Saturday, March 14, 2015

Ngón tay chỉ trời đêm



Một hôm trên đường đi ngao du sơn thủy, thiền sư Xibachao cùng đám đệ tử dừng chân nghỉ lại tại một làng nọ.

Buổi tối, cơm nước xong xuôi, thầy trò ra sân ngắm hoa thưởng nguyệt và đàm đạo. Sau một hồi bàn luận các loại điển tích từ cổ chí kim, thiền sư ngữa mặt rồi chỉ tay lên trời và hỏi đám đệ tử: "Các ngươi có thấy gì kia không?"

Đứa đệ tử lanh lẹ nhất trong bọn nhanh nhảu trả lời: "Dạ, con thấy ngón tay của thầy ạ"

Thiền sư chau mày, lắc đầu.

Đám đệ tử còn lại thấy bạn mình trả lời đúng thế mà vẫn sai, bèn ngữa mặt lên trời, quan sát thật kỹ, suy nghĩ thật lâu. Đến lúc cổ đã vẹo, một đứa mặt mũi có vẻ tinh anh, mắt to lóng lánh, rụt rè đáp: "Con thấy bầu trời bao la rộng lớn với muôn vàn tinh tú đang tỏa sáng"

Thiền sư gật gù.

Đứa đệ tử khác thấy câu trả lời của bạn mình hợp ý sư phụ, liền nói thêm vào: "Con thấy giữa cái bao la của dải ngân hà, những vì sao trở nên nhỏ bé hơn"

Thiền sư gật gù, gật gù mấy cái liên tục, rồi bảo: "Phải, phải, chí phải. Hai con nói chí phải". Rồi ngài giảng dạy: "Phàm là người học chữ, có hiểu biết, các con phải biết nhìn xa trông rộng. Khi nhìn trời thì nên nhìn bầu trời rộng lớn trên cao chứ đừng nhìn vào ngón tay nhỏ bé ở gần. Những cái to lớn mắt thường mới trông thấy được, những thứ nhỏ bé nếu ở xa mắt người làm sao thấy"

Đám đệ tử lắng nghe như nuốt từng lời sư phụ dạy. Có đứa kỹ tính còn lấy sổ tay ra ghi lại để mai này sắc nước uống.

Một lát sau, đợi cho tiếng sột xoạt của bút máy ghi chép dứt hẳn, thiền sư lại hỏi: "Các ngươi có thấy thiếu gì không?"

Rút kinh nghiệm lần trước, trả lời quá nhanh nên sai quá sớm, đám đệ tử im lặng ra vẻ đang đầu tư suy nghĩ rất nghiêm túc. Mà quả thật, đám học trò của thiền sư Xibachao đã im lặng rất nghiêm túc, bởi có thể nghe cả âm thanh vọng ra từ tivi ngôi nhà 3 tầng bên cạnh.

Sau một hồi, thấy mất thời gian quá, một đệ tử bèn đánh bạo trả lời: "Thưa thầy, có phải thiếu trăng không ạ"

Thiền sư Xibachao gật đầu, cung cấp đáp án bằng chất giọng rất là thiền: "Phải. Bầu trời đêm nơi đây vắng trăng".

Đứa học trò vừa đưa ra câu trả lời thở phào hãnh diện vì hỏi đại mà đúng. Đám còn lại thở phào nhẹ nhỏm vì có đứa đã đáp đúng đáp án.

Nhưng rồi, không để cho đám học trò đủ thời gian tự sướng, dễ gây tự mãn, thiền sư hỏi tiếp liền: "Các ngươi có biết vì sao không?"

Rút kinh nghiệm từ câu hỏi mới rồi, trả lời quá lâu mất thời gian khiến mông cổ mỏi nhừ, đám đệ tử đưa mắt nhìn trời, nháy mắt nhìn nhau, đá lông nheo với anh huynh trưởng.

Cuối cùng đứa huynh trưởng từ đầu chí cuối mắc quạt muỗi cho thầy, không có thời gian đập muỗi cho mình, lấy hết can đảm, thưa: "Chúng con bộ não chứa toàn bột nhão, mong thầy khai sáng, chỉ giáo cho ạ"

Thiền sư gật gù: "Nghĩ rất phải". Rồi ngài đứng lên, hai tay chắp sau lưng, mặt không thôi ngữa lên trời, mắt không ngừng nhìn trời. Sau khi đi tới lui vài vòng, vừa đi vừa quan sát, ngài bỗng thôi bước, thôi không nhìn trời, chuyển sang nhìn đám đệ tử và nói bằng giọng thiền đã qua luyện âm: "Nhà cao tầng che mất trăng rồi, còn đâu"



Bài học 1 rút ra: Chuyện nhảm thì làm gì có bài học mà rút

Bài học 2 rút ra: Có những việc thấy vậy mà không phải vậy. Tùy vào người nghe/nhìn muốn vậy mà nó sẽ như vậy.

(Năm Ất Mùi, ngày Pi)

Wednesday, March 11, 2015

Đừng hỏi vì sao

1. Ngày xưa đọc truyện Không Gia Đình, có đoạn con chó Decbino ăn cắp 1 miếng vỏ bánh mì bị ông cụ Vitali phạt bắt ra nằm một góc, không được cho ăn.

Ngày nay đọc tin trên mạng, có con chó hàng ngày ăn cắp thịt heo mang về cho chủ, được nhà báo và "cộng đồng mạng" vỗ tay khen ngợi, chia sẻ, vì con chó "hiểu chuyện và có tình"

2. Đọc báo nước ngoài thấy người tống tiền doanh nghiệp bị phạt tù, phạt tiền. Đọc báo VN thấy có một sự hả hê không nhỏ khi doanh nghiệp điêu đứng

3. Xem tivi gặp mấy em trai gái trẻ trung, xinh đẹp chửi mắng nhau, nắm tóc nhau, ném đồ vật vào nhau trong vài cuộc thi nổi tiếng.

Xem clip thấy học sinh lớp 7 đánh bạn không run tay vì một lý do chẳng vào đâu.

11.03.2015

Monday, March 9, 2015

Suỵt, coi chừng con ruồi...


1. Kể nghe, bữa đi thị trường vùng Gò Vấp, đứng 8 chuyện trời trăng mây nước với chị chủ cửa hàng tạp hóa. Nhìn thấy trong tủ mát có mấy chai N., trà xanh ... độ, mới hỏi, chị à, gần đây chị bán mấy sản phẩm của THP có được không? Chỉ nói: Được chứ! Vẫn bán bình thường thôi. Tui nói: Ủa sao đâu đâu em cũng nghe người ta đòi tẩy chai quá trời luôn mà. Chỉ nói: Ối, người ta nói vậy thôi, chứ uống thì vẫn uống thôi, ăn thua mình bán uy tín à! Tui cười cười: Ô, vậy hả chị.

Cái rồi tui đi qua cửa hàng khác. Cũng hỏi câu y chang vậy. Anh chủ cửa hàng khác cũng trả lời tui y chang vậy.

Bạn tui giật giật tay tui hỏi: Tin hông mậy. Tui thì thào: Suỵt, biết đâu con ruồi nó chưa bay đến khu vực Gò Vấp.

2. Kể tiếp vụ này cho nghe. Hồi xưa có dạo tui ngồi gần hot-line. Có hôm bạn trực hot-line bận, tui trực giùm.

- Reng reng. Dạ, công ty ABC nghe ạ.
- Có phải công ty ABC có sữa tắm nhãn hiệu XYZ không? (giọng rất hung hăng)
- Dạ phải. Có chi không ạ? (Giọng rất chi là nhỏ nhẹ ;) )
- Cho tôi gặp giám đốc mau.
- Đây là đường dây nóng. Chị có việc chi có thể trình bày lại với tôi.
- Công ty lớn mà sao làm ăn lừa đảo vậy.
- Chị có thể vui lòng nói rõ sự việc không ạ?
- Tôi mua sữa tắm của công ty cô bán, tôi tắm giờ người tôi nổi mẩn đỏ khắp nơi. Cô phải bồi thường cho tôi ngay lập tức. Nếu không tôi sẽ thưa chuyện này lên báo.
(Trong bụng nói: Mời chị thưa! Ngoài miệng nói:) - Chị sử dụng sản phẩm bao lâu rồi ạ? Từ hôm mua đến giờ chị dùng được bao nhiêu lần?
- Cô hỏi nhiều quá đi. Không cần biết. Tôi chỉ muốn công ty bồi thường cho tôi. Tôi sẽ đưa chuyện này lên báo.
- Thế này vậy. Chị cho tôi xin địa chỉ, công ty sẽ cho người xuống kiểm tra lại sản phẩm, và đưa chị đi khám bệnh xem thế nào. Tạm thời chị vui lòng ngưng xài sản phẩm.
- Không cho gì cả. Tôi chỉ muốn công ty bồi thường ngay cho tôi, nếu không tôi sẽ thưa khắp các báo.
- (Trong bụng nói: Hù hoài vậy mẹ! Ngoài miệng nói:) - Chị cứ cho tôi địa chỉ đi ạ, sẽ có người có thẩm quyền xuống liên hệ làm việc với chị.
- Hừ. Xuống ngay cho tôi. Tôi không để yên đâu. Tôi sẽ đưa lên báo, thưa ra tòa!

Kết quả, sau khi đưa bả đi khám, bệnh viện da liễu kết luận: bả bị dị ứng do ăn hải sản!

9.3.2015
 
;