(Chiều trên cầu Rạch Miễu - Bến Tre)
1. Thỉnh thoảng dừng xe đèn đỏ ở ngã tư, bên cạnh xe chở du khách
nước ngoài hoặc chở những đứa học sinh đi tham quan đâu đó, tôi hay vẫy
tay đáp lại những cái vẫy tay chào của những người trên xe. Có lần bạn
hỏi: "Quen nhau hả?". Tôi lắc đầu "Không". "Thế sao lại vẫy tay với
họ?". "Thì họ chào, mình chào lại". Bạn chậc lưỡi, kêu "Rảnh ghê!". Tôi
cười cười không giải thích, chỉ đơn giản nghĩ, tiếc gì nhau một cái vẫy
tay.
Ngày cũ, tôi đọc đâu đó 1 truyện ngắn. Truyện kể rằng, có 1
đứa trẻ, hàng ngày trên đường đến trường, nó đi dọc theo đường xe lửa.
Mỗi lần đứng chờ xe qua, nó thường vẫy tay chào những hành khách trên
xe. Nó chờ 1 cái vẫy tay. Thế nhưng không ai đáp lại "lời chào" của nó.
Nhiều ngày qua... Một thời gian dài qua... cũng thế, không 1 cái vẫy tay
đáp trả. Thằng bé buồn đến trầm cảm.
Bố nó biết chuyện, ông quyết định
sẽ lên chuyến xe lửa ấy, để vẫy tay chào nó khi xe ngang qua làng. Nhà
họ xa nhà ga, ông bố phải đi từ đêm hôm trước. Nhưng rồi, vì quá mệt
mỏi, ông ngủ quên và lỡ mất chuyến xe duy nhất trong ngày qua làng. Tiền
mang theo không đủ để trọ lại, ông bố đành buồn bã quay về.
Thằng bé
chạy ra đón ông. Lần đâu tiên sau 1 thời gian dài, ông gặp lại nụ cười
ngây ngô vô tư của đứa trẻ. Nó vui mừng khoe với bố, sáng nay đã có 1
người vẫy tay lại với nó. Xe chạy qua rồi, người ấy còn cột 1 chiếc khăn
vào chiếc nạng gỗ đễ chào nó.
Nước mắt lăn dài trên má, ông bố
nhớ ra, đêm hôm trước, ông trọ cùng 1 người đàn ông không rõ mặt. Chỉ
đoán có lẽ ông ta bị tật ở chân, khi ông bố va phải chiếc nạng gỗ đặt
nơi đầu giường, và có lẽ ông khách ấy đã nghe lý do đón tàu mà ông bố đã
kể cho chủ nhà trọ khi xin tá túc trong căn phòng rẻ tiền nhất.
2. Có một buổi chiều, tôi thơ thẩn đứng bên cửa sổ nhìn xuống sân ga
trong khi chờ tàu chuyển bánh. Giữa những nhộn nhịp, đông đúc người đưa
tiễn, tôi để ý thấy một người đàn ông luống tuổi. Không rõ ông là người
đưa hay người đi. Ông đứng lặng lẽ 1 mình, dõi mắt nhìn về hướng những
toa tàu.
Tàu sắp chuyển bánh. Tiếng còi tàu kêu tu tu như báo
hiệu thời khắc cuối cùng của giây phút lưu luyến chia ly, của những cái
vẫy tay chào người ở - kẻ đi.
Thế rồi, người đàn ông hướng ánh
nhìn về phía nơi tôi đứng, và giơ tay vẫy chào. Tôi nghĩ ông chào ai đó
gần đấy nên vẫn bình thản nhìn ngó đó đây. Bất chợt, tôi nhận ra, dường
như ngoài tôi ra không còn ai khác còn lại đứng quanh đấy. Tôi có cảm
giác, người đàn ông nhìn tôi chờ đợi. Và tôi rụt rè đưa tay lên vẫy
chào. Có thể do tôi tưởng tượng, nhưng dường như ông ấy gật đầu và mĩm
cười với tôi.
3. Những lần đi xa, lặng lẽ quan sát những nhộn
nhịp xung quanh, tôi hay tự hỏi mình, trong những cuộc chia ly, thật sự
thì giữa người đi kẻ ở, ai buồn hơn ai. Lệ thường, người ta vẫn dành sự
thương cảm cho người ở lại hơn người ra đi. Nào mấy ai hiểu được nỗi
niềm xáo trộn của người đi khi để lại sau lưng những thói quen, kỷ
niệm... Đường phía trước mờ xa, biết có ai chờ...
Tôi ngoái đầu
nhìn lại sân ga đang dần lùi về phía sau khi tàu chuyển bánh. Người đàn
ông vẫn còn đứng nguyên tại chỗ chưa rời đi. Nhìn dáng lẻ loi, đơn độc
của ông nghiêng nghiêng giữa buổi chiều muộn, bỗng dưng nghe lòng man
mác buồn...
13.01.2015

Quê của em đó
ReplyDelete