Con đã nhủ lòng không được khóc
Để Mẹ đi thanh thản về Trời
Thế mà con bắt gặp mình rơi nước mắt
Mỗi sáng, mỗi chiều vắng bóng Mẹ cạnh bên
Đã vài lần con trách mình bất hiếu
Không nhớ đủ đầy kỷ niệm Mẹ và con
Nỗi nhớ Mẹ trong con dường bé nhỏ
Những vụn vặt thường ngày, những lời Mẹ rầy la
Con nhớ Mẹ những buổi chiều nắng tắt
Mẹ giục con sớm về nhà “Mẹ vẫn chờ cơm”
Những buổi tối con chong đèn đọc sách
Nhớ tiếng Mẹ càu nhàu: “Đã khuya rồi, sao chưa ngủ hả con?”
Con nhớ Mẹ trong những ngày công tác
Mẹ lo lắng ra vào: “Đêm con ngủ cùng ai?”
Rồi nhắc nhở “nhớ ăn cơm đúng bữa
Đêm nhớ đắp mền giữ ấm, kẻo lại ho”
Ngày Mẹ mất, con bỗng ghét luôn từ “vĩnh viễn”
Đã một thời lừa phỉnh, gạt con tin
Người ta nói rất hay về “thời gian” và “quên lãng”
Con không biết...
Chỉ là...
Mỗi ngày qua, nỗi nhớ Mẹ thêm dày
Con không ước thời gian quay trở lại
Bởi chuyện thần tiên đâu có thật trên đời
Con chỉ ước lại xà vào lòng Mẹ
Giả bộ than già, đòi Mẹ nhổ tóc sâu...
1.6.2018
Friday, June 1, 2018
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp