Showing posts with label Mẹ. Show all posts
Showing posts with label Mẹ. Show all posts

Friday, February 19, 2021

Tết Xưa Còn Mẹ

Sáng, trong xóm, nhà ai đó mở nhạc xuân, lẫn trong những giai điệu rộn ràng, nghe trầm xuống khúc nhạc của bài Mừng Tuổi Mẹ.

Hồi đó, Mẹ tôi thích bài hát này. Thỉnh thoảng Mẹ ngân nga khi đang làm món này, món kia trong bếp. Có khi, ngồi đọc báo, ăn sáng, Mẹ kêu tôi mở bài hát ấy cho Mẹ nghe. Rồi mỗi lần Tết đến, khi kêu tôi "chép nhạc nghe ba ngày Tết", Mẹ thường không quên nhắc "nhớ chép bài "mỗi mùa xuân sang Mẹ tôi già thêm một tuổi" cho Mẹ. Mà phải chép đúng bài do Như Hảo hát. Có năm tôi lười, không tìm nhạc, Mẹ hỏi, đành chống chế, "Con thấy bài đó đâu có gì hay đâu, buồn thiu". Mẹ nói: "Mẹ thấy lời bài hát ý nghĩa, mày không thích nhưng Mẹ thích, nên cứ chép cho Mẹ nghe"

Thật ra, cũng không hẳn tôi lười, cũng không hẳn bài hát không hay, bởi thỉnh thoảng tôi cũng nghêu ngao ê a, chỉ có điều, tôi không thích đoạn "Gió lay Mẹ rụng, con phải mồ côi. Mồ côi tội lắm ai ơi, đói cơm, lỡ bước, biết người nào lo". Ngày ấy tôi sợ, một mai mình phải mồ côi...

Ngày còn Mẹ, những ngày giáp Tết gia đình tôi rộn ràng lắm. Nhà có một tấm bảng đen, to, thường ngày chúng tôi vẫn dùng thay giấy nháp để giải một bài toán, hoặc để viết mấy bài văn phạm tiếng Anh cần học thuộc lòng, hoặc có khi vẽ vời linh tinh. Tết đến tấm bảng được Mẹ trưng dụng để ghi chú lên đấy những công việc cần chuẩn bị cho mấy ngày Tết. Từ việc lặt lá mai, lau chùi bàn thờ lư đồng … cho đến việc làm bánh tét, làm dưa kiệu, làm mứt… Hằng ngày, mỗi khi làm xong một việc nào đó, chúng tôi lấy phấn gạch ngang hoặc lấy giẻ lau xóa việc ấy đi, nhưng rồi qua ngày hôm sau, chúng tôi lại thấy Mẹ ghi lên ngay dòng đó một công việc khác mà Mẹ vừa chợt nhớ ra. Mỗi sáng thức dậy, nhìn tấm bảng đen chi chít chữ, những đứa thanh thiếu niên ham chơi chúng tôi lại thở dài sườn sượt. Có lần, một đứa đánh bạo than: “Mẹ ơi, Mẹ đừng viết thêm việc nữa, Mẹ ơi”. Lúc ấy, Mẹ cười: “Mẹ ghi ra vậy, anh em bọn bây làm được đến đâu hay đến đó. Tết nhất nhà cửa phải chuẩn bị cho gọn gàng, tươm tất, để cả năm vui vẻ, sáng sủa. Mỗi đứa nghỉ đi chơi một chút là xong thôi mà”.

Mẹ là chị lớn trong một gia đình đông anh em. Ông Ngoại mất sớm, Mẹ cùng Bà tần tảo nuôi cả gia đình. Mẹ đã quen việc chuẩn bị Tết cho đại gia đình, lâu dần thành nếp. Nên ngay cả khi các cậu dì tôi đã lập gia đình ra ở riêng, chuẩn bị món ăn nào Mẹ cũng làm số lượng nhiều rồi chia cho mỗi gia đình một ít.

Tôi thường hay luẩn quẩn bên Mẹ mỗi khi Mẹ làm mứt. Thường, năm nào Mẹ cũng làm mứt dừa, mứt mãng cầu và mứt chùm ruột. Có năm, Mẹ làm thêm mứt tắc, có năm Mẹ làm mứt gừng. Ngày còn nhỏ, ở bên Mẹ sẽ được Mẹ cho nếm thử, cho ăn, những món mứt thành phẩm “vừa mới ra lò” còn nóng hổi, ngọt thơm. Hoặc có khi, Mẹ cho hẳn một phần “bị lỗi” (như màu mứt dừa không được đẹp, trái chùm ruột hoặc trái tắc bị bẹp, không được tròn…), khi ấy thì tha hồ làm eo với những đứa không được chia phần, đang lẽo đẽo đi theo “xin một miếng”. Với mứt dừa, bao giờ Mẹ cũng cho tôi một muỗng cà phê bột đường sau khi sên mứt thơm lừng cùng với dăm ba miếng mứt dừa bị cuộn lại thật dày, ăn vào béo ngậy, thòm thèm.

Tôi ngán khoảng thời gian Mẹ làm dưa kiệu. Mẹ tôi làm kiệu kỹ và đẹp lắm, nhìn là muốn ăn ngay. Củ kiệu, Mẹ xếp vào trong lọ thủy tinh, trắng tươi, trong veo nhìn như kẹo hoặc mứt, mà vẫn còn giữ nguyên vị vừa nồng nồng, vừa cay cay, vừa giòn giòn, thơm lừng hương đặc trưng của dưa kiệu.

Tôi nhớ năm nào cũng thế, đâu gần vào đầu tháng chạp âm lịch, khi bạn hàng ở quê bắt đầu chở kiệu ra chợ bán là Mẹ tôi đã rục rịch chuẩn bị nào thau, rổ nhựa, nào giấm, phèn, nào lọ thủy tinh… Rồi mỗi sáng sáng, Mẹ dẫn tôi đi vòng quanh vài chợ gần nhà để xem lựa kiệu. Kiệu Bình Dương hay kiệu miền Tây rẻ tiền, củ to, phần rễ xanh dài, vị hăng hăng. Kiệu Huế củ nhỏ, rễ ngắn nhưng thơm, chắc, vị không hăng, nhưng đắt tiền và số lượng bày bán ở mỗi chợ ít hơn kiệu các tỉnh khác. Đến mỗi “sạp” bán kiệu (tôi gọi là sạp vậy thôi, thật ra, chỉ là một khoảng diện tích nhỏ, trải một tấm nilon hay tấm bạt nhựa khiêm tốn trong chợ), vừa xem kiệu, Mẹ vừa thủ thỉ chỉ tôi cách lựa kiệu, cách phân biệt các giống kiệu. Tôi ngày ấy ỷ lại, “mọi việc đã có Mẹ lo” nên thường không chú ý lắng nghe, những lời Mẹ nói cứ trôi từ lỗ tai này sang lỗ tai khác. Năm nào Mẹ cũng phải dạy lại, và tôi lại quên và mọi thứ mỗi năm cứ lại như mới với tôi.

Mẹ tôi chuộng loại kiệu Huế, bởi nó có vị ngon, đẹp… tôi thì ngán vì nghĩ đến công đoạn cắt rễ, bóc vỏ, củ kiệu nhỏ nên phải làm cẩn thận, khá tốn công, thời gian tách vỏ dài lê thê. Mà cách Mẹ tôi làm kiệu phải qua 2 lần bóc tách vỏ lụa, chưa kể công đoạn xếp từng chiếc củ kiệu vào lọ thủy tinh, phải sắp sao cho ngay ngắn và chặt để khi Mẹ đổ giấm vào, củ kiệu không nổi mất trật tự trong lọ.

Tôi thích nhất ngày Mẹ tôi gói bánh tét. Dì họ của tôi trong quê ra, các dì bạn của Mẹ đến. Dì nào đến sớm thì lo chuẩn bị nguyên liệu nào là vắt nước cốt dừa, xào nếp, xắt thịt, hấp đậu, rồi bọc đậu xanh cùng thịt, ướp chuối chuẩn bị nhân bánh. Hoặc gọn nhẹ hơn là “chỉ đạo” đám “thợ phụ” chúng tôi lau lá chuối, chuẩn bị dây, lột chuối làm nhân bánh… có khi lời yêu cầu chỉ là “pha cho dì ly cà phê, hoặc rót cho dì ly nước, hoặc đem cho dì hủ đường coi bây”. Đến khi mọi người đã đến đông đủ rồi thì các dì chia nhau ra thành từng nhóm gói bánh. Tôi hay ngồi chầu rìa, xem các dì làm. Có lẽ năm nào cũng làm thành quen, nên tay các dì cứ thoăn thoắt như múa. Xếp lá, rải nếp thành từng lớp màu, xếp nhân, rồi gói bánh, cột dây lạt… Các dì vừa làm vừa nói chuyện, chọc ghẹo nhau, cứ ngỡ là không tập trung, vậy đấy, mà những chiếc bánh thon dài, đều đặn, như được nặn từ khuôn cứ lần lượt xuất hiện trong khi phần nếp, phần nhân, phần lá… cứ vơi dần, vơi dần.

Ngày gói bánh tét còn vui hơn những ngày trong Tết. Hôm ấy nhà đông người ra vào, rộn tiếng cười nói, trái hẳn với những ngày đầu năm mới, người ở quê hay kiêng cữ, ít khi đến nhà nhau, hoặc chỉ riêng lẻ từng gia đình ghé qua chúc Tết nhau, ít khi tụ họp đông đúc, chuyện trò rôm rả như thế.

Sau khi bánh được gói xong, các dì chia nhau mang về nhà tự nấu. Có năm, Mẹ giao chúng tôi canh nồi bánh tét. Mấy anh em ngồi đùa giỡn rồi cùng lăn ra ngủ. Bếp cạn nước khi nào không hay. Năm ấy, bánh tét nhà tôi xẻ ra ăn có mùi là lạ.

Mẹ tôi ra đi vào dịp Tết. Những cái Tết vắng Mẹ sau này, chúng tôi cũng chuẩn bị nhưng không khi nào còn giống và đủ đầy như ngày còn Mẹ. Bánh trái, mứt tết chúng tôi đặt mua, hoặc các dì mang cho… Mỗi năm Tết đến, nhà vắng vẻ, tôi càng thấm nỗi buồn của câu hát “Mồ côi tội lắm ai ơi…”. Giờ đây, Tết với tôi không còn như xưa nữa!

09.02.2021

Sunday, February 2, 2020

Nồi Thịt Kho Của Mẹ

Như đã thành thói quen, mỗi khi chuẩn bị đi đâu vắng nhà nhiều ngày, Mẹ thường kho cho tôi một nồi thịt kho trứng rõ to. Vài lần tôi cản: "Mẹ cứ thoải mái đi chơi, ở nhà con tự lo được". Những lần như thế, Mẹ đều nhướng mắt nhìn tôi, kiểu không tin tưởng: "Phải tự lo được không, hay là suốt ngày đổ mì gói ăn?". Tôi cười giả bộ ta đây: "Xời, dễ ẹt chứ đâu, bất quá con vô siêu thị hoặc ra quán mua đồ ăn sẵn, mấy hồi". Mẹ trề môi, nhại tôi: "Ờ hay dữ, lần sau Mẹ cho tự lo nhen". Tôi hất mặt: "Chuyện nhỏ". Nói là nói thế thôi, chứ lần sau và lần nào cũng vậy, Mẹ cũng lại kho một nồi thịt như thế để tôi ăn dần trong những ngày Mẹ vắng nhà.

Biết tôi thích lột trứng, thích ăn trứng luộc chấm muối tiêu, mỗi lần kho thịt, Mẹ thường luộc trứng sẵn và để đó, đợi đến khi tôi đi làm về sẽ sai tôi lột trứng và chừa lại cho tôi một quả để tôi ăn với muối tiêu. Hôm nào tôi về nhà trễ, sợ trứng không thấm, Mẹ bỏ trứng vào trước, nhưng vẫn chừa cho tôi 2-3 quả để tôi lột và để tôi ăn.

Nồi thịt Mẹ kho, tôi hâm tới hâm lui, ăn đến mấy ngày, có khi còn đến lúc Mẹ về, trong những lần Mẹ về nhà sớm hơn dự định. Nồi thịt được hâm lửa riu riu vài lần, ngấm nước dừa, thấm vị, miếng thịt thơm mềm, có cảm giác không cần phải nhai mà thớ thịt tan trong miệng. Đôi khi bị hâm nhiều lần, nên nhiều quả trứng bị cứng lớp lòng trắng, ăn sực sực vui miệng. Thường mẹ thích ăn lòng trắng, tôi thích ăn lòng đỏ. Trứng trong nồi thịt kho, Mẹ nhường tôi ăn lòng trắng, với lý do "vỏ cứng, Mẹ nhai đau răng".

Lần cuối cùng đi xa, Mẹ không kịp kho thịt cho tôi. Hai năm tôi đau đáu nhớ những món ăn Mẹ làm. Lâu rồi không còn ai sai tôi lột trứng. Tôi nhớ giọng Mẹ càu nhàu khi tôi ngồi vọc vỏ trứng, nhớ tiếng Mẹ càm ràm khi tôi lột trứng không cẩn thận, quả trứng bị sần sùi không trơn, tròn, khiến "nồi thịt mất ngon"!

Wednesday, October 3, 2018

Điều Con Ước....

Ngày còn Mẹ... Mỗi tối con đi làm về trễ, Mẹ ra mở cửa và thường hỏi con: "Sao hôm nay về trễ vậy? Đi làm hay là đi chơi?". Con khi ấy hay làu bàu, dấm dẳn trả lời: "Con đi làm chứ con có thời gian đâu mà Mẹ nói con đi chơi". Rồi con ngoe nguẩy bỏ lên phòng để mặc Mẹ lui cui đóng cửa.

Ngày con Mẹ... Mỗi lần con ở lại cơ quan làm việc trễ. Mẹ đều gọi điện thoại hỏi con ăn cơm chưa, bảo con đi kiếm gì đó ăn rồi làm việc tiếp. Mẹ sợ bao tử con bị đau trở lại. Vậy mà... Mỗi lần nhận điện thoại của Mẹ, con thường khó chịu: "Con biết rồi. Con đang bận làm việc. Tí xong việc con gọi về cho Mẹ". Và thường thì hiếm khi nào con gọi về cho Mẹ.

Bây giờ, mỗi lần ở lại cơ quan trễ, con những mong nhìn thấy số điện thoại nhà mình hiện lên trên màn hình điện thoại. Con ước được nghe tiếng Mẹ gọi con về ăn cơm, nhắc con làm nhanh về nhà sớm Mẹ chờ.

Bây giờ, mỗi lần con đi làm về trễ, con ước được Mẹ ra mở cửa. Mẹ có la con đi chơi cũng được, có mắng oan con cũng được. Con sẽ giả đò than mệt, than đói bụng để được nhìn dáng Mẹ lăng xăng bên bếp, nghe tiếng Mẹ càu nhàu: "Lớn rồi cũng không biết tự lo".

Chiều... con ngồi làm việc. Ngoài trời mưa lớn. Con không dám nhìn ra ngoài cửa sổ. Con sợ mình sẽ khóc vì nhớ Mẹ. Những ngày mưa như thế, Mẹ hay gọi điện thoại kiểm tra xem con có mang áo mưa không, dặn dò con chạy xe cẩn thận, biểu con về sớm kẻo nước ngập đi về khó khăn...

Hôm nay con chợt nhận ra, những người bạn giờ đây gặp con không còn hỏi con "khỏe không?" nữa, mà bọn nó hỏi con "ổn không?". Ngày Mẹ mất, con biết con sẽ chẳng bao giờ ổn....

2.10.2018


Tuesday, August 28, 2018

Vu Lan Nhớ Mẹ

Năm xưa tôi còn Mẹ
Vào mỗi độ Vu Lan
Tôi lên chùa lễ Phật
Cầu Cha Mẹ bình an

Tôi cài bông hoa đỏ
Cũng giống như bao người
Tôi đinh ninh một lẽ
Mẹ bên tôi trọn đời

Cứ thế tôi yên lòng
Không gợn chút sầu lo
Mẹ tôi luôn ở đó
An ủi khi tôi buồn

Năm nay hoa đổi màu
Mẹ tôi không còn nữa
Ngày Vu Lan tôi khóc
Nước mắt không người lau

Bây giờ tôi không thể
Nghe tiếng Mẹ gọi tên
Ngày Mẹ tôi khuất bóng
Tôi thấy đời chênh vênh...


(Vu Lan 2018)

Monday, July 30, 2018

Vô Tình Đôi Lúc Hóa Vô Tâm

Mẹ một người bạn học cũ mất. Những người bạn cùng lớp tổ chức đi viếng. Nhà bạn ở xa nên sau khi đi viếng xong cả bọn kéo nhau đi ăn uống. Chuyện có lẽ chẳng có gì nếu như các bạn đừng post liền lên những tấm hình "ăn chơi, vui đùa, giỡn hớt" trên nhóm chung, trong đó có người bạn vừa mới mất Mẹ. Nếu bạn nhìn thấy thì sao? Có lẽ sẽ buồn lắm, kiểu như "Mẹ mình mất nằm đây, bạn vừa mới ghé đây, rồi ăn chơi vui mừng". Cũng có thể tôi quá nhạy cảm nên thấy việc ấy có gì đó vô tâm và bất nhẫn. 

Tôi nhớ ngày Mẹ tôi mất. Ngay ngày Tết. Tôi ngại chuyện buồn đầu năm, nên không báo với ai. Một người bạn trong lớp biết được, rồi thông báo cho cả lớp trên nhóm chung. Tôi cũng có trong nhóm ấy. Không ai chia buồn sau tin bạn tôi thông báo. Chỉ thấy các bạn chúc Tết, nhắn tin qua lại đùa nhau rôm rả. Bạn đi viếng Mẹ tôi, rồi chụp hình để lên “báo cáo cả nhà, em đã hoàn thành nhiệm vụ”, hệt như báo công. Bạn bè vào khen và lại đùa cợt cùng nhau. Tôi đọc những dòng tin nhắn vui vẻ qua lại, thấy lòng buồn vô hạn. Chợt thấm thía câu nói của một chị bạn, cũng đã lâu, từng bảo tôi: “Không phải em buồn thì bạn em cũng buồn theo em”.

Sau những ngày ấy, tôi ít nói chuyện, tôi đặt nhiều bạn ra khỏi phạm vi thân thiết. Bạn theo hỏi vì sao ít nhắn tin, ít nói chuyện, ít tham gia hoạt động cùng lớp. Tôi cười trừ không trả lời. Chỉ là không biết nói sao, bởi lòng tôi đã có quá nhiều vết thương!

30.07.2018

Friday, June 1, 2018

Không Đề

Con đã nhủ lòng không được khóc
Để Mẹ đi thanh thản về Trời
Thế mà con bắt gặp mình rơi nước mắt
Mỗi sáng, mỗi chiều vắng bóng Mẹ cạnh bên

Đã vài lần con trách mình bất hiếu
Không nhớ đủ đầy kỷ niệm Mẹ và con
Nỗi nhớ Mẹ trong con dường bé nhỏ
Những vụn vặt thường ngày, những lời Mẹ rầy la

Con nhớ Mẹ những buổi chiều nắng tắt
Mẹ giục con sớm về nhà “Mẹ vẫn chờ cơm”
Những buổi tối con chong đèn đọc sách
Nhớ tiếng Mẹ càu nhàu: “Đã khuya rồi, sao chưa ngủ hả con?”

Con nhớ Mẹ trong những ngày công tác
Mẹ lo lắng ra vào: “Đêm con ngủ cùng ai?”
Rồi nhắc nhở “nhớ ăn cơm đúng bữa
Đêm nhớ đắp mền giữ ấm, kẻo lại ho”

Ngày Mẹ mất, con bỗng ghét luôn từ “vĩnh viễn”
Đã một thời lừa phỉnh, gạt con tin
Người ta nói rất hay về “thời gian” và “quên lãng”
Con không biết...
Chỉ là...
Mỗi ngày qua, nỗi nhớ Mẹ thêm dày

Con không ước thời gian quay trở lại
Bởi chuyện thần tiên đâu có thật trên đời
Con chỉ ước lại xà vào lòng Mẹ
Giả bộ than già, đòi Mẹ nhổ tóc sâu...

1.6.2018

Tuesday, March 13, 2018

Không đề

Khi nỗi buồn cuộn vào trong
Là đau đớn đến nghẹn lòng ai ơi
Dẫu rằng nước mắt chẳng rơi
Mà như bão tố biển khơi ba đào

12.3.2018
 
;