Monday, December 30, 2013

An Affair to Remember

- Terry McKay: What makes life so difficult?
- Nickie Ferrante: People. 

Tối thứ bảy tôi có ý muốn...lôi mấy bộ phim tôi đã từng xem rồi ra xem lại. Trời lạnh lại trong mùa Giáng Sinh nên tôi quyết định xem phim tình cảm có dính đến Giáng Sinh. Có lẽ đọc đến đây bạn tôi sẽ bắt bẻ, trời lạnh thì liên quan gì đến phim tình cảm. Ơ cái vụ trời lạnh và tình cảm có mối quan hệ ít nhiều khắng khít đó nhé. Ờ mà với lại, trong thư viện phim của tôi có đến 90% là phim tình cảm, 10% còn lại là phim hoạt hình, nên phim tình cảm là lựa chọn số nhiều vậy hihihi.

Có vài bộ phim tôi cân nhắc như: The Holidays, Love Actually, While you were sleeping, Serendipity, Four Christmases... (3 phim đầu có trong danh sách 10 bộ phim Giáng Sinh đặc sắc đăng trên VNE). Cuối cùng, tôi xem.. "An affair to remember".

Có lẽ bạn lại kêu: Ủa, gì kỳ vậy. He.he. Cũng không có gì kỳ ở đây. Chẳng là, tự nhiên nghĩ một hồi, tôi muốn xem phim Sleepless in Seattle, và kế nữa tôi nhớ trong phim Sleepless in Seattle, có vài đoạn phim nhắc đến phim An affair to remember với rất nhiều cảm xúc... nên tôi quyết định chọn xem.

“An affair to remember” được trình chiếu vào ngày 11 tháng 7 năm 1957, là bộ phim làm lại từ phim gốc “Love affair” sản xuất năm 1939 bởi cùng một đạo diễn - Leo McCarey. Nó là 1 trong 20 phim tình cảm được nhắc đến nhiều nhất trên mạng, là 1 trong những phim tình cảm hay nhất mọi thời đại (theo Hiệp hội điện ảnh Mỹ) bên cạnh Casablanca, Titanic, Gone with the wind... Còn xét về đánh giá của người xem trên trang IMDb, “An affair to remember” được cho 7.5/10 điểm, so với 7.6 cho Titanic, hay Dear John 6.1, hay Love Story 6.8, và Notting Hill 6.9 …  “An affair to remember” cũng chính là nguồn cảm hứng xuyên suốt bộ phim “Sleepless in Seattle”.

“An affair to remember” kể về câu chuyện tình yêu của 2 nhân vật Nickie Ferrante (Cary Grant), một gã trai ăn chơi khét tiếng, và Terry McKay (Deborah Kerr). Họ gặp và quen nhau trong chuyến hải hành trên tàu SS Constitution đi từ châu Âu sang New York. Tình yêu nảy nở khi Nickie đưa Terry ghé thăm bà của chàng khi con tàu thả neo gần đấy. Thế nhưng, vào thời điểm ấy, cả nàng và chàng đều đang đính hôn với người khác. Khi tàu bắt đầu cặp bến New York, họ quyết định... ai đi đường nấy.... và sẽ gặp lại nhau 6 tháng sau trên tầng cao nhất của tòa nhà Empire State nếu như trong từng ấy thời gian tình cảm giữa họ đủ mạnh, đủ bền, đủ sâu nặng để cả hai có thể tiến xa đến hôn nhân...

6 tháng sau, Nickie đã đến nơi hẹn. Chàng đợi nàng ở đấy, trên tầng cao nhất của tòa nhà cao nhất New York đến tận nửa đêm. Ngoài trời có một cơn bão đi qua. Và nàng thì... không đến. Nàng đã không đến chẳng phải vì không muốn đến, mà vì không thể đến. Nàng bị tai nạn ngay dưới chân tòa tháp, khi đang băng ngang đường đến cuộc hẹn.

Tôi nhớ trong phim Sleepless in Seattle, chị của Sam khi kể cho anh nghe đoạn này đã khóc như mưa. Một vài bài báo thì nói rằng, khi xem phim này, bên cạnh túi bắp rang thường lệ, người ta còn kèm thêm hộp khăn giấy.

Rồi ngày tháng trôi qua.... Chàng mải mê theo đuổi sự nghiệp vẽ tranh mà nàng đã khuyến khích. Nàng trở thành giáo viên dạy nhạc cho những đứa trẻ để thỏa đam mê ca hát, công việc nàng đã từng làm trước khi đính hôn.

Hai người không hề gặp lại nhau. Nàng quá nhạy cảm để có thể cho chàng biết giờ nàng đã không thể đi lại được. Chàng quá cao ngạo để có thể tìm hiểu vì sao nàng đã không đến cuộc hẹn.

Thời gian cứ thể mà bay đi trong vô vọng... Cho đến một hôm, chàng và nàng tình cờ gặp lại nhau trong một buổi biểu diễn bale. Chàng đi cùng vị hôn thê cũ. Nàng cũng vậy, đến cùng vị hôn phu...

Trong mục điểm phim, The Guardian có viết: “ “An affair to remember” đã khơi gợi và thổi bùng lên những nỗi xúc cảm, mặc dù vậy bộ phim không hề bị đẩy đến chỗ quá ủy mị, bi lụy. Trái lại, nó lôi cuốn người xem một cách thông minh bằng một kịch bản với những cao trào, những nút thắt mở đầy tinh tế, đủ để tránh cho bộ phim rơi vào những tình huống ướt át rẻ tiền”

Vào đêm Giáng Sinh, không định trước, chàng bất ngờ ghé thăm nàng, mang theo chiếc khăn voan, món quà mà bà của chàng để lại cho nàng... Để rồi sau đó, chàng nhận ra trong suốt buổi nói chuyện nàng không hề rời khỏi chiếc ghế sofa. Nhận ra rằng, ngón tay nàng không hề đeo nhẫn cưới...

Người ta nói rằng câu cuối phim là câu nói lấy đi nhiều lít nước mắt "If you can paint, I can walk; anything can happen, don't you think?"

Thôi thúc bởi ước muốn bắt chước theo bộ phim này, Annie và Sam (thông qua cậu bé Jonash – con trai của Sam) trong phim Sleepless in Seattle cũng đã hẹn gặp nhau trên đỉnh tòa nhà Empire State.

Buồn cười một chỗ, trong khi đi tìm thông tin về bộ phim, tôi đọc được một câu hỏi, hỏi rằng: “Tại sao lại không có cảnh hôn hít nào trong suốt bộ phim tình cảm như thế?”. Và câu trả lời là: “Vì bị kiểm duyệt, người ta chỉ cho phép những cảnh hôn nhau tối đa trong 3s”. Và rằng: “Việc Nickie và Terry khóc trong vòng tay nhau ở đoạn cuối phim. Hoặc khi cả 2 trao đổi nhau điếu thuốc lúc ở trên tàu là những cảnh đủ gợi tình” hìhì... Thật ra, có 1 cảnh ở cầu thang ngăn cách giữa 2 tầng trên tàu, sau khi bày tỏ tình cảm, chàng và nàng nắm tay nhau đi xuống, trên màn hình lúc này chỉ còn 2 cặp chân đứng gần nhau và người xem toàn quyền có thể tưởng tượng ra cảnh họ đang hôn nhau :) 

Còn đây là 2 bài hát trong số vài bài trong phim mà tôi thích....

Đây là bài hát trong phim  Our love affair

Ce bel amour, qui ne peut mourir,
Sera pour nous un doux souvenir,
Promesse ardente du premier baiser
Qui nous lie, tous deux, pour l'éternité
D'unbel amour toujour grandisant,
Qui défiera les épreuves du temps.
Trouvons la joie, restedans mes bras, 
Que nous vivions un bel amour,
Affaire de couer qu'on n'oublie pas. 

Cũng bài này nhưng được Nat King Cole hát lại




Bài này nữa, tên Tomorrow Land

There's a wonderful place called tomorrow land
And it's only a dream away
And the moment you get to tomorrow land
You'll forget about today.
You'll be walking on clouds,
You'll forget every care,
And your troubles, like bubbles, will vanish in air
Ask me how do you get to tomorrow land
Close you eyes, make a wish and you're there.




29.12.2013

Wednesday, December 25, 2013

Màu Giáng Sinh

Mấy đứa bạn nói “Năm nay màu của Giáng Sinh là màu tím”. Tôi lắc đầu: “Chài, làm gì có vụ đổi màu, họa chăng là mấy công ty và mấy đứa làm quảng cáo bày trò PR cho thương hiệu thôi”. Tụi nó cãi: “Sao thấy ở Vincom trang trí màu tím nè. Trên mạng xã hội cũng thấy người ta kháo nhau “trước kia Giáng Sinh là màu tím””. Tôi cười: “Bị lừa rồi cưng. Cái màu tím ở Vincom là do thằng tã giấy em bé Bobby Fresh nhuộm, còn vụ “trước kia giáng sinh màu tím” tràn lan trên mạng là do thằng Viber làm”. Tụi bạn hỏi: “Vậy chứ màu của Giáng Sinh là màu gì?”.

Màu của giáng sinh là màu gì ư?

Có khá nhiều màu đặc trưng cho mùa Giáng Sinh. Phần lớn màu sắc và ý nghĩa đều bắt nguồn từ phong tục tập quán của các nước châu Âu.

MÀU XANH LÁ

Đầu tiên có thể kể đến là màu xanh lá – màu của cây thông Giáng Sinh, màu của vòng hoa người ta vẫn treo trên cửa, màu của những đồ vật trang trí được dùng để trang hoàng cho ngày lễ hội ở khắp mọi nơi.

Màu xanh đã được dùng làm màu chủ đạo của Giáng Sinh hàng ngàn năm nay. Nó nhắc người ta nhớ rằng, rồi màu xanh ấm áp của mùa Xuân sẽ đến, những giá rét lạnh lùng của mùa Đông không là mãi mãi.

Màu xanh được người La Mã xem là màu của sự may mắn

MÀU ĐỎ

Trong Kinh Thánh ngày xưa, người ta vẽ cây thiên đàng ở vườn địa đàng có hình dạng một cây thông (đó cũng là lý do vì sao người ta trang hoàng cây thông vào ngày Giáng Sinh), trên cây là những quả táo đỏ (nhớ chuyện Adam Eva hihihi).

Người ta cũng cho rằng màu đỏ là màu của những quả dâu đo đỏ nho nhỏ, xem như một biểu trưng cho những giọt máu của Chúa Giêsu khi Ngài bị đóng đinh trên thập tự.

Màu đỏ còn là màu áo choàng của các linh mục. Nhưng không phải màu áo của ông già Noel hihi... Còn vì sao áo của ông già Noel là màu đỏ thì là chuyện khác, nói sau.

MÀU VÀNG (GOLD)

Màu vàng là màu của mặt trời và ánh sáng – hai màu tươi sáng quan trọng giữa mùa đông đen tối. Cả màu đỏ lẫn màu vàng là màu của ngọn lửa ấm áp sưởi ấm muôn loài xua tan giá rét.

Vàng cũng là màu của những món quà do một trong những nhà thông thái dâng tặng Chúa Hài Đồng. Đó cũng là màu của ngôi sao dẫn đường.

MÀU TRẮNG

Màu trắng là màu tượng trưng cho sự tinh khiết và thanh bình của văn hóa phương Tây. Những hạt tuyết mùa đông mang một màu trắng tinh.

Màu trắng cũng là màu của bánh thánh mà tín đồ nhận lại sau mỗi Thánh Lễ, như được hưởng một phần "mình Thánh Chúa" để tưởng nhớ cái chết vì nhân loại của Chúa Giêsu (“Bánh Ta sẽ ban, chính là Thịt Ta, để cho thế gian được sống”)

Trong hầu hết các nhà thờ trong suốt dịp lễ Giáng Sinh bàn thờ Chúa được phủ khăn trắng.

MÀU XANH DƯƠNG

Màu xanh dương là biểu trưng của Đức Mẹ Đồng Trinh Mary. Thời Trung cổ, trang phục xanh chỉ được dùng cho hoàng tộc và các gia đình quý tộc. Đức Mẹ Đồng Trinh thường được tô màu xanh để thể hiện sự quan trọng của Bà.

Màu xanh dương còn là màu của bầu trời và thiên đường.

Thế còn MÀU TÍM thì sao? Màu tím là màu chủ đạo của mùa Vọng. Mùa Vọng diễn ra trong khoảng thời gian 4 tuần trước lễ Giáng Sinh, bắt đầu từ ngày Chủ nhật thứ tư trước Giáng sinh và chấm dứt vào đêm trước lễ Giáng sinh (đêm 24 tháng 12, lễ vọng Giáng sinh). Vào khoảng thời gian này, bàn thờ Chúa trong phần lớn nhà thờ được phủ khăn tím.

MÀU ÁO CỦA ÔNG GIÀ NOEL


Phía trên tôi có nhắc về màu đỏ của chiếc áo ông già Noel. Bạn tin hay không thì tùy, nhưng chiếc áo màu đỏ mà ông già Noel vẫn mặc như hiện nay ta vẫn thấy không bắt nguồn từ một truyền thuyết nào cả mà từ một chiến dịch quảng cáo của công ty Coca-Cola

Trước đó rất lâu, ông già Noel thường xuất hiện trong bộ quần áo đủ các thể loại màu sắc: xanh lá, tím, xanh dương nhạt, xanh biển, nâu hay đỏ. Thậm chí, người ta còn “cho” ông Noel mặc một bộ quần đủ sắc màu với quần màu xanh dương, áo ghi-lê màu vàng và áo khoác màu đỏ. Trong vài bức họa, ông mặc cả màu nâu, đen hoặc áo lông trắng.

Mọi việc thay đổi khi vào năm 1930, nhãn hàng Coca-Cola quyết định sử dụng hình ảnh ông già Noel trong chiến dịch quảng cáo mùa đông của mình. Thật ra, Coca-Cola đã sử dụng hình ảnh Santa Claus để quảng cáo cho sản phẩm nước giải khát của công ty họ từ những năm 1920. Nhưng đến năm 1930, khi họa sĩ người Mỹ Haddon Sundblom không rập khuôn theo hình ảnh những người lùn của những năm trước mà vẽ một ông già Noel trong dáng dấp con người trong bộ râu trắng, chiếc áo đỏ và thắt lưng đen.

Dễ thấy hình ảnh một ông già Noel vui tươi ấm áp  và độ lượng xuất hiện trong giai đoạn khủng hoảng trì trệ của những năm 30 giống như một làn gió mới thổi bùng lên những hy vọng, lạc quan mà người ta cần để vực dậy. Do vậy hình ảnh đó được đón nhận một cách mạnh mẽ. Cũng phải thừa nhận, chính nhờ vào sức lan tỏa sâu rộng của báo chí mà hình ảnh ông già Noel trở nên phổ biến cho đến tận bây giờ.

(Tổng hợp từ internet)

Tuesday, December 24, 2013

"Cặp Kè Ăn Muối Mè"

Bài đặc biệt không nằm trong mục lục, dành riêng tặng K. & P.



Ngày còn nhỏ hay chơi trò “cặp kè ăn muối mè” với bạn. Mấy đứa quàng vai nhau vừa đi vừa đọc “cặp kè ăn muối mè ngồi xuống đất”. Khi miệng vừa đọc dứt câu “ngồi xuống đất” thì cả đám cũng phải ngồi thụp xuống liền. Nhiều khi ngồi không đồng bộ, đứa làm trước đứa làm sau, đứa ngồi, đứa chưa kịp ngồi còn đứng lom khom, bị mất thăng bằng, ngã nghiêng, có khi lăn quay nằm dài ra cả đất, ngoác miệng cười. Chỉ mỗi một trò đơn giản vậy mà chơi mãi không biết chán.

Giờ ngẫm lại thấy trò chơi trẻ con đấy ấy thế mà hay và ý nghĩa. Bạn bè cặp vai nhau, nương đỡ nhau, giữ cho nhau đừng ngã. Hiểu ý nhau, đồng lòng, nhịp nhàng làm 1 việc...

Lớn lên thôi không chơi trò con nít nữa, nhưng cặp kè thì vẫn còn. Cái thời còn đi học hay cặp kè – nghĩa đen lẫn nghĩa bóng – với một đứa bạn. Khăng khít đến đỗi thầy cô bạn bè tự hiểu và bảo “hễ thấy đứa này là biết đứa kia quanh quẩn đâu đó khỏi cần tìm”. Sau này có lần nói chuyện, nhắc lại ngày xưa, hỏi bạn: “Sao ngày đó chúng mình thân nhau đến vậy?”. Đến giờ cũng không có câu trả lời xác đáng (mà đôi khi có những việc đâu cần phải tìm cho ra câu trả lời).

Rồi bạn định cư ở một nước xa xôi. Không còn những giây phút có thể cùng ai đó im lặng ngồi với nhau hàng giờ mà không cần nói năng...

Rồi vào đời. Va chạm. Lung lay lẫn mất đi niềm tin ở vài thứ. Thỉnh thoảng ngồi nhìn lại cái mốc 10 năm, giật mình, vì trong từng ấy năm cái vòng tròn bè bạn không rộng ra nhiều lắm. Vẫn từng ấy gương mặt, từng ấy cái tên, từng ấy sự hiểu nhau an toàn.

Hôm qua lang thang cùng bạn giữa một đêm mùa đông ở một nơi không lạ không quen. Nắm tay nhau cùng sang đường. Quàng vai nhau thủ thỉ nói xấu người khác và cùng cười khúc khích. Bỗng nhiên thấy ấm lòng với sự tin cậy, hiểu ý, sẻ chia. Sực nhớ ra đã lâu lắm rồi không hề khoác vai, cặp kè một ai cả. Đến cái chạm tay thôi cũng ái ngại ngập ngừng bởi những hoài nghi... Rồi bâng khuâng nghĩ về những tháng ngày hồn nhiên vô tư lự nay đã lắc lơ...

24.12.2013

Wednesday, December 11, 2013

Từ của năm

Từ điển tiếng Anh Oxford chọn từ "selfie", tức 'chụp hình tự sướng', làm từ phổ biến nhất trong năm 2013. "Selfie" theo từ điển Oxford là "bức ảnh được tự chụp, thí dụ bằng điện thoại thông minh hay webcam và tải lên trên mạng xã hội".

Để được bình chọn là từ của năm, “selfie” đã đánh bại từ các “twerk” (kiểu nhảy kích dục do nữ ca sĩ trẻ Miley Cyrus thường biểu diễn), “showromming” (ra cửa hàng khảo giá sản phẩm rồi lên mạng mua với giá rẻ hơn) hay “bitcoin” (đồng tiền ảo)…

Các nghiên cứu cho thấy tần số sử dụng từ này trong tiếng Anh đã tăng 17.000% trong riêng năm ngoái.

Thông thường Oxford chọn từ của năm cho Mỹ và Anh riêng, nhưng từ “selfie” được đánh giá là mang tính phổ cập toàn cầu.

"Selfie" lần đầu tiên xuất hiện từ khoảng năm 2002 khi được sử dụng trên một diễn đàn mạng ở Australia, theo từ điển Oxford. Một người chụp hình các vết thương trên mặt mà ông ta bị khi vấp ngã và đăng trên mạng. Ông ta xin lỗi vì bức ảnh bị nhòe, nói rằng không phải ông ta say mà bởi đây là một bức hình tự chụp (selfie).

Năm nay, "selfie" đã nổ lên như một từ thông dụng trong thế giới nói tiếng Anh, một phần cũng nhờ những bức hình như Đức Giáo hoàng tự chụp ảnh cùng một đám thanh thiếu niên.

Judy Pearsall, trưởng ban biên tập của từ điển Oxford, nói: "Các website xã hội đã giúp làm từ này trở nên thông dụng hơn, từ khóa hashtag #selfie xuất hiện trên mạng chia sẻ hình ảnh Flickr từ năm 2004, nhưng cho tới năm 2012 từ này mới được dùng nhiều và dùng trên các phương tiện truyền thông chính thống".

"Selfie" được bổ sung vào từ điển Oxford trên mạng hồi tháng Tám, nhưng chưa có trong bản in tuy đang được cân nhắc.

(Tổng hợp)

(3 vị nguyên thủ quốc gia đang "selfie" :) )

Tuesday, December 10, 2013

Đâu phải cái gì rơi người ta cũng giựt!

Bạn chép miệng: Dạo này đạo đức và nhân cách xuống cấp phát sợ. Bây giờ không còn chuyện nhặt được của rơi mang trả người bị mất nữa mà là giựt của rơi mặc kệ người làm rớt.

Tôi kêu: Làm gì mà bi quan đến vậy. Vụ cướp bia chỉ là 1 trường hợp cá biệt thôi mà.

Bạn nói: Không dám, thử gõ chữ "hôi của" trên google mà xem. Vài giây ra cả triệu kết quả.

Tôi nói: Tại đám đông chỉ chú ý đến tin xấu, chứ nhiều việc tốt báo đăng mà đâu ai để ý.

Bạn hất hàm: Ví dụ?

Tôi đáp: Này nhé, tháng 8 năm nay có 1 chiếc xe tải vấp ổ gà lật ngang trên đường vào giờ cao điểm, toàn bộ hàng hóa rơi ra ngoài, nhưng không hề xảy ra việc hôi của hay cướp của, mà trái lại, hiện trường được người dân giữ nguyên cho đến khi công an đến chụp hình đo đạc giải quyết.

Bạn gật gù: "Ồ, hay quá. Vụ này lẽ ra phải nhân điển hình"

Tôi nhướn mày: "Đấy thấy chưa. Đã bảo mà, còn nhiều người tốt lắm, mà báo đăng đâu ai thèm để ý"

Bạn hỏi tiếp: "Tò mò thôi, thế xe tải ấy chở gì?"

Tôi: "Chở rác"

10.12.2013

Thursday, December 5, 2013

Nói về cái sự ghét!

Người khác hay khuyên tui (và khuyên nhau) đã là người thì sống phải có chính kiến, yêu ghét phân minh. Tui thấy lời khuyên này hay, quá hay nữa là đằng khác... Nhưng mà từ cái hay của lời khuyên đến cái hay của hành động nó cách nhau xa. Nhiều khi phải tốn mấy cuốc xe ôm, mấy lần xe buýt, mấy chuyến máy bay, mấy chai keo 520... cố lắm may ra mới khớp được hành động và lời nói với nhau. Việc này cũng không có chi lạ, bởi trong đời thường, lời nói hiếm khi nào đi đôi với việc làm. Không tin, gác chân lên trán mà nghĩ xem!

Một ví dụ nho nhỏ mà tui để ý thấy là mỗi lần, khi tôi nói tôi thích điều gì đó hay thích ai đó (tui chỉ muốn nói đến những thứ thích nghiêm túc và hợp lý), thì hầu như trong phần lớn trường hợp hiếm ai hỏi lại tôi vì sao. Đặc biệt, không ai thèm xúi hay cản tui "thôi bỏ đi đừng thích". Ngược lại, mọi người thường gật gù, tán đồng không phê bình, phê phán, phê linh tinh...

Thế mà... hễ tui nói tui không thích (hay ghét) ai hoặc điều gì (tui chỉ đề cập đến những thứ ghét một cách chính đáng), thì lập tức một rừng người tư vấn lẫn truy vấn "vì sao ghét?". Dĩ nhiên là sau câu hỏi đó, tui phải vận dụng mọi lý lẽ, tốn mấy "em eo (ml)" nước bọt để giải thích, để phân bua, để bảo vệ ý kiến của mình...

Rồi nữa, tiếp theo sau câu hỏi lý do, theo tôi thấy, việc này không chỉ vi phạm nghiêm trọng và mâu thuẫn cực kỳ với lời khuyên “yêu ghét phân minh”, mà còn làm tui ức chế nữa là, có hàng tỉ tỉ người (ờ, đó là tui nói phóng phóng lên vậy) - nghe tui giải thích có, chưa nghe tui giải thích có, không cần nghe tui giải thích cũng có luôn - lập tức khuyên tui: “Thôi bỏ đi đừng ghét. Ghét làm chi người ấy / chuyện ấy cho nặng lòng”. Có người còn một cách từ bi hỉ mũi – ý quên – hỉ xả mà rằng: “Thôi hãy tập thứ tha. Bỏ qua tất cả. Đừng mang chán ghét vào lòng”.

Lạ không? Theo tui là quá lạ. Quá mâu thuẫn. Quá vô lý. Tui là tui cho rằng, trong vũ trụ, để vạn vật tồn tại thì âm dương phải trung hòa. Còn con người ta phàm muốn cân bằng thì phải có yêu có ghét. Ai đó đáng bị ghét, xứng đáng được ghét... thế mà khi không lại kêu thôi đừng, thử hỏi cảm xúc có bị dồn nén, và ức chế không? Tui là tui thấy con người mà chỉ có yêu không có ghét coi như lệch lạc về mặt cảm xúc (ặc ặc...)

Nói chứ, nói nghiêm túc, hôm trước một vài bạn có bàn về bản chất thật sự của con người trong một status của tôi trên FB. Tôi nghĩ, và cũng có nói, con người sinh ra là trung tính. Sự yêu ghét phát sinh do tác động của môi trường và hoàn cảnh. Yêu và ghét là cảm xúc chính đáng của một con người. Người ta nên kiểm soát cảm xúc tiêu cực chứ đừng loại bỏ.

5.12.2013

 
;