Nếu không thể cùng nhau đi đến cuối con đường
Thì thôi...
Ai cũng có những niềm riêng cần đeo đuổi
Cuộc đời dài nên nhiều nẻo chia ly
Đừng cố níu khi lòng người đã hết
Đâu phải cái buông tay nào cũng mang nghĩa xấu xa
Đôi lúc cần phải quay lưng, hóa vàng thời quá khứ
Phủ bụi trần lên những thứ đã qua
Bởi không phải ai cũng hiểu hết ngọn ngành chữ "đồng hành" mà không nhờ google hay từ điển
Không phải ai cũng nuối tiếc điều vừa mới lọt qua tay
Thì thôi...
Hãy quên đi, như thể từng quên những giấc mơ sáng ra không kịp nhớ
Hãy để mỗi người tự chọn lối đi riêng
12.2013
Monday, February 24, 2014
Monday, February 17, 2014
Lạc một con đường...
Con đường ấy, cách đây chừng 9-10 năm tôi vẫn thường qua lại tới lui hàng ngày. Có những ngã rẽ, những con hẻm tôi biết được cả ngóc ngách hẹp để có thể quẹo sang vài đường khác những lúc rơi vào đám kẹt xe vào giờ cao điểm.
Con đường ấy đã có một dạo tôi đi theo quán tính, đi mà không quan tâm nhìn ngó 2 bên đường - như người ta hay nói, nhắm mắt mà đi - cũng vẫn đến nơi cần đến.
Sáng nay, đi lại trên con đường ấy, không hề nghĩ mình sẽ bị lạc, thế mà bị lạc. Lạc những 3 lần. Tôi đã tự cười giễu mình ở lần thứ 3 trong nỗ lực vòng xe tìm đường đi đúng. Có thể tôi đã “đủ già” đủ để trí nhớ của mình phai nhạt dần. Cũng có thể do con đường đã được mở rộng và có nhiều đổi thay.
Con đường ấy đã có một dạo tôi đi theo quán tính, đi mà không quan tâm nhìn ngó 2 bên đường - như người ta hay nói, nhắm mắt mà đi - cũng vẫn đến nơi cần đến.
Sáng nay, đi lại trên con đường ấy, không hề nghĩ mình sẽ bị lạc, thế mà bị lạc. Lạc những 3 lần. Tôi đã tự cười giễu mình ở lần thứ 3 trong nỗ lực vòng xe tìm đường đi đúng. Có thể tôi đã “đủ già” đủ để trí nhớ của mình phai nhạt dần. Cũng có thể do con đường đã được mở rộng và có nhiều đổi thay.
10 năm không đủ để sao dời nhưng đủ để vật đổi, và đủ để tôi nhận ra, người ta vẫn có thể quên trong cái nhớ!
17.02.2014
Tuesday, February 11, 2014
Flap...Flap....
Có vài điều gần đây tui vẫn hay thắc mắc. Ví dụ như việc người ta xếp hàng để được uống ly cà phê Starbucks hay ăn cho được miếng McDonald (mặc dù hình ảnh người người rồng rắn lên mây đứng xếp hàng vì miếng ăn nó khiến tui nhớ đến thời tem phiếu, đứng xếp hàng để mua mấy trăm gờ ram thịt ít hơn mỡ, vài ba ký gạo vàng đầy bông lúa), và cảnh – có vẻ như – người ta cuồng lên vì trò chơi Flappy Bird. Nguyên nhân là sao vậy ta?
Chiều hôm qua, tui quyết định cài Flappy Bird. Tui muốn tìm hiểu xem thật sự thì điều gì khiến người ta rộn lên đến như vậy? Vì game hay (như Hay Day hay Candy Crush...) hay vì những trò truyền thông nhăng cuội?
Và tui nhận ra, sự thật game không có gì hấp dẫn, nếu không nói là hơi chán, nhưng nó lại khiến người ta, nói nghiện thì hơi quá, chúi đầu vào chơi. Nói thế nghe có vẻ mâu thuẫn và phức tạp hả? Hãy liên tưởng đến việc bạn ăn hột dưa, không có gì béo bổ, không có gì vui, không có gì đáng để bạn mong đợi sau khi ăn (ngoại trừ chị em phụ nữ mang nỗi lo nổi mụn) nhưng một khi bạn cắn hột đầu tiên, hột thứ hai... không hiểu sao, bạn cứ muốn tiếp tục thò tay bóc và nhằn hột kế tiếp...
Như tui đã nói, Flappy Bird không có gì hấp dẫn. Nếu so với Hay Day, Candy Crush – 2 games thu hút nhiều người chơi cho đến thời điểm hiện tại – Flappy Bird tầm thường về quy mô, đơn giản về giao diện, thua xa về tính tương tác... Nói chung là không bằng một góc.
Con chim – nhân vật chính và duy nhất – trong Flappy Bird xấu hoắc, được vẽ ở dạng 2D, điểm nối điểm. Mấy cái cột chướng ngại vật – đẹp hơn 1 chút – cũng chỉ dừng ở mức 2D như con chim.
Nghe phong phanh có vài nguồn thông tin e ngại, chú lùn Mario sẽ kiện con chim xấu xí Flappy Bird. Tui đoán, Nintendo chắc không dư hơi mà làm, vì cái cột quả có giống những cái ống khói trong game Mario ăn nấm nhưng cũng chỉ có vậy thôi, nó chỉ đóng vai trò chướng ngại vật tĩnh không hơn không kém. Không hề có một sự kiện hay hành động, kiểu như đột ngột xuất hiện một cái nấm hay một cái cửa thoát như trong game Mario, nghĩa là không hề có một dòng lệnh điều khiển gì để mà gán cho tội “ăn cắp mã nguồn” (Tôi chợt nghĩ, có lẽ tác giả đã từng thích chơi Mario nên bị ảnh hưởng, kiểu như “Mario khơi nguồn cảm hứng” như người ta vẫn hay nói. Nếu tác giả thay mấy cây cột đó thành mấy cây dừa, chắc không ai có ý kiến, mà ngược lại, không chừng lại còn được khen “game mang đậm sắc thái dân tộc”).
Lại nói tiếp. Bên cạnh mấy cái cột, mây cụm mây, mấy ngôi sao... đứng im thin thít, đồ họa đơn giản (như mấy trò chơi trên máy thời mono 286), game còn – nói sao nhỉ – à, dễ gây nhàm chán: không động não, không chiến lược, không chiêu trò... (Tôi tiếp tục nghĩ theo suy nghĩ của một lập trình viên, nếu “mổ” mã nguồn ra chắc không có gì đột phá hay phức tạp).
Câu này nói nãy giờ, nhưng nay nói lại, phải nói là game đơn giản đến cực kỳ.
Không tùy chỉnh, không nút thoát hay ngừng game, không nút điều chỉnh âm thanh hay tắt tiếng (chưa kể âm thanh lại cũng chỉ là âm thanh mono), không tùy chọn mức độ chơi, không có điểm khác biệt giữa các vòng chơi (kiểu như qua vòng cao hơn, độ phức tạp tăng lên, nhiều chướng ngại vật hơn...). Con chim chỉ có một mạng sống, hoặc là vượt được chướng ngại vật và bay tiếp (và tăng hạng), hoặc là đâm đầu xuống đất hay húc vào chướng ngại vật, chết và chơi lại từ đầu. Người chơi chỉ có 1 nhiệm vụ duy nhất, nhịp ngón tay, nhanh chậm tùy khe hở.
Thế thì điểm thu hút người chơi của con chim xấu xí này ở đâu? Tui chịu vì tui không thấy nó thu hút (cái này cũng kiểu như tui thấy mấy người bạn tui chụp hình - phong cảnh hoặc cá nhân - xấu hoắc ấy vậy mà có cả đám bạn nhảy vô khen đẹp quá, làm tui hoang mang quá đỗi).
Nhưng tui đoán, tất cả có thể chỉ ở sự ngẫu nhiên kết hợp với tính háo thắng của người chơi. Những khe hở xuất hiện ngẫu nhiên, ít theo quy luật, đang là đà dưới thấp bất chợt vọt lên cao, đang ngang hàng bất chợt tụt xuống thấp hay lên cao. Thêm nữa, không giống với những trò khác (có thể có nhiều mạng, hoặc cấp độ), người chơi chỉ có 1 mạng, thua là phải chơi lại từ đầu. Và làm lại từ đầu đúng nghĩa từ đầu, nghĩa là những cái khe hở chướng ngại vật lại đổi mới và không lặp lại. Tính háo thắng khiến người ta muốn đạt điểm cao, nên lại chơi cho bằng được.
Đó cũng chính là điểm làm cho trò chơi... dễ bị chán, vì người chơi cứ phải quay về con số 0, lặp lại việc nhịp tay và biết chắc không có gì ngạc nhiên chờ đợi mình phía trước.
Chiều hôm qua, tui quyết định cài Flappy Bird. Tui muốn tìm hiểu xem thật sự thì điều gì khiến người ta rộn lên đến như vậy? Vì game hay (như Hay Day hay Candy Crush...) hay vì những trò truyền thông nhăng cuội?
Và tui nhận ra, sự thật game không có gì hấp dẫn, nếu không nói là hơi chán, nhưng nó lại khiến người ta, nói nghiện thì hơi quá, chúi đầu vào chơi. Nói thế nghe có vẻ mâu thuẫn và phức tạp hả? Hãy liên tưởng đến việc bạn ăn hột dưa, không có gì béo bổ, không có gì vui, không có gì đáng để bạn mong đợi sau khi ăn (ngoại trừ chị em phụ nữ mang nỗi lo nổi mụn) nhưng một khi bạn cắn hột đầu tiên, hột thứ hai... không hiểu sao, bạn cứ muốn tiếp tục thò tay bóc và nhằn hột kế tiếp...
Như tui đã nói, Flappy Bird không có gì hấp dẫn. Nếu so với Hay Day, Candy Crush – 2 games thu hút nhiều người chơi cho đến thời điểm hiện tại – Flappy Bird tầm thường về quy mô, đơn giản về giao diện, thua xa về tính tương tác... Nói chung là không bằng một góc.
Con chim – nhân vật chính và duy nhất – trong Flappy Bird xấu hoắc, được vẽ ở dạng 2D, điểm nối điểm. Mấy cái cột chướng ngại vật – đẹp hơn 1 chút – cũng chỉ dừng ở mức 2D như con chim.
Nghe phong phanh có vài nguồn thông tin e ngại, chú lùn Mario sẽ kiện con chim xấu xí Flappy Bird. Tui đoán, Nintendo chắc không dư hơi mà làm, vì cái cột quả có giống những cái ống khói trong game Mario ăn nấm nhưng cũng chỉ có vậy thôi, nó chỉ đóng vai trò chướng ngại vật tĩnh không hơn không kém. Không hề có một sự kiện hay hành động, kiểu như đột ngột xuất hiện một cái nấm hay một cái cửa thoát như trong game Mario, nghĩa là không hề có một dòng lệnh điều khiển gì để mà gán cho tội “ăn cắp mã nguồn” (Tôi chợt nghĩ, có lẽ tác giả đã từng thích chơi Mario nên bị ảnh hưởng, kiểu như “Mario khơi nguồn cảm hứng” như người ta vẫn hay nói. Nếu tác giả thay mấy cây cột đó thành mấy cây dừa, chắc không ai có ý kiến, mà ngược lại, không chừng lại còn được khen “game mang đậm sắc thái dân tộc”).
Lại nói tiếp. Bên cạnh mấy cái cột, mây cụm mây, mấy ngôi sao... đứng im thin thít, đồ họa đơn giản (như mấy trò chơi trên máy thời mono 286), game còn – nói sao nhỉ – à, dễ gây nhàm chán: không động não, không chiến lược, không chiêu trò... (Tôi tiếp tục nghĩ theo suy nghĩ của một lập trình viên, nếu “mổ” mã nguồn ra chắc không có gì đột phá hay phức tạp).
Câu này nói nãy giờ, nhưng nay nói lại, phải nói là game đơn giản đến cực kỳ.
Không tùy chỉnh, không nút thoát hay ngừng game, không nút điều chỉnh âm thanh hay tắt tiếng (chưa kể âm thanh lại cũng chỉ là âm thanh mono), không tùy chọn mức độ chơi, không có điểm khác biệt giữa các vòng chơi (kiểu như qua vòng cao hơn, độ phức tạp tăng lên, nhiều chướng ngại vật hơn...). Con chim chỉ có một mạng sống, hoặc là vượt được chướng ngại vật và bay tiếp (và tăng hạng), hoặc là đâm đầu xuống đất hay húc vào chướng ngại vật, chết và chơi lại từ đầu. Người chơi chỉ có 1 nhiệm vụ duy nhất, nhịp ngón tay, nhanh chậm tùy khe hở.
Thế thì điểm thu hút người chơi của con chim xấu xí này ở đâu? Tui chịu vì tui không thấy nó thu hút (cái này cũng kiểu như tui thấy mấy người bạn tui chụp hình - phong cảnh hoặc cá nhân - xấu hoắc ấy vậy mà có cả đám bạn nhảy vô khen đẹp quá, làm tui hoang mang quá đỗi).
Nhưng tui đoán, tất cả có thể chỉ ở sự ngẫu nhiên kết hợp với tính háo thắng của người chơi. Những khe hở xuất hiện ngẫu nhiên, ít theo quy luật, đang là đà dưới thấp bất chợt vọt lên cao, đang ngang hàng bất chợt tụt xuống thấp hay lên cao. Thêm nữa, không giống với những trò khác (có thể có nhiều mạng, hoặc cấp độ), người chơi chỉ có 1 mạng, thua là phải chơi lại từ đầu. Và làm lại từ đầu đúng nghĩa từ đầu, nghĩa là những cái khe hở chướng ngại vật lại đổi mới và không lặp lại. Tính háo thắng khiến người ta muốn đạt điểm cao, nên lại chơi cho bằng được.
Đó cũng chính là điểm làm cho trò chơi... dễ bị chán, vì người chơi cứ phải quay về con số 0, lặp lại việc nhịp tay và biết chắc không có gì ngạc nhiên chờ đợi mình phía trước.
Tui cũng đoán thêm một điều nữa, những ồn ào nhốn nháo những ngày gần đây, cũng như những chuyện xảy ra trước đó, không loại trừ luôn là từ và do đội ngũ truyền thông mà nên.
Đây là hình ảnh trên máy tui:
Lúc tui mới tải trò chơi về...
Đây là hình ảnh trên máy tui:
Lúc tui mới tải trò chơi về...
Lúc tui chờ ăn cơm...
Và lúc tui vừa coi phim American Beauty trên HBO vừa nhịp nhịp tay...
11.02.2014
Saturday, February 8, 2014
Năm Ngọ nói chuyện về Ngựa trong Harry Potter
BẠCH KỲ MÃ
(Ảnh: Nguồn deviantart)
Theo thứ tự xuất hiện trong sách, đầu tiên phải nhắc đến là con Bạch Kỳ Mã. Bạch Kỳ Mã xuất hiện trong quyển 1 - Hòn Đá Phù thủy và quyển 4 - Chiếc Cốc Lửa.
Bạch Kỳ Mã sống trong Khu Rừng Cấm của trường Hogwarts. Chúng là những sinh vật đầy mãnh lực rất huyền bí. Không dễ gì bắt được một con bạch kỳ mã, bởi chúng di chuyển rất nhanh nhẹn, nhanh hơn cả người sói.
Bạch Kỳ Mã là một con vật đẹp và buồn. Chân nó dài, thon thả, móng guốc vàng, bờm màu trắng ngọc trai, máu màu xanh bạc. Lông đuôi của nó dùng để chế tạo đũa phép. Sừng và lông đuôi còn thường được dùng trong môn Độc Dược.
Bạch Kỳ Mã con chỉ tuyền bằng vàng ròng. Chúng đổi thành màu bạc khi được khoảng hai năm tuổi, và khi lớn tới bốn tuổi thì mọc sừng. Khi nào hoàn toàn trưởng thành thì chúng mới có lớp lông trắng tuyền, lúc đó chúng khoảng bảy tuổi.
Có khá nhiều nhân vật trong Harry Potter có đũa phép làm bằng lông Bạch Kỳ Mã. Cả hai cây đũa phép của Ron đều có lõi là lông đuôi Bạch Kỳ Mã, đũa của Malfoy, Cedric, Neville cũng làm bằng lông đuôi Bạch Kỳ Mã.
Một đoạn trích:
“Firenze nói: Bởi vì giết một con bạch kỳ mã là một việc cực kỳ dã man. Chỉ kẻ nào không còn gì để mất, và muốn dành tất cả, mới phạm một tội ác như vậy. Máu của kỳ mã sẽ giúp kẻ đó giữ được mạng sống, dù cái chết đã cận kề trong gan tấc. Nhưng mà kẻ đó sẽ sống bằng một cái giá khủng khiếp. Hắn giết một sinh vật tinh khiết không có khả năng tự vệ, chỉ để giữ lấy mạng sống của mình, nhưng hắn cũng chỉ có thể sống dở – một kiếp sống bị nguyền rủa, kể từ lúc môi hắn chạm vào dòng máu bạch kỳ mã” ( Chương 15 – Khu rừng cấm, Quyển 1 – Harry Potter và Hòn Đá Phù Thủy)
Trong nhiều câu truyện cổ tích châu Âu, Bạch Kỳ Mã là một sinh vật huyền thoại. Người phương Tây hay gọi là kỳ lân (unicorn) [Kỳ lân này không giống như con nghê - kỳ lân trong thần thoại phương Đông]. Từ Unicorn xuất phát từ tiếng Do Thái: re’em có nghĩa là sừng, dịch ra tiếng Latin là monoceros nghĩa là một sừng, từ đó chuyển thành chữ unicorn trong tiếng Anh. [Unicorn không phải là Pegasus].
Trong số những sinh vật bước ra từ truyền thuyết, không có sinh vật nào mà hình ảnh của chúng xuất hiện nhiều như Bạch Kỳ Mã (hay Kỳ Lân). Huyền thoại Bạch Kỳ Mã thịnh hành nhất vào thời Trung Cổ (khoảng thế kỷ thứ 9).
Bạch Kỳ Mã được miêu tả như những sinh vật giống ngựa, mình thon gọn với chiếc sừng xoắn trên trán toả sáng lấp lánh. Theo như truyền thuyết thì Unicorn là một sinh vật kiên cường, không biết sợ hãi, nhanh nhẹn và mạnh mẽ. Lòng dũng cảm của nó thách thức tất cả những người thợ săn gan dạ nhất đuổi theo và sự nhanh nhẹn của nó khiến họ luôn luôn thất bại. Là những sinh vật của ánh sáng và nước nên Unicorn có khả năng thanh tẩy tà ma và chữa được bá bệnh. Người ta bảo rằng sừng của nó có phép thần thông, ngừa được bất cứ chất độc nào.
Trong huyền thoại, chỉ có người con gái thật trong trắng mới có thể đến gần và thuần hóa con Bạch Kỳ Mã. Trong thời kỳ trung đại, có một truyền thuyết kể về Unicorn, khi nó cảm động trước tấm lòng của Đức Mẹ Đồng trinh và đã chạy đến thăm bà, ngoan ngoãn tựa đầu vào lòng bà.
Chủ bút của tờ Marco Polo, Colonel Yule, khẳng định rằng Unicorn bị thu hút bời vẻ đẹp tâm hồn hoặc sự trinh tiết, lòng trinh bạch, cũng có thể bởi hương thơm từ chiếc váy của Đức Mẹ. Vẫn có những đồn đại khắp Châu Âu kể rằng không thể bắt được Bạch Kỳ Mã bằng vũ lực, chỉ có cách bắt giữ một cô gái đồng trinh để cô ấy ngồi đợi một mình ở một nơi hẻo lánh và ngựa một sừng sẽ biết được và tìm đến đó. Khi nhìn thấy người trinh nữ, Bạch Kỳ Mã sẽ chạy lại và tựa đầu của nó vào lòng cô gái.
Bạch Kỳ Mã sống trong Khu Rừng Cấm của trường Hogwarts. Chúng là những sinh vật đầy mãnh lực rất huyền bí. Không dễ gì bắt được một con bạch kỳ mã, bởi chúng di chuyển rất nhanh nhẹn, nhanh hơn cả người sói.
Bạch Kỳ Mã là một con vật đẹp và buồn. Chân nó dài, thon thả, móng guốc vàng, bờm màu trắng ngọc trai, máu màu xanh bạc. Lông đuôi của nó dùng để chế tạo đũa phép. Sừng và lông đuôi còn thường được dùng trong môn Độc Dược.
Bạch Kỳ Mã con chỉ tuyền bằng vàng ròng. Chúng đổi thành màu bạc khi được khoảng hai năm tuổi, và khi lớn tới bốn tuổi thì mọc sừng. Khi nào hoàn toàn trưởng thành thì chúng mới có lớp lông trắng tuyền, lúc đó chúng khoảng bảy tuổi.
Có khá nhiều nhân vật trong Harry Potter có đũa phép làm bằng lông Bạch Kỳ Mã. Cả hai cây đũa phép của Ron đều có lõi là lông đuôi Bạch Kỳ Mã, đũa của Malfoy, Cedric, Neville cũng làm bằng lông đuôi Bạch Kỳ Mã.
Một đoạn trích:
“Firenze nói: Bởi vì giết một con bạch kỳ mã là một việc cực kỳ dã man. Chỉ kẻ nào không còn gì để mất, và muốn dành tất cả, mới phạm một tội ác như vậy. Máu của kỳ mã sẽ giúp kẻ đó giữ được mạng sống, dù cái chết đã cận kề trong gan tấc. Nhưng mà kẻ đó sẽ sống bằng một cái giá khủng khiếp. Hắn giết một sinh vật tinh khiết không có khả năng tự vệ, chỉ để giữ lấy mạng sống của mình, nhưng hắn cũng chỉ có thể sống dở – một kiếp sống bị nguyền rủa, kể từ lúc môi hắn chạm vào dòng máu bạch kỳ mã” ( Chương 15 – Khu rừng cấm, Quyển 1 – Harry Potter và Hòn Đá Phù Thủy)
Trong nhiều câu truyện cổ tích châu Âu, Bạch Kỳ Mã là một sinh vật huyền thoại. Người phương Tây hay gọi là kỳ lân (unicorn) [Kỳ lân này không giống như con nghê - kỳ lân trong thần thoại phương Đông]. Từ Unicorn xuất phát từ tiếng Do Thái: re’em có nghĩa là sừng, dịch ra tiếng Latin là monoceros nghĩa là một sừng, từ đó chuyển thành chữ unicorn trong tiếng Anh. [Unicorn không phải là Pegasus].
Trong số những sinh vật bước ra từ truyền thuyết, không có sinh vật nào mà hình ảnh của chúng xuất hiện nhiều như Bạch Kỳ Mã (hay Kỳ Lân). Huyền thoại Bạch Kỳ Mã thịnh hành nhất vào thời Trung Cổ (khoảng thế kỷ thứ 9).
Bạch Kỳ Mã được miêu tả như những sinh vật giống ngựa, mình thon gọn với chiếc sừng xoắn trên trán toả sáng lấp lánh. Theo như truyền thuyết thì Unicorn là một sinh vật kiên cường, không biết sợ hãi, nhanh nhẹn và mạnh mẽ. Lòng dũng cảm của nó thách thức tất cả những người thợ săn gan dạ nhất đuổi theo và sự nhanh nhẹn của nó khiến họ luôn luôn thất bại. Là những sinh vật của ánh sáng và nước nên Unicorn có khả năng thanh tẩy tà ma và chữa được bá bệnh. Người ta bảo rằng sừng của nó có phép thần thông, ngừa được bất cứ chất độc nào.
Trong huyền thoại, chỉ có người con gái thật trong trắng mới có thể đến gần và thuần hóa con Bạch Kỳ Mã. Trong thời kỳ trung đại, có một truyền thuyết kể về Unicorn, khi nó cảm động trước tấm lòng của Đức Mẹ Đồng trinh và đã chạy đến thăm bà, ngoan ngoãn tựa đầu vào lòng bà.
Chủ bút của tờ Marco Polo, Colonel Yule, khẳng định rằng Unicorn bị thu hút bời vẻ đẹp tâm hồn hoặc sự trinh tiết, lòng trinh bạch, cũng có thể bởi hương thơm từ chiếc váy của Đức Mẹ. Vẫn có những đồn đại khắp Châu Âu kể rằng không thể bắt được Bạch Kỳ Mã bằng vũ lực, chỉ có cách bắt giữ một cô gái đồng trinh để cô ấy ngồi đợi một mình ở một nơi hẻo lánh và ngựa một sừng sẽ biết được và tìm đến đó. Khi nhìn thấy người trinh nữ, Bạch Kỳ Mã sẽ chạy lại và tựa đầu của nó vào lòng cô gái.
08.02.2014
Subscribe to:
Posts (Atom)


