Monday, January 25, 2021

Dù Trong Dù Đục Ao Nhà Vẫn Hơn

Những lần đi xa về, tôi luôn nhận được từ xung quanh những câu hỏi: “Có thích sống ở nước ngoài không? Có thấy chán Việt Nam không? Có thấy thất vọng về sự thua kém của nước mình không?”. Và mới đây tôi nhận thêm loạt câu hỏi: “Phố xá bên đấy đẹp hơn Việt Nam phải không? Sạch sẽ hơn Việt Nam phải không? Giao thông đàng hoàng hơn ở Việt Nam phải không? Mọi thứ bên đó tiện nghi hơn bên mình phải không?”. 

Tôi nhớ trong một buổi ra chơi, đứng tán gẫu ở sân trường, vài đứa bạn nói với tôi: “Mình thất vọng về châu Âu, H. à”. Tôi không hỏi bạn mình vì sao, mà tôi hỏi: “Có phải đã vẽ ra một châu Âu thật hào nhoáng, thật choáng ngợp, thật xinh đẹp, giờ đặt chân lên rồi, tận mắt nhìn rồi thì thất vọng đúng không?”. Tụi nó gật đầu.

Tôi không biết những người khác như thế nào, mỗi lần tôi đi xa, bên cạnh sự ngưỡng mộ trước những tiến bộ vượt bậc, xuýt xoa trước những căn nhà cao tầng ngút mắt, những con đường sạch sẽ mát dịu bóng cây, tôi lại thấy thương nước mình đến lạ (Nghe có vẻ rặt mùi lý tưởng nhỉ?). Tôi có cảm giác dường như khi đặt chân đến một đất nước (khác nước nhà) người ta dễ bị choáng ngộp trước sự phát triển, trước cái giàu sang, rồi chê bai, rồi rồi mắc cỡ (hoặc thậm chí chối từ) nơi mình vừa bước chân đi, nơi mình đã sống một thời...

Tôi nhớ cái hôm gặp lại nhau ở sân bay CDG, tôi hỏi nhóm Hoàn: “Sao nghe nói các “em” bỏ chạy khỏi Rome hả?”. Tụi nó chun mũi, cười ha ha: “Trời ơi, H. biết sao không? Bây giờ có kêu quay lại đó tụi này cũng không quay”. Chị Thúy Hạnh cười hỏi tiếp: “Cảm nhận ra sao, nói nghe coi có giống nhóm bên đây không?”. Hoàn kêu: “Vừa đắt, vừa bẩn, vừa hôi”. Chị Thúy Hạnh gật đầu: “Chính xác!”.

Tôi nhớ cả đám đã rúm ró khi tôi dặn: “Cô Aude nói, ở Gare de L’Est không an toàn, nhớ về sớm và đi thành nhóm”. Tôi nhớ giọng tức tối của mấy đứa cùng lớp khi tụi nó kể chuyện Thư bị móc túi lấy hết tiền và passport trước bảo tàng Louvre, chuyện đứa bạn Hà Nội bị trộm leo cửa sổ tầng 5 lấy mất laptop ở Rome, chuyện Khương bị mất máy chụp hình ở khách sạn tại Paris. Nhớ nét mặt ngơ ngác của cả nhóm, khi tôi phát hiện ra chiếc balô đeo sau lưng Nhàn bị mở khóa, toàn bộ giấy tờ của nó bị mất cắp khi chúng tôi vừa ra khỏi métro ở trung tâm Paris. Tôi nhớ một nhóm du thủ du thực đuổi theo bọn tôi để giật túi xách của chị Thúy Hạnh trong đường métro khiến bọn tôi phải chạy thục mạng. Tôi nhớ anh cảnh sát ở Barcelona đã dặn tôi đeo chiếc cặp ra phía trước để tránh bị móc túi. Nhớ chị chủ tiệm tạp hóa ở Nice dặn tôi khóa kỹ vali và nhét ví vào bên trong áo

Tôi nhớ tôi đã xém nôn thốc nôn tháo khi chiếc xe bus chở chúng tôi chạy ào ào trên đường từ sân bay Fiucimino - Rome về trung tâm, chỉ một chút nữa thôi là đụng vào chiếc vespa nơi ngã tư. Tôi nhớ chúng tôi đã phóng như tháo chạy sang toa khác khi phát hiện ra ở toa mình vừa nhảy lên nồng nặc mùi nước tiểu, mùi phóng uế. Tôi nhớ nét mặt ngớ ra ngạc nhiên, rồi tiếng “ủa” và giọng cười lẫn trong tiếng nói của mấy đứa trong lớp “Đường phố châu Âu cũng có phân chó giống bên nhà hè”. Tôi nhớ hình ảnh những người vô gia cư nằm co ro giữa cái rét căm căm ở một góc ga điện ngầm, hoặc bên góc tường, dưới gầm cầu vượt… ở những đất nước giàu sang tôi có dịp đi qua.

Nói như thế không có nghĩa tôi phủ nhận hết những nét đẹp, những cái hay của nước khác.

Tôi nhớ những con đường nhỏ, gọn gàng, ngăn nắp dọc ngang khắp các nước tôi có dịp ghé thăm, nó nhắc tôi nhớ những con phố nhỏ nơi quê nhà. Tôi nhớ cái không khí thanh bình, tĩnh mặc của làng quê nước Pháp, nó gợi tôi nhớ đến câu chuyện Không Gia Đình một thời tôi yêu thích. Tôi nhớ cái bình lặng, nhẹ nhàng, chậm rãi trong nhịp sống ở Hoorn, tôi nhớ tôi đã kêu lên với chị Bê - chị Việt Kiều Hà Lan đã cho chúng tôi tá túc qua đêm: “Chị ơi em thích cái yên tĩnh của cuộc sống ở đây quá!”. Tôi nhớ cái khí hậu dễ chịu cùng thái độ hiếu khách, vui vẻ của những người tôi gặp và hỏi đường ở Barcelona. Tôi nhớ hình ảnh một bác lớn tuổi tôi gặp dọc đường đã dẫn chúng tôi đi tìm đường, tìm trường trong ngày đầu tiên tôi ở Paris. Tôi nhớ khu phố cổ nơi chúng tôi trọ, những bác hàng bánh mì, hàng thịt vẫy tay chào “Bonjour” mỗi khi chúng tôi đi học ngang. Tôi nhớ cô bán hoa ở Aix., nói chuyện với tôi, dạy tôi gọi tên các loại hoa cô đang trưng bán bằng tiếng Pháp và bảo tôi hãy nói “Bonne journée” thay vì nói câu đó bằng tiếng Anh.

Bạn hỏi: “Tôi có thích sống ở nước ngoài hơn ở Việt Nam không?”. Tôi không biết, chỉ biết những ngày đi xa tôi nhớ nhà quay quắt. Tôi thèm được ăn một trái bắp nấu, một gói xôi buổi sáng. Tôi thèm được ăn một tô bún, một chén cơm nguội với gia đình. Tôi thèm “xách” xe chạy vòng vòng bất định những khi lòng thấy buồn. Tôi nhớ tiếng rao hàng, rao ve chai những buổi sáng. Tôi nhớ ánh đèn đường và tiếng xe cộ những buổi chiều làm việc muộn… 

Ngày tôi còn nhỏ, Mẹ tôi hay hát tôi nghe câu hát “Ta không chê của người. Ta không khen của ta. Nhưng dù sao đi nữa, ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”. Giờ long đong nơi đất lạ càng thêm thấm thía. Cho dù nơi đó có nghèo, có khói bụi, có ồn ào, hối hả... Nhưng ở đó là thân thuộc, là an yên trong lòng... 

Có nhiều điều ta không thể tìm được ở nơi đâu ngoài quê nhà…. 

06.06.11 & 24.01.2021


Saturday, January 23, 2021

Quá Khứ Hay Tương Lai

Thỉnh thoảng bạn hỏi tôi "người ta sống thiên về quá khứ, tương lai hay hiện tại?". Một vài người bạn tôi lâu lâu chia sẻ những câu chuyện về “self-help”, trong đó, người ta thường khuyên/dạy “nên tập trung vào hiện tại”, có khi người ta còn chơi chữ tiếng Anh “present is a gift”. Tôi ít đọc “self-help”, bởi tôi tự thấy tôi chẳng cứu rỗi được mình, nên với tôi, “người ta sống thiên về quá khứ, tương lai hay hiện tại” là một câu hỏi hay (ngày xưa sếp dạy, khi mày không biết câu trả lời, thì mày nói “đó là một câu hỏi hay” cho tao). Tuy nhiên, tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện.

Ngày tôi còn đi làm ở công ty có vốn nước ngoài, mỗi năm ban giám đốc thường tổ chức một buổi huấn luyện kỹ năng lãnh đạo cho các cấp quản lý. Bài học thường được truyền tải thông qua các hoạt động dưới dạng trò chơi vận động hoặc trò chơi trí óc, chứ không phải kiểu đọc-ghi-chép như thường thấy. Một lần, trong giờ giải lao, ban tổ chức đưa ra một hoạt động giải trí đơn thuần. Mỗi người được yêu cầu chọn cho mình một mốc thời gian mà mình muốn. Sân khấu khi ấy được ngầm phân ra hai bên, một bên là quá khứ, một bên là tương lai. Đợt huấn luyện lần ấy được tổ chức cho toàn quốc, tập trung cả bộ phận bán hàng, bộ phận tiếp thị, lẫn bộ phận kế toán, hành chính, quản trị… Số người tham dự huấn luyện khá đông (tôi nhấn mạnh thế để muốn nói rằng số lượng người đủ để đại diện và có ý nghĩa thống kê – câu trong ngoặc này nói là vì bệnh nghề nghiệp). 

Kết quả đã có gần 2/3 công ty (tạm gọi cho gọn) chọn đứng vào bên tượng trưng cho quá khứ. Gần 1/3 còn lại chọn tương lai. Mỗi người đều giải thích về sự chọn lựa của mình. Tuy nhiên, lý do cả tiến đến tương lai hay quay về quá khứ hầu như là tương tự nhau. Đại khái, những lý do chọn quay về quá khứ xoay quanh việc muốn thay đổi vài điều ở quá khứ, muốn sống tốt hơn ở quá khứ, muốn làm lại cho tốt hơn vài việc, có người đùa “muốn về quá khứ để mua vé số để trúng Vietlott”. Còn lý do chọn tương lai không nhiều, chỉ là nhằm biết được tương lai để sắp xếp cho hiện tại (xem ra, ngay cả việc chọn một vé về tương lai cũng đâu đó liên quan đến quá khứ (bởi hiện tại chính là quá khứ của tương lai thôi mà).

Thế đó. Đối với phần lớn, có vẻ như quá khứ luôn là bóng râm (hay bóng đen) che (hay ám ảnh) hiện tại. Chúng ta, ở một phương diện nào đó, luôn đáu đau, nuối tiếc, hối hận và luôn muốn chỉnh sửa tốt hơn hoặc làm sống lại quá khứ (tôi quan sát trên facebook, điều này thật đúng với những người có quá khứ hào hùng, một thời oanh liệt). 

Đến đây sẽ có người phản bác, sở dĩ không ai chọn hiện tại vì các nhà tổ chức chỉ cho hai lựa chọn – quá khứ và tương lai.

Hôm ấy tôi và khoảng 4-5 đồng nghiệp đã ngoéo tay nhau trêu ghẹo ban tổ chức, bằng cách đứng yên tại chỗ với lý do “chúng tôi cảm thấy hài lòng và muốn sống với hiện tại”. Có nhiều người, sau khi thấy ban tổ chức đồng ý với lời giải thích của chúng tôi đã biện hộ chọn lựa của mình như cách những người phản bác đã nói.

Nhìn lại, nhà tổ chức đã không hề cấm hay ngăn cản việc chọn lựa, qua trái, qua phải hay đứng yên của mỗi người. Chính chúng ta, ngay từ đầu, một cách vô thức, đã thể hiện ước muốn đến tương lai hay về quá khứ bằng việc tự bước sang trái hay sang phải. Cái lý do, vì chỉ có hai lựa chọn, vì thế này vì thế kia, nó đến sau đó, sau khi chúng ta nhìn thấy người khác đã làm, nó đến có thể sau một loạt phân tích, một loạt trải nghiệm… Lựa chọn đó không còn là cái mà chúng ta khát khao muốn có được một cách tự phát, mà nó là cái chúng ta đã cân nhắc, đắn đo. 

Có nhiều nghiên cứu khoa học cho thấy hiện tại của chúng ta bị ảnh hưởng khá nhiều bởi quá khứ hoặc tương lai. Các kết quả nghiên cứu cho thấy “Mặc dù tất cả chúng ta đang sống trong hiện tại và thường nghe về tầm quan trọng của câu nói “hiện tại và bây giờ”, nhưng mỗi khoảnh khắc trong cuộc sống của chúng ta đều bị ảnh hưởng bởi những suy nghĩ hoặc rõ ràng hoặc tiềm ẩn của quá khứ hay của tương lai. Các cá nhân có khuynh hướng hoặc quay về quá khứ, qua việc liên tục đánh giá lại hoặc hối tiếc về những lựa chọn trong quá khứ. Hoặc hướng đến tương lai, bằng các hành động đối phó trong hiện tại, chẳng hạn như dựa trên mối quan hệ giữa hành động hiện tại và kết quả dự đoán trong tương lai để đưa ra những hành động hoặc quyết định trong hiện tại nhằm thay đổi tương lai”.

Có thể bạn lại tiếp tục phản bác bằng ví dụ chính bản thân mình. Không sao cả. Tôi chỉ viết lại những quan sát tôi đã thấy (dưới con mắt thống kê) và thông tin tôi đã đọc (từ các kết quả nghiên cứu khoa học). Có thể những dữ liệu và dữ kiện đó không đúng với trường hợp của cá nhân ai đó. Hơn nữa, trong thời điểm hiện tại, khi cuộc sống của chúng ta bị chi phối bởi dịch bệnh toàn cầu, mọi giá trị sống bây giờ có lẽ ít nhiều đã thay đổi. Ngay chính bản thân tôi, cũng đã thay đổi rất nhiều về quan điểm về quá khứ hay tương lai. Tôi đã bắt đầu quan tâm đến hiện tại khá nhiều :)

22.01.2021


Wednesday, January 13, 2021

Perhaps

Có lẽ lòng ta ngần ngại quá
Nên tình...có lẽ...cũng xa xôi...

30.12.2020

 
;