (bỏ búp bê hehe). Còn ở lại chết chùm thì – có lẽ - không cam lòng ;)

3. Với tôi đây là phần thú vị. Sao không ai nghĩ con kia là kẻ thù. Giả sử con kia là kẻ thù thì việc quyết định bay hay đậu bỗng nhiên thành đơn giản.

4. Phần này thú vị hơn. Có vẻ như mọi người bị ám thị bởi câu hỏi, bởi hình ảnh 2 con chim đang trên bờ vực... nghiêng, nên chăm chú vào việc giải quyết: quyết định xem bay hay đậu hay nhún v.v... mà bỏ qua phần quan sát. Nhìn kỹ, 2 con chim không có chân, chân tụi nó bị dính chặt vào lồng và vào thanh xà, làm sao mà tụi nó bay.

5. Nhưng, một cách nghiêm túc, bức ảnh hay và thú vị ở chỗ đặt người xem vào một lựa chọn – sinh tử (mặc dù chỉ là giả lập), cho người ta cơ hội nhìn lại sự thật thì điều gì là quan trọng, sự an nguy của cá nhân hay sự hy sinh tình cảm.

01.07.2013
 
;