Người khác hay khuyên tui (và khuyên nhau) đã là người thì sống phải có chính kiến, yêu ghét phân minh. Tui thấy lời khuyên này hay, quá hay nữa là đằng khác... Nhưng mà từ cái hay của lời khuyên đến cái hay của hành động nó cách nhau xa. Nhiều khi phải tốn mấy cuốc xe ôm, mấy lần xe buýt, mấy chuyến máy bay, mấy chai keo 520... cố lắm may ra mới khớp được hành động và lời nói với nhau. Việc này cũng không có chi lạ, bởi trong đời thường, lời nói hiếm khi nào đi đôi với việc làm. Không tin, gác chân lên trán mà nghĩ xem!
Một ví dụ nho nhỏ mà tui để ý thấy là mỗi lần, khi tôi nói tôi thích điều gì đó hay thích ai đó (tui chỉ muốn nói đến những thứ thích nghiêm túc và hợp lý), thì hầu như trong phần lớn trường hợp hiếm ai hỏi lại tôi vì sao. Đặc biệt, không ai thèm xúi hay cản tui "thôi bỏ đi đừng thích". Ngược lại, mọi người thường gật gù, tán đồng không phê bình, phê phán, phê linh tinh...
Một ví dụ nho nhỏ mà tui để ý thấy là mỗi lần, khi tôi nói tôi thích điều gì đó hay thích ai đó (tui chỉ muốn nói đến những thứ thích nghiêm túc và hợp lý), thì hầu như trong phần lớn trường hợp hiếm ai hỏi lại tôi vì sao. Đặc biệt, không ai thèm xúi hay cản tui "thôi bỏ đi đừng thích". Ngược lại, mọi người thường gật gù, tán đồng không phê bình, phê phán, phê linh tinh...
Thế mà... hễ tui nói tui không thích (hay ghét) ai hoặc điều gì (tui chỉ đề cập đến những thứ ghét một cách chính đáng), thì lập tức một rừng người tư vấn lẫn truy vấn "vì sao ghét?". Dĩ nhiên là sau câu hỏi đó, tui phải vận dụng mọi lý lẽ, tốn mấy "em eo (ml)" nước bọt để giải thích, để phân bua, để bảo vệ ý kiến của mình...
Rồi nữa, tiếp theo sau câu hỏi lý do, theo tôi thấy, việc này không chỉ vi phạm nghiêm trọng và mâu thuẫn cực kỳ với lời khuyên “yêu ghét phân minh”, mà còn làm tui ức chế nữa là, có hàng tỉ tỉ người (ờ, đó là tui nói phóng phóng lên vậy) - nghe tui giải thích có, chưa nghe tui giải thích có, không cần nghe tui giải thích cũng có luôn - lập tức khuyên tui: “Thôi bỏ đi đừng ghét. Ghét làm chi người ấy / chuyện ấy cho nặng lòng”. Có người còn một cách từ bi hỉ mũi – ý quên – hỉ xả mà rằng: “Thôi hãy tập thứ tha. Bỏ qua tất cả. Đừng mang chán ghét vào lòng”.
Lạ không? Theo tui là quá lạ. Quá mâu thuẫn. Quá vô lý. Tui là tui cho rằng, trong vũ trụ, để vạn vật tồn tại thì âm dương phải trung hòa. Còn con người ta phàm muốn cân bằng thì phải có yêu có ghét. Ai đó đáng bị ghét, xứng đáng được ghét... thế mà khi không lại kêu thôi đừng, thử hỏi cảm xúc có bị dồn nén, và ức chế không? Tui là tui thấy con người mà chỉ có yêu không có ghét coi như lệch lạc về mặt cảm xúc (ặc ặc...)
Nói chứ, nói nghiêm túc, hôm trước một vài bạn có bàn về bản chất thật sự của con người trong một status của tôi trên FB. Tôi nghĩ, và cũng có nói, con người sinh ra là trung tính. Sự yêu ghét phát sinh do tác động của môi trường và hoàn cảnh. Yêu và ghét là cảm xúc chính đáng của một con người. Người ta nên kiểm soát cảm xúc tiêu cực chứ đừng loại bỏ.
5.12.2013
[suy nghĩ ..... ]
ReplyDelete[đọc lại ... ]
ReplyDeleteHaha... Khó khăn đến vậy ư?
DeleteThôi thì ta cứ yêu ghét theo ý mình, ai thắc mắc thì giải thích theo cảm hứng vậy :)
ReplyDeleteHoàn toàn đồng ý với lời gợi ý ;)
Delete