Monday, February 25, 2013

"Mùi của ngõ"

Ngày còn bé, mỗi lần đi đâu xa, khi về đến đầu ngõ là ngửi được “mùi của ngõ”.

Cũng chẳng biết phải mô tả về “mùi của ngõ” ra sao, bởi đó là một mùi đặc trưng, khó quên và khó diễn đạt thành lời.

Đó có thể là mùi của hoa ngâu nhè nhẹ, bảng lảng quyện lẫn cùng mùi của hoa thiết mộc lan nồng đậm. Hay mùi của cội mai tứ quý, mai chiếu thủy quanh năm trổ hoa. Mùi của những quả ổi, quả khế còn sót lại trên cành mà lũ trẻ con chưa kịp hái. Đó cũng có thể là mùi trầm, nương theo khói, tỏa ra từ những vòng nhang khoanh treo trên bàn thờ trước hiên một vài căn nhà trong ngõ. Cũng có thể là mùi thuốc bắc, mùi trần bì, cam thảo… còn vương lại trong không khí sau mẻ sao thuốc của nhà thuốc bắc cuối ngõ…

Thời gian trôi… Ngõ cũng không đứng ngoài những đổi thay thời cuộc… Nhà thay chủ. Nhà mới mọc lên. Những ngôi nhà cao tầng cửa đóng then cài. Ngõ được cơi nới, xi măng hóa thay cho mảng xanh thiên nhiên.

Ngõ vắng đi tiếng lá tre cọ vào nhau xào xạc mỗi sáng mỗi chiều khi có gió. Ngõ mất đi cái mùi thân quen níu giữ, vu vơ nhớ những lúc đi xa…

Lâu dần thành quen… Lâu dần rồi quên… Quên đi cái “mùi của ngõ”… Ngỡ là vậy...

Thế mà sáng nay, khi chạy xe cái ào vào ngõ, chợt khựng lại khi “bắt gặp” lại được “mùi xưa”. “Mùi Của Ngõ”… Chợt thấy như gặp lại một điều thân quen của 30 năm về trước…

24.02.2013

Saturday, February 23, 2013

Quá khứ là chuyện của ngày qua

(Ảnh: nguồn internet)


Chúng ta vẫn tự làm đau mình bằng câu nói “giá như”
Giá như chẳng có chuyện này hay giá như không làm chuyện nọ
Cuộc sống đâu phải là cuốn phim cũng không là quyển truyện
Nên không thể quay lùi và chẳng thể nhảy sang trang

Cái tặc lưỡi thở dài chẳng giúp đời thêm gam sáng
Giọt nước mắt muộn mằn không gột hết nỗi đau
Khi ta tự nhủ lòng “mọi thứ rồi sẽ ổn”
Là tự huyễn hoặc mình bằng hy vọng mỏng manh

Thì thôi cứ buông đi những gì mình không thể
Cái gánh nặng cuộc đời cứ để mặc thời gian
Bởi nỗi đau khi đã lành vẫn còn vết sẹo
Và quá khứ là chuyện của ngày qua


23.02.2013

Tuesday, February 19, 2013

Cần và Không

Một người nói: Ta không thể nào thấy được trọn vẹn phía sau lưng mình. Chính vì thế bên ta luôn cần có người thân hoặc bạn bè.

Một người hỏi: Ta cần nhìn phía sau lưng mình để làm chi?

(À, phải, ta cần nhìn phía sau lưng mình để làm chi? - Hỏi thế thôi!)

19.02.2013

Đợi chờ...

Không ai đi qua cuộc đời mà không vướng đợi chờ
Ngay từ lúc trẻ thơ trước cổng trường chờ người thân đến đón
Cũng không ai đi qua đợi chờ mà trong lòng phẳng lặng
Cho dẫu chờ một điều nhỏ nhặt, vẫn cứ thấy nôn nao

18.02.2013

Monday, February 11, 2013

Sunday, February 10, 2013

Friday, February 1, 2013

Chậm...

Tui lại phải thay dép.

Tui thấy ánh mắt ngập tràn NIỀM VUI và nỗi ÁI NGẠI của chị bán dép, khi chỉ trong một thời gian rất ngắn tui đã trở thành "khách hàng thân thiết", khi tui đến mua và thay dép nhiều lần.

Nén NIỀM VUI bán được hàng, chị bán hàng hỏi tui chắc để “thắt chặt tình hữu nghị” là chính: “Em thay dép hoài như vậy do em muốn THAY ĐỔI, hay muốn LÀM MỚI?”

Tui lắc đầu: “Dạ, không!”

Chị bán hàng trợn mắt, chuyển sang giọng ÁI NGẠI: “Vậy thì vì sao?”

Tui vừa thử dép, vừa đáp: “Vì em ĐI CHẬM, nên bị tụi ĐI NHANH đạp đứt dép”

01.02.2013
 
;