Còn nhớ vào năm 2001, tôi có quen một cô đồng nghiệp ở New York. Gọi là quen vậy thôi, chứ cả cô và tôi chưa bao giờ gặp nhau, chúng tôi cùng làm chung một dự án, hàng tháng chỉ email qua lại trao đổi công việc.
Cái ngày 11/9, đọc báo thấy người ta nói về vụ khủng bố ở Trung tâm Thương Mại thế giới, tôi gửi email hỏi thăm tình hình cô đồng nghiệp. Dự định cũng chỉ là xã giao, lịch sự, đại loại “tôi đọc báo thấy như thế, như thế... hy vọng cô và gia đình đều bình an”.
Không ngờ nhận được email, cô kể chuyện chồng cô may mắn thoát chết trong vụ khủng bố, chuyện cô hoảng loạn đi tìm chồng, chuyện hai vợ chồng ôm nhau khóc như mưa... Bỗng nhiên thấy cái chuyện, tưởng chừng như ở tít trời xa, không can hệ, hóa ra lại gần với mình đến vậy.
Hôm nay nhìn tấm bản đồ đánh dấu nơi súng nổ, nơi người chết ở Paris... Gặp lại tên của những con đường mình đã cùng bạn bè đi qua. Bất chợt nhớ những kỷ niệm đã có ở nơi đây. Nhớ anh nhân viên ở tiệm bánh mì nơi ngã rẽ ra gare Du Nord sáng nào cũng vẫy tay chào "Bonjour" khi chúng tôi đi học ngang qua. Hay nhớ cụ già xa lạ nhưng lại rất tử tế dẫn chúng tôi đến trường trong ngày đầu tiên chân ướt, chân ráo, lơ ngơ đi lạc. Cầm tờ báo, những gương mặt Parisiens, thân thiện có, khó chịu có... cứ thế lướt qua. Chợt nhoi nhói nỗi nhớ Paris, thấy thương một Paris không còn yên ả...
Bình yên nhé Paris, mon amour!
16.11.2015
Monday, November 16, 2015
Wednesday, September 30, 2015
Phong rêu đời mình
Chiều phai nhạt nắng
Điệu nhạc vu vơ
Trầm tư giọt đắng
Nỗi buồn bâng quơ
Ai mang nhung nhớ
Thả vào thinh không
Sầu rơi vạn cổ
Người thành rêu phong
22.09.2015
Monday, September 28, 2015
Chuyện ở Sài Gòn
1. Bữa đi công chuyện, lên xe nói với chú taxi: Chú cho con đến đường Y.
Chú taxi hỏi: Con biết đường đến đó không?
- Dạ không!
- Con có xài sì mạc phôn không?
- Dạ có
- Chú có 2 hướng đi. Con lên in-tẹc-net lên cái bản đồ, coi đường nào ngắn và nhanh, mình đi đường đó cho con đỡ tốn tiền!
2. Bữa đi cà phê. Đẩy cửa vô nhìn dáo dác, em quản lý cười như quen từ muôn kiếp trước, hỏi: Chị đi mấy người vậy chị?
- Có mỗi mình chị à. Em có góc nào cho chị ngồi làm việc.
Ẻm cười: Một người hay nhiều người cũng không sao. Chị muốn ngồi đâu cũng được. Chị cứ tụ nhiên!
Ngồi gõ máy làm việc một lúc, có em phục vụ rón rén mang dĩa bánh crêpe ra, rụt rè nói: "Chị ơi, món này mấy đứa em làm ăn chơi, em mời chị ăn với tụi em cho vui"
3. Bữa trời mưa, vô tình lọt vô đoạn đường đang ngập nước. Mưa lớn, nhắm không cách gì ra khỏi đám kẹt xe mà nước đang ngập lênh láng, nên tấp xe lên lề. Ngay đó là điểm giữ xe của một quán cà phê. Em giữ xe đứng bên lề thấy mình lần chần, bảo: Chị để xe vô đi chị.
Mình ngập ngừng: Chị chỉ trú mưa thôi chứ không vào uống cà phê, vậy có được không?
Ẻm cười: Chị cứ để xe đi, trời mưa thế này đâu ai đi uống cà phê.
Nói rồi ẻm dẹp xe gọn cho mình có chỗ để xe.
Mình đứng đó 1 hồi, thấy ẻm đứng bên lề, thỉnh thoảng nhắc người đi đường “chỗ này có cái ổ gà đừng chạy xe vô”. Quay qua mình ẻm phân bua: “Chỗ này có cái ổ nhỏ đó chị, giờ nước ngập đâu có thấy được, chạy vô là sụp lỗ té ướt”
4. Vậy đó. Mình đi đường thỉnh thoảng dừng đèn vàng, đèn đỏ hoặc chạy xe chậm nhường đường hay bị người phía sau xấn lên la mắng, có khi chửi bậy. Có nhiều chuyện bực mình nhưng không thể ghét Sài Gòn được!
27.09.2015
Chú taxi hỏi: Con biết đường đến đó không?
- Dạ không!
- Con có xài sì mạc phôn không?
- Dạ có
- Chú có 2 hướng đi. Con lên in-tẹc-net lên cái bản đồ, coi đường nào ngắn và nhanh, mình đi đường đó cho con đỡ tốn tiền!
2. Bữa đi cà phê. Đẩy cửa vô nhìn dáo dác, em quản lý cười như quen từ muôn kiếp trước, hỏi: Chị đi mấy người vậy chị?
- Có mỗi mình chị à. Em có góc nào cho chị ngồi làm việc.
Ẻm cười: Một người hay nhiều người cũng không sao. Chị muốn ngồi đâu cũng được. Chị cứ tụ nhiên!
Ngồi gõ máy làm việc một lúc, có em phục vụ rón rén mang dĩa bánh crêpe ra, rụt rè nói: "Chị ơi, món này mấy đứa em làm ăn chơi, em mời chị ăn với tụi em cho vui"
3. Bữa trời mưa, vô tình lọt vô đoạn đường đang ngập nước. Mưa lớn, nhắm không cách gì ra khỏi đám kẹt xe mà nước đang ngập lênh láng, nên tấp xe lên lề. Ngay đó là điểm giữ xe của một quán cà phê. Em giữ xe đứng bên lề thấy mình lần chần, bảo: Chị để xe vô đi chị.
Mình ngập ngừng: Chị chỉ trú mưa thôi chứ không vào uống cà phê, vậy có được không?
Ẻm cười: Chị cứ để xe đi, trời mưa thế này đâu ai đi uống cà phê.
Nói rồi ẻm dẹp xe gọn cho mình có chỗ để xe.
Mình đứng đó 1 hồi, thấy ẻm đứng bên lề, thỉnh thoảng nhắc người đi đường “chỗ này có cái ổ gà đừng chạy xe vô”. Quay qua mình ẻm phân bua: “Chỗ này có cái ổ nhỏ đó chị, giờ nước ngập đâu có thấy được, chạy vô là sụp lỗ té ướt”
4. Vậy đó. Mình đi đường thỉnh thoảng dừng đèn vàng, đèn đỏ hoặc chạy xe chậm nhường đường hay bị người phía sau xấn lên la mắng, có khi chửi bậy. Có nhiều chuyện bực mình nhưng không thể ghét Sài Gòn được!
27.09.2015
Sunday, August 23, 2015
Cuộc chiến Pixels
Adam Sandler tiếp tục bổ sung vào loạt chủ đề “cho tôi xin 1 vé về tuổi thơ” với bộ phim mới nhất Pixels – Đại chiến Pixels.
Phim nhắc người xem nhớ lại (nếu ai đủ già để có thể nhớ :) ) những trò chơi 8-bit một thời phổ biến như: Pacman (hay thường gọi là game ăn đậu), Teltris, Bắn Vịt, Snake, Kingkong ném chuối, Dojo of death...
Pixels mở đầu bằng cuộc thi “Vô địch game thùng” ở Mỹ vào năm 1982. Những trận đấu trong cuộc thi được quay lại và được NASA gửi lên vũ trụ như một dữ liệu giới thiệu về nên văn minh nhân loại (vụ này làm nhớ đến dự án gửi đĩa chứa dữ liệu hình ảnh, âm thanh... ra ngoài vũ trụ Voyager Golden Records do NASA tiến hành vào năm 1977 nè). Ngờ đâu, những người ngoài hành tinh khi nhận được đĩa dữ liệu mang thông điệp làm quen, kết bạn hòa bình, lại cho rằng đây là lời tuyên bố chiến tranh, cho nên... 30 năm sau họ bắt đầu tấn công trái đất bằng một binh đoàn gồm những sinh vật được tạo hình dựa theo nguyên mẫu các nhân vật trong game. Lời thách đấu được họ đưa ra là: nếu người trái đất mất 3 mạng trong cuộc đấu (game), họ sẽ san bằng trái đất.
Tổng thống Mỹ (Kevin James đóng, anh này gần đây hay đóng cặp với Adam Sandler, có thể kể như “Grow ups”, “I now pronounce you Chuck & Larry”, nhưng nhớ nhất anh này trong phim “Hitch” đóng chung với Will Smith) - vốn cũng là một game thủ (nhưng không phải người chơi giỏi hihi) - nhận ra tiếng nhạc game trong đoạn clip thách đấu của người ngoài hành tinh, đã cầu cứu bạn thân của mình - cựu á-thủ vô địch game thùng, trùm game Pacman - Sam Brenner (Adam Sandler, anh này thì khỏi nhắc cũng nhớ vì quá nổi tiếng hen), cùng những game thủ đã từng tham dự cuộc thi đấu năm xưa nhờ giúp huấn luyện đội SEAL và hợp sức... phá game.
“Biệt đội game thùng” được thành lập, bao gồm gã lùn vô địch (nhờ xài mã cheat hehe) Eddi Plant, nickname tự đặt "Fireblaster” (Peter Dinklage đóng, anh này đóng vai ông tiến sĩ tên gì quên mất rồi trong phim Xmen – Days of Future Past); anh chàng game thủ lập dị - nghiện game đến đỗi hoang tưởng đem lòng yêu luôn nhân vật Lady Lisa trong game - Ludlow (Josh Gad, anh này không biết đã đóng phim gì, nhưng là người lồng tiếng cho nhân vật Olaf trong phim Frozen); và dĩ nhiên không thể thiếu Sam Brenner, cùng cô nàng Trung tá Lầu Trắng Violet (Michelle Monaghan, cô này vừa mới góp mặt trong phim “The best of me” vai Amanda, nhớ đến vì tui là fan ruột (nghĩa là xem hết, đọc hết) phim-truyện của Nicholas Sparks, mặc dù tui không thích phim-truyện này lắm. Với lại, nhìn cô này hao hao nhắc nhớ Diane Lane trong phim “Nights in Rodanthe” cũng là phim chuyển thể từ truyện cùng tên của Nicholas Sparks... hehe... đã nói tôi là fan ruột mừ). À, quay lại phim Pixels, “Biệt đội game thùng” bằng kinh nghiệm chơi game lão luyện đã chiến thắng người ngoài hành tinh giải cứu thế giới.
Cốt chuyện đơn giản vậy thôi. Cũng có đua xe, chiến tranh bắn súng, sập nhà. Nhưng những màn lái xe rượt đuổi chỉ là muỗi nếu ai đó lỡ mang ra so sánh với Fast&Furious. Bắn súng, tia lazer đàng hoàng nha, nhưng hệt như game station, hoàn toàn không hề có cảnh máu me chết chóc. Vậy mà không hiểu sao, phim lại dán mác PG-13, chắc là do hạn chế cổ vũ trẻ em chơi game hehehe...
Phim hài, giải trí nhẹ nhàng đúng phong cách Adam Sandler, nghĩa là vừa ôm bịch bắp bự chảng, vừa bốc bỏ miệng nhai nhóp nhép, vừa xem, thỉnh thoảng cười hì hì trước những lời thoại hoặc những cảnh nhảm bà cố (Bữa đi xem cũng vui, có một bạn khán giả nữ phấn khích cười vang vang cả rạp, mọi người ngưng cười rồi lại phải cười tiếp vì bạn cười quá to, lặp lại lời thoại quá lớn :) )
Nhưng nhìn chung phim có phần hơi nhạt, nội dung như đã nói ở đoạn trên, đơn giản, cảm giác giống như cảm giác khi người lớn chơi game cộng trừ nhân chia của con nít, không cần chú ý cũng thắng, hay cũng biết hết được bước đi kế tiếp là gì, có con gì hay chướng ngại vật gì nhảy ra.... Adam Sandler, có lẽ sau phim này lại tiếp tục rớt điểm. Và không hề tin được đây cũng là đạo diễn Chris Columbus của mấy tập phim Harry Potter. Nếu cho điểm, thì có lẽ chỉ cho phim này 6 điểm.
À, Phim có sự góp mặt của Serena Williams, đóng vai của chính cổ. Nghe xung quanh, có tiếng thì thào hỏi nhau: "Bà này là ai mà xấu đau vậy". Nghe mà đau lòng cho tay vợt tennis hàng đầu thế giới!
21.08.2015
Thursday, August 6, 2015
Về FB
Bữa lang thang thấy chú/anh kia bảo FB chán, thông tin toàn nhảm nhí, không trí tuệ, không hiểu biết... định vào tranh luận, nhưng nghĩ lại, thôi.
Bạn xung quanh thỉnh thoảng cũng than/hỏi: “dạo này FB chán quá, chẳng có gì (đáng để) xem, có thấy vậy không”. Những lúc ấy tôi thường đáp: “Bình thường mà”.
Bởi tôi thấy mọi thứ bình thường. FB đâu tự sinh ra thông tin cũng như những thông tin không tự tìm đến bạn. Tất cả là ở bạn, ở cách bạn chơi FB, ở cách bạn chọn lọc thông tin để đọc và cách bạn kết bạn.
Cũng giống như khi bạn sống ở chung cư cao cấp, sáng sớm mở cửa ra, bạn thấy xung quanh vắng lặng, trước mặt bạn là cửa của căn hộ khác, chứ không phải nụ cười của anh hàng xóm hay cô láng giềng. Hoặc khi bạn chọn sống ở nhà phố, sáng bạn nghe tiếng xe cộ ồn ào, bụi bặn, bước chân ra đầu ngõ có anh xe ôm vẫy tay hỏi thăm “đi đâu, lên xe chở giúp cho”. Sống ở ruộng vườn, bạn nghe được tiếng gà gáy, chim kêu. Còn nếu bạn (lỡ) chọn (nhầm) khu tệ nạn, mở cửa sổ nhìn ra thấy toàn xì ke, ma túy, đĩ điếm, hút chích thì không có nghĩa những nơi khác cũng giống như vậy. Thế thôi!
Saturday, August 1, 2015
Bọ cạp
Trên mạng đang lan truyền cái clip về cô giáo nọ. Mình không bàn đến việc ấy đúng hay sai, chỉ buồn cười cách cô giáo tuyên bố "tôi là bọ cạp nhé", cứ như thể đó là một thương hiệu hay một chức danh gì đấy quan trọng lắm.
Mình thấy có vài người hãnh diện là "bọ cạp", theo cái kiểu vơ hết vào người mọi đặc trưng bọ cạp, rồi huyễn hoặc mình với những đặc tính ấy. Chẳng hiểu để làm gì. Suy cho cùng, bo cạp cũng chỉ là một động vật như hàng tỉ động vật khác trên trái đất mà thôi, có gì ghê gớm lắm đâu.
Thursday, July 9, 2015
Linh tinh...
Bạn thường dẫn con theo mỗi khi đi từ thiện. Mấy đứa bé ngoan ngoãn,
dễ thương, biết tự giác phụ người lớn sắp quà, phát quà, đôi khi người
nhận là những đứa bé đồng trang lứa.
Bạn bảo đưa bọn trẻ theo để chúng biết thương người, đồng cảm với những cuộc đời không may mắn, và để biết sống tốt hơn...
Tôi hay quan sát mấy đứa trẻ con những người bạn trong các chuyến đi. Thường bọn chúng hay cười nói vui vẻ ở chặng đi, và trầm lặng, có đứa mắt rơm rớm, rúc vào cạnh bố mẹ, người lớn ở chặng về. Đôi lần bạn kể, bằng giọng rất vui, rằng bọn trẻ biết nghe lời hơn, ít mè nheo đòi mua sắm hơn sau mỗi chuyến đi. Có hôm bạn bảo bọn trẻ đi thăm làng trẻ em cơ nhỡ về bảo mẹ nấu cơm ít lại, mua đồ ăn ít lại... vì nghĩ đến mấy bạn nhỏ khác còn thiếu ăn...
Mỗi lần đi từ thiện về tôi luôn mang 1 cảm giác buồn buồn, tôi nghĩ về cuộc đời...
Tôi thương mấy đứa bé con những người bạn. Tôi cứ muốn giữ cho tuổi thơ của bọn chúng đầy ắp niềm vui, không nặng những nỗi lo, không vương những nỗi buồn... Tôi muốn giữ cho mắt bọn chúng lúc nào cũng trong veo...
Bạn bảo đưa bọn trẻ theo để chúng biết thương người, đồng cảm với những cuộc đời không may mắn, và để biết sống tốt hơn...
Tôi hay quan sát mấy đứa trẻ con những người bạn trong các chuyến đi. Thường bọn chúng hay cười nói vui vẻ ở chặng đi, và trầm lặng, có đứa mắt rơm rớm, rúc vào cạnh bố mẹ, người lớn ở chặng về. Đôi lần bạn kể, bằng giọng rất vui, rằng bọn trẻ biết nghe lời hơn, ít mè nheo đòi mua sắm hơn sau mỗi chuyến đi. Có hôm bạn bảo bọn trẻ đi thăm làng trẻ em cơ nhỡ về bảo mẹ nấu cơm ít lại, mua đồ ăn ít lại... vì nghĩ đến mấy bạn nhỏ khác còn thiếu ăn...
Mỗi lần đi từ thiện về tôi luôn mang 1 cảm giác buồn buồn, tôi nghĩ về cuộc đời...
Tôi thương mấy đứa bé con những người bạn. Tôi cứ muốn giữ cho tuổi thơ của bọn chúng đầy ắp niềm vui, không nặng những nỗi lo, không vương những nỗi buồn... Tôi muốn giữ cho mắt bọn chúng lúc nào cũng trong veo...
9.7.2015
Wednesday, July 8, 2015
Tuesday, July 7, 2015
Vĩnh viễn và Cát bụi
Những kẻ yêu nhau thường hẹn ước
Bên nhau trọn đời, mãi mãi, dài lâu
Người yêu tôi hay nhắc về vĩnh viễn
Cho một điều bền chặt ngàn sau
Có một lần
nhìn vào mắt anh, tôi hỏi:
“Sao không thử yêu em nhiều trong hiện tại
Em sợ mình chỉ sống đến tám mươi”
Anh giận dỗi, bỏ đi, không nói
Và vĩnh viễn, rất nhanh, thành cát bụi
Trong một chiều đầy gió với tròn trăng!
7.7.2015
Bên nhau trọn đời, mãi mãi, dài lâu
Người yêu tôi hay nhắc về vĩnh viễn
Cho một điều bền chặt ngàn sau
Có một lần
nhìn vào mắt anh, tôi hỏi:
“Sao không thử yêu em nhiều trong hiện tại
Em sợ mình chỉ sống đến tám mươi”
Anh giận dỗi, bỏ đi, không nói
Và vĩnh viễn, rất nhanh, thành cát bụi
Trong một chiều đầy gió với tròn trăng!
7.7.2015
Sunday, May 31, 2015
Perspective
Friday, May 8, 2015
Về sông ăn cá...
Ngày tôi còn nhỏ xíu, ở dưới quê, thường được (và thích) ăn
món cá lòng tong chiên giòn.
Phía sau nhà có con sông lớn nước trong leo lẻo. Chẳng biết
có phải ngày ấy môi trường chưa bị ô nhiễm hay ngày ấy thiên nhiên vẫn còn ưu
đãi con người mà cá tôm dồi dào lắm. Những hôm con nước đang lên, có người chỉ
cần rà tay dọc theo mấy thanh cột cầu mà đã bắt được vài con cá to bằng 3 ngón
tay đủ cho một bữa ăn. Có khi không cần đặt lợp, đặt lờ, buổi sáng chỉ cần thả
vài viên gạch ống xuống sông đến chiều kéo lên là có được 1 ơ cá bống kèm vài
con tôm, kho tiêu chấm rau sống.
Cá lòng tong thì thôi khỏi nói, rải một dúm cơm xuống sông
là cá bu đầy tranh nhau giành ăn. Lúc đó dùng thúng hay vợt mà vớt. Cá tươi nhảy
lóc chóc, vảy lấp lánh, mang lên làm sạch rồi lăn bột, hoặc cứ thế mà chiên. Ăn
vừa thơm vừa giòn rụm bắt cơm. Cá lòng tong kho tiêu, rải thêm vài miếng tép mỡ.
Và 1 đũa cơm, gắp 1 con cá, 1 miếng tóp mỡ, hít hà, ăn quên… no.
Từ dạo lên thành phố, ít thấy cá lòng tong, thỉnh thoảng thấy thèm rồi... mua cá cơm hay cá khác ăn cho đỡ nhớ...
Hôm qua, người quê gửi lên cho một mớ cá tươi. Chiên lên chợt nhớ đến những ngày xưa xưa lắm!
08.05.2015
Friday, April 17, 2015
Những con đường
Đường đời đôi khi ngẫm
Cũng giống như đường đi
Cũng ngã rẽ, lối ngang
Loanh quanh như phố thị
Cũng có đường một chiều
Chỉ một hướng đi lên
Cũng có con đường tắt
Cũng có đường không tên
Đường đời đi cũng lạc
Y hệt là đường đi
Dọc ngang trăm nghìn hướng
Không lối về, nhiều khi
Đường đời đôi khi ngẫm
Chẳng khác gì đường đi...
9.4.2015
Cũng giống như đường đi
Cũng ngã rẽ, lối ngang
Loanh quanh như phố thị
Cũng có đường một chiều
Chỉ một hướng đi lên
Cũng có con đường tắt
Cũng có đường không tên
Đường đời đi cũng lạc
Y hệt là đường đi
Dọc ngang trăm nghìn hướng
Không lối về, nhiều khi
Đường đời đôi khi ngẫm
Chẳng khác gì đường đi...
9.4.2015
Tuesday, April 14, 2015
Ngắm sao
Buổi tối rảnh. Tôi bước ra sân thượng ngắm trăng. Đêm 16, một khoảng trời sáng vằng vặc, trớ trêu thay, lại không thấy một vầng trăng nào cả. Tôi đâm ra nghi ngờ, cái mảng sáng đang vằng vặc trên đầu đó, là ánh trăng bị mấy căn nhà cao tầng che mất hay là ánh sáng của những ngọn đèn cao áp giăng giăng khắp phố phường.
Tôi không nhớ lần cuối tôi có thể thư thả, đứng giữa trời, ngữa đầu lên và thấy trăng là khi nào. Có lẽ là đã lâu lắm rồi. Những lần gần đây tôi thường ngắm trăng qua cửa kính xe trong những lần đi làm về muộn hay đang rong ruổi trên một con đường xa lạ, ở một nơi xa lạ.
Ngữa mặt lên tìm trăng, tôi bắt gặp vô số những vì sao lấp lánh. Tôi tự hỏi vu vơ rằng vì sao khi nhìn lên trời người ta lại nhìn trăng chứ không phải nhìn sao. Có phải vì trăng chỉ có 1 và to, trong khi có đến, ít nhất là 200 tỉ ngôi sao giăng khắp bầu trời nhưng bé nhỏ. Và tại sao khi nhìn trăng, người ta chỉ quan tâm đến trăng tròn. Có phải vì trăng khuyết không đầy đặn hơn chăng?
Rồi tôi chợt mĩm cười. Có những câu hỏi chỉ là câu hỏi... vậy thôi!
14.03-14.04.2015
Saturday, March 14, 2015
Ngón tay chỉ trời đêm
Một hôm trên đường đi ngao du sơn thủy, thiền sư Xibachao cùng đám đệ tử dừng chân nghỉ lại tại một làng nọ.
Buổi tối, cơm nước xong xuôi, thầy trò ra sân ngắm hoa thưởng nguyệt và đàm đạo. Sau một hồi bàn luận các loại điển tích từ cổ chí kim, thiền sư ngữa mặt rồi chỉ tay lên trời và hỏi đám đệ tử: "Các ngươi có thấy gì kia không?"
Đứa đệ tử lanh lẹ nhất trong bọn nhanh nhảu trả lời: "Dạ, con thấy ngón tay của thầy ạ"
Thiền sư chau mày, lắc đầu.
Đám đệ tử còn lại thấy bạn mình trả lời đúng thế mà vẫn sai, bèn ngữa mặt lên trời, quan sát thật kỹ, suy nghĩ thật lâu. Đến lúc cổ đã vẹo, một đứa mặt mũi có vẻ tinh anh, mắt to lóng lánh, rụt rè đáp: "Con thấy bầu trời bao la rộng lớn với muôn vàn tinh tú đang tỏa sáng"
Thiền sư gật gù.
Đứa đệ tử khác thấy câu trả lời của bạn mình hợp ý sư phụ, liền nói thêm vào: "Con thấy giữa cái bao la của dải ngân hà, những vì sao trở nên nhỏ bé hơn"
Thiền sư gật gù, gật gù mấy cái liên tục, rồi bảo: "Phải, phải, chí phải. Hai con nói chí phải". Rồi ngài giảng dạy: "Phàm là người học chữ, có hiểu biết, các con phải biết nhìn xa trông rộng. Khi nhìn trời thì nên nhìn bầu trời rộng lớn trên cao chứ đừng nhìn vào ngón tay nhỏ bé ở gần. Những cái to lớn mắt thường mới trông thấy được, những thứ nhỏ bé nếu ở xa mắt người làm sao thấy"
Đám đệ tử lắng nghe như nuốt từng lời sư phụ dạy. Có đứa kỹ tính còn lấy sổ tay ra ghi lại để mai này sắc nước uống.
Một lát sau, đợi cho tiếng sột xoạt của bút máy ghi chép dứt hẳn, thiền sư lại hỏi: "Các ngươi có thấy thiếu gì không?"
Rút kinh nghiệm lần trước, trả lời quá nhanh nên sai quá sớm, đám đệ tử im lặng ra vẻ đang đầu tư suy nghĩ rất nghiêm túc. Mà quả thật, đám học trò của thiền sư Xibachao đã im lặng rất nghiêm túc, bởi có thể nghe cả âm thanh vọng ra từ tivi ngôi nhà 3 tầng bên cạnh.
Sau một hồi, thấy mất thời gian quá, một đệ tử bèn đánh bạo trả lời: "Thưa thầy, có phải thiếu trăng không ạ"
Thiền sư Xibachao gật đầu, cung cấp đáp án bằng chất giọng rất là thiền: "Phải. Bầu trời đêm nơi đây vắng trăng".
Đứa học trò vừa đưa ra câu trả lời thở phào hãnh diện vì hỏi đại mà đúng. Đám còn lại thở phào nhẹ nhỏm vì có đứa đã đáp đúng đáp án.
Nhưng rồi, không để cho đám học trò đủ thời gian tự sướng, dễ gây tự mãn, thiền sư hỏi tiếp liền: "Các ngươi có biết vì sao không?"
Rút kinh nghiệm từ câu hỏi mới rồi, trả lời quá lâu mất thời gian khiến mông cổ mỏi nhừ, đám đệ tử đưa mắt nhìn trời, nháy mắt nhìn nhau, đá lông nheo với anh huynh trưởng.
Cuối cùng đứa huynh trưởng từ đầu chí cuối mắc quạt muỗi cho thầy, không có thời gian đập muỗi cho mình, lấy hết can đảm, thưa: "Chúng con bộ não chứa toàn bột nhão, mong thầy khai sáng, chỉ giáo cho ạ"
Thiền sư gật gù: "Nghĩ rất phải". Rồi ngài đứng lên, hai tay chắp sau lưng, mặt không thôi ngữa lên trời, mắt không ngừng nhìn trời. Sau khi đi tới lui vài vòng, vừa đi vừa quan sát, ngài bỗng thôi bước, thôi không nhìn trời, chuyển sang nhìn đám đệ tử và nói bằng giọng thiền đã qua luyện âm: "Nhà cao tầng che mất trăng rồi, còn đâu"
Bài học 1 rút ra: Chuyện nhảm thì làm gì có bài học mà rút
Bài học 2 rút ra: Có những việc thấy vậy mà không phải vậy. Tùy vào người nghe/nhìn muốn vậy mà nó sẽ như vậy.
Wednesday, March 11, 2015
Đừng hỏi vì sao
1. Ngày xưa đọc truyện Không Gia Đình, có đoạn con chó Decbino ăn cắp 1 miếng vỏ bánh mì bị ông cụ Vitali phạt bắt ra nằm một góc, không được cho ăn.
Ngày nay đọc tin trên mạng, có con chó hàng ngày ăn cắp thịt heo mang về cho chủ, được nhà báo và "cộng đồng mạng" vỗ tay khen ngợi, chia sẻ, vì con chó "hiểu chuyện và có tình"
2. Đọc báo nước ngoài thấy người tống tiền doanh nghiệp bị phạt tù, phạt tiền. Đọc báo VN thấy có một sự hả hê không nhỏ khi doanh nghiệp điêu đứng
3. Xem tivi gặp mấy em trai gái trẻ trung, xinh đẹp chửi mắng nhau, nắm tóc nhau, ném đồ vật vào nhau trong vài cuộc thi nổi tiếng.
Xem clip thấy học sinh lớp 7 đánh bạn không run tay vì một lý do chẳng vào đâu.
11.03.2015
11.03.2015
Monday, March 9, 2015
Suỵt, coi chừng con ruồi...
1. Kể nghe, bữa đi thị trường vùng Gò Vấp, đứng 8 chuyện trời trăng mây nước với chị chủ cửa hàng tạp hóa. Nhìn thấy trong tủ mát có mấy chai N., trà xanh ... độ, mới hỏi, chị à, gần đây chị bán mấy sản phẩm của THP có được không? Chỉ nói: Được chứ! Vẫn bán bình thường thôi. Tui nói: Ủa sao đâu đâu em cũng nghe người ta đòi tẩy chai quá trời luôn mà. Chỉ nói: Ối, người ta nói vậy thôi, chứ uống thì vẫn uống thôi, ăn thua mình bán uy tín à! Tui cười cười: Ô, vậy hả chị.
Cái rồi tui đi qua cửa hàng khác. Cũng hỏi câu y chang vậy. Anh chủ cửa hàng khác cũng trả lời tui y chang vậy.
Bạn tui giật giật tay tui hỏi: Tin hông mậy. Tui thì thào: Suỵt, biết đâu con ruồi nó chưa bay đến khu vực Gò Vấp.
2. Kể tiếp vụ này cho nghe. Hồi xưa có dạo tui ngồi gần hot-line. Có hôm bạn trực hot-line bận, tui trực giùm.
- Reng reng. Dạ, công ty ABC nghe ạ.
- Có phải công ty ABC có sữa tắm nhãn hiệu XYZ không? (giọng rất hung hăng)
- Dạ phải. Có chi không ạ? (Giọng rất chi là nhỏ nhẹ ;) )
- Cho tôi gặp giám đốc mau.
- Đây là đường dây nóng. Chị có việc chi có thể trình bày lại với tôi.
- Công ty lớn mà sao làm ăn lừa đảo vậy.
- Chị có thể vui lòng nói rõ sự việc không ạ?
- Tôi mua sữa tắm của công ty cô bán, tôi tắm giờ người tôi nổi mẩn đỏ khắp nơi. Cô phải bồi thường cho tôi ngay lập tức. Nếu không tôi sẽ thưa chuyện này lên báo.
(Trong bụng nói: Mời chị thưa! Ngoài miệng nói:) - Chị sử dụng sản phẩm bao lâu rồi ạ? Từ hôm mua đến giờ chị dùng được bao nhiêu lần?
- Cô hỏi nhiều quá đi. Không cần biết. Tôi chỉ muốn công ty bồi thường cho tôi. Tôi sẽ đưa chuyện này lên báo.
- Thế này vậy. Chị cho tôi xin địa chỉ, công ty sẽ cho người xuống kiểm tra lại sản phẩm, và đưa chị đi khám bệnh xem thế nào. Tạm thời chị vui lòng ngưng xài sản phẩm.
- Không cho gì cả. Tôi chỉ muốn công ty bồi thường ngay cho tôi, nếu không tôi sẽ thưa khắp các báo.
- (Trong bụng nói: Hù hoài vậy mẹ! Ngoài miệng nói:) - Chị cứ cho tôi địa chỉ đi ạ, sẽ có người có thẩm quyền xuống liên hệ làm việc với chị.
- Hừ. Xuống ngay cho tôi. Tôi không để yên đâu. Tôi sẽ đưa lên báo, thưa ra tòa!
Kết quả, sau khi đưa bả đi khám, bệnh viện da liễu kết luận: bả bị dị ứng do ăn hải sản!
9.3.2015
Bạn tui giật giật tay tui hỏi: Tin hông mậy. Tui thì thào: Suỵt, biết đâu con ruồi nó chưa bay đến khu vực Gò Vấp.
2. Kể tiếp vụ này cho nghe. Hồi xưa có dạo tui ngồi gần hot-line. Có hôm bạn trực hot-line bận, tui trực giùm.
- Reng reng. Dạ, công ty ABC nghe ạ.
- Có phải công ty ABC có sữa tắm nhãn hiệu XYZ không? (giọng rất hung hăng)
- Dạ phải. Có chi không ạ? (Giọng rất chi là nhỏ nhẹ ;) )
- Cho tôi gặp giám đốc mau.
- Đây là đường dây nóng. Chị có việc chi có thể trình bày lại với tôi.
- Công ty lớn mà sao làm ăn lừa đảo vậy.
- Chị có thể vui lòng nói rõ sự việc không ạ?
- Tôi mua sữa tắm của công ty cô bán, tôi tắm giờ người tôi nổi mẩn đỏ khắp nơi. Cô phải bồi thường cho tôi ngay lập tức. Nếu không tôi sẽ thưa chuyện này lên báo.
(Trong bụng nói: Mời chị thưa! Ngoài miệng nói:) - Chị sử dụng sản phẩm bao lâu rồi ạ? Từ hôm mua đến giờ chị dùng được bao nhiêu lần?
- Cô hỏi nhiều quá đi. Không cần biết. Tôi chỉ muốn công ty bồi thường cho tôi. Tôi sẽ đưa chuyện này lên báo.
- Thế này vậy. Chị cho tôi xin địa chỉ, công ty sẽ cho người xuống kiểm tra lại sản phẩm, và đưa chị đi khám bệnh xem thế nào. Tạm thời chị vui lòng ngưng xài sản phẩm.
- Không cho gì cả. Tôi chỉ muốn công ty bồi thường ngay cho tôi, nếu không tôi sẽ thưa khắp các báo.
- (Trong bụng nói: Hù hoài vậy mẹ! Ngoài miệng nói:) - Chị cứ cho tôi địa chỉ đi ạ, sẽ có người có thẩm quyền xuống liên hệ làm việc với chị.
- Hừ. Xuống ngay cho tôi. Tôi không để yên đâu. Tôi sẽ đưa lên báo, thưa ra tòa!
Kết quả, sau khi đưa bả đi khám, bệnh viện da liễu kết luận: bả bị dị ứng do ăn hải sản!
9.3.2015
Monday, February 23, 2015
Quê!
Dừng xe bên lề đường cạnh cây trứng cá. Chợt nhớ ngày nhỏ giành ăn trứng cá với mấy đứa hàng xóm. Trong lúc loay hoay hái trái, 1 đám 4-5 đứa con nít, tóc cháy nắng đến chăm chú nhìn. Nghĩ tụi nó giống mình hồi xưa - cầm bịch lẽo đẽo mót trái rụng, ăn trong thèm thuồng - nên xoè tay đưa cho tụi nó mấy trái chín đỏ thơm phức.
Tụi nhỏ lắc đầu nguầy nguậy từ chối. Rồi tụi nó móc trong bao xốp ra mấy cục "sô cô la củ tỏi" lột giấy gói, bỏ miệng ăn ngon lành.
Tự nhiên thấy mình nhà quê với mấy trái trứng cá tội nghiệp nằm trong tay!
22.02.2015
Tuesday, January 13, 2015
Vẫy tay chào nhau
(Chiều trên cầu Rạch Miễu - Bến Tre)
1. Thỉnh thoảng dừng xe đèn đỏ ở ngã tư, bên cạnh xe chở du khách
nước ngoài hoặc chở những đứa học sinh đi tham quan đâu đó, tôi hay vẫy
tay đáp lại những cái vẫy tay chào của những người trên xe. Có lần bạn
hỏi: "Quen nhau hả?". Tôi lắc đầu "Không". "Thế sao lại vẫy tay với
họ?". "Thì họ chào, mình chào lại". Bạn chậc lưỡi, kêu "Rảnh ghê!". Tôi
cười cười không giải thích, chỉ đơn giản nghĩ, tiếc gì nhau một cái vẫy
tay.
Ngày cũ, tôi đọc đâu đó 1 truyện ngắn. Truyện kể rằng, có 1
đứa trẻ, hàng ngày trên đường đến trường, nó đi dọc theo đường xe lửa.
Mỗi lần đứng chờ xe qua, nó thường vẫy tay chào những hành khách trên
xe. Nó chờ 1 cái vẫy tay. Thế nhưng không ai đáp lại "lời chào" của nó.
Nhiều ngày qua... Một thời gian dài qua... cũng thế, không 1 cái vẫy tay
đáp trả. Thằng bé buồn đến trầm cảm.
Bố nó biết chuyện, ông quyết định
sẽ lên chuyến xe lửa ấy, để vẫy tay chào nó khi xe ngang qua làng. Nhà
họ xa nhà ga, ông bố phải đi từ đêm hôm trước. Nhưng rồi, vì quá mệt
mỏi, ông ngủ quên và lỡ mất chuyến xe duy nhất trong ngày qua làng. Tiền
mang theo không đủ để trọ lại, ông bố đành buồn bã quay về.
Thằng bé
chạy ra đón ông. Lần đâu tiên sau 1 thời gian dài, ông gặp lại nụ cười
ngây ngô vô tư của đứa trẻ. Nó vui mừng khoe với bố, sáng nay đã có 1
người vẫy tay lại với nó. Xe chạy qua rồi, người ấy còn cột 1 chiếc khăn
vào chiếc nạng gỗ đễ chào nó.
Nước mắt lăn dài trên má, ông bố
nhớ ra, đêm hôm trước, ông trọ cùng 1 người đàn ông không rõ mặt. Chỉ
đoán có lẽ ông ta bị tật ở chân, khi ông bố va phải chiếc nạng gỗ đặt
nơi đầu giường, và có lẽ ông khách ấy đã nghe lý do đón tàu mà ông bố đã
kể cho chủ nhà trọ khi xin tá túc trong căn phòng rẻ tiền nhất.
2. Có một buổi chiều, tôi thơ thẩn đứng bên cửa sổ nhìn xuống sân ga
trong khi chờ tàu chuyển bánh. Giữa những nhộn nhịp, đông đúc người đưa
tiễn, tôi để ý thấy một người đàn ông luống tuổi. Không rõ ông là người
đưa hay người đi. Ông đứng lặng lẽ 1 mình, dõi mắt nhìn về hướng những
toa tàu.
Tàu sắp chuyển bánh. Tiếng còi tàu kêu tu tu như báo
hiệu thời khắc cuối cùng của giây phút lưu luyến chia ly, của những cái
vẫy tay chào người ở - kẻ đi.
Thế rồi, người đàn ông hướng ánh
nhìn về phía nơi tôi đứng, và giơ tay vẫy chào. Tôi nghĩ ông chào ai đó
gần đấy nên vẫn bình thản nhìn ngó đó đây. Bất chợt, tôi nhận ra, dường
như ngoài tôi ra không còn ai khác còn lại đứng quanh đấy. Tôi có cảm
giác, người đàn ông nhìn tôi chờ đợi. Và tôi rụt rè đưa tay lên vẫy
chào. Có thể do tôi tưởng tượng, nhưng dường như ông ấy gật đầu và mĩm
cười với tôi.
3. Những lần đi xa, lặng lẽ quan sát những nhộn
nhịp xung quanh, tôi hay tự hỏi mình, trong những cuộc chia ly, thật sự
thì giữa người đi kẻ ở, ai buồn hơn ai. Lệ thường, người ta vẫn dành sự
thương cảm cho người ở lại hơn người ra đi. Nào mấy ai hiểu được nỗi
niềm xáo trộn của người đi khi để lại sau lưng những thói quen, kỷ
niệm... Đường phía trước mờ xa, biết có ai chờ...
Tôi ngoái đầu
nhìn lại sân ga đang dần lùi về phía sau khi tàu chuyển bánh. Người đàn
ông vẫn còn đứng nguyên tại chỗ chưa rời đi. Nhìn dáng lẻ loi, đơn độc
của ông nghiêng nghiêng giữa buổi chiều muộn, bỗng dưng nghe lòng man
mác buồn...
13.01.2015
Saturday, January 10, 2015
Hỏi Đường
Thỉnh thoảng đang chạy xe, tôi được người khác hỏi đường, trong khi tôi là chúa đi lạc. Kể lại cho bạn nghe, tôi thường tự trào “là do nhìn tôi đáng tin, cái sự rành đường hiện ra ngời ngời trên mặt, cái sự lạc đường lặn mất vào bên trong”. Đùa cho vui vậy chứ giữa đường đi lạc, người ta cứ chặn ai đó gần đấy mà hỏi thăm thôi. Tôi cũng thường vẫn thế trong những lần đi công tác hay đi chơi đến những nơi xa lạ, chưa một lần ghé qua.
Bạn chê tôi lạc hậu, sao không xài google map, gps để tìm đường, hỏi chi người lạ, rủi họ chỉ sai, đi tìm đường trở lại mất thêm thời gian. Nói vậy là bạn chưa “rành” về tôi. Tôi không phải tuýp người “lúa” công nghệ mà ngược lại, và tôi cũng kinh nghiệm lắm vụ đường 1 nẻo, google chỉ 1 hướng. Có lần google chỉ tôi chạy vô đường 1 chiều, đâm đầu ngay vô chốt CSGT đang làm nhiệm vụ khiến tôi cười khục khặc tự hỏi, chẳng biết anh google có ăn chia gì không với anh CSGT. Hay có lần, tôi lãnh trách nhiệm làm "hoa tiêu" dẫn đường đi đến nhà thờ Con Gà (ở Đà Lạt), “bạn google” phản phé đưa tôi bon bon vào con đường cụt, phía trước là 1 tảng đá chắn ngang bự chảng.
Một dạo tôi mang theo bản đồ. Trước khi đi thì bò ra vạch lịch trình lên bản đồ, rồi theo đó mà thẳng tiến. Nhưng đừng tưởng bản đồ thì đúng hết nhé, cũng vẫn sai như ai. Có lần tôi "xách bản đồ lên và đi" dọc mấy tỉnh miền Tây Nam Bộ, đi dài từ Long An xuống Cà Mau. Lâu quá không nhớ chính xác, hình như sáng đó, tôi định băng từ Tân Châu qua Châu Đốc hay xẹt xuống Hà Tiên gì đấy, tôi cầm bản đồ, tự tin nói với anh tài xế, anh đi đây, đi đây cho em. Anh tài xế đạp ga ào ào một hồi, thay vì phải là đường tỉnh lộ theo như được vẽ trong bản đồ, thì trước mặt tôi là 1 đường ruộng thẳng tắp đường cày. Tôi nhảy xuống xe, ngó trước ngó sau ngơ ngác, rụt rè hỏi bác nông dân đang dẫn trâu đi cày "Chú ơi, con muốn đi đến XYZ, trên bản đồ chỉ đây, chỉ đây mà hình như là không phải, chú chỉ con giùm". Bác nông dân cười hức hức "Con không phải là người đầu tiên nói câu này đâu đó con gái. Ai mà làm ăn sống nhăn, vẽ sai hết đường vậy không biết". Nhờ lần đi lạc này mà tôi biết, có một xã tên Vọng Thê phơi đầy lúa vàng. Có con đường qua Thoại Sơn hai bên rợp bóng cây. Có buổi trưa đầy nắng hắt xuống dòng kênh lấp lánh. Có địa danh tên Năng Gù mà tôi nghe sao thành Ông Gù, Măng Gùi loạn cào cào mà hỏi đường người dân vẫn chỉ ra đúng nơi....
Vài lần đi lạc, được chỉ đường mà tôi biết thêm vài con đường tắt qua nơi này nơi nọ. Có hôm đi lạc ở X. gặp 1 anh chỉ đường rành mạch còn hơn máy chỉ đường. Anh chỉ cặn kẽ, đi bao nhiêu mét thì gặp cột mốc nào bên trái hay bên phải, đi bao nhiêu ngã tư thì gặp vòng xoay, hay công viên...
Nhưng không phải ở đâu cũng gặp được người nhiệt tình, vui vẻ chạy từ trong nhà ra "tui biết chỗ đó, để tui chỉ cho".
Bạn tôi kể, nó hỏi đường, ở một thành phố lớn đàng hoàng, người ta đòi nó phải trả công 5 ngàn, 10 ngàn. Cũng ở đó, một lần chỉ cần đi thẳng thêm chục bước chân là đến con phố tôi đang tìm, người ta chỉ tôi đi ngược lại, qua mấy ngõ phố, xa dần điểm đến. Bạn giận, làu bàu trách cứ. Tôi dĩ hòa "có thể họ không biết vì phố xá khu này dọc ngang như bàn cờ", dẫu trong lòng tin chắc người ta đã cố ý vì chúng tôi là dân xứ khác nói không cùng giọng, và cũng không rõ họ làm việc ấy để làm chi...
Lại nhớ hồi ở Paris, ngày đầu tiên đi học, vừa đi vừa nói chuyện, chụp hình, loay hoay thế nào bị lạc. Trên đường thấy ai cũng xách cặp, xách túi đi hối hả nên cũng không dám quấy rầy chặn lại hỏi đường. Thời may, có ông cụ đi ngang qua liếc mắt tò mò nhìn một bầy da vàng tóc đen nói thứ tiếng không phải tiếng Pháp, bèn rụt rè chặn lại nhờ "Ông ơi, ông làm ơn chỉ giúp tụi con đường đến trường Sorbonnes". Ông nhìn từng đứa hỏi: "Tụi bây là du học sinh hả, đi lạc hả?". Rồi ông cụ chỉ đến ngã này rẽ trái, đến ngã kia rẽ phải. Chỉ giữa chừng đột nhiên ông ngưng lại, lẩm bẩm "Non, tụi bây lại đi lạc nữa". Ông đưa tay xem đồng hồ, nói: "Bon, tao có 7 phút cho tụi bây. Đi theo tao". Cả bọn tíu tít cảm ơn và lon ton đi theo. Ông dẫn cả bọn đi ngược lại hướng mà ông đang đi, cho đến ngã tư trước cổng trường thì dừng lại, xem đồng hồ lần nữa rồi bảo: "Kia kìa, trường của tụi bây ở phía đó đó, cứ đi thẳng là tới. Giờ tao phải đi làm". Cả bọn líu ríu, thank you, merci. Ông cười phẩy tay, rồi vội vã quay ngược lại con đường lúc nãy. Nhìn cái lưng khom khom của ông cụ, nghĩ đến quãng đường vừa đi qua, trong lòng vừa biết ơn, vừa áy náy.
Đi xa, nhờ cậy người lạ những chuyện nhỏ nhỏ dọc đường, rồi nghiệm ra, cứ hỏi đường đi là có thể phần nào hiểu được tính cách của người dân một vùng, 1 miền nào đó.
10.1.2015
Subscribe to:
Posts (Atom)


