Showing posts with label Gac chan len tran. Show all posts
Showing posts with label Gac chan len tran. Show all posts

Tuesday, April 20, 2021

Hạt Cát và Hạt Bụi

Một lần gặp nhau.

Hạt bụi nói với hạt cát: “Anh và tôi đều nhỏ như nhau, thế mà trong khi tôi tự do ngao du khắp nơi, thì anh suốt đời chỉ nằm yên một chỗ”

Hạt cát đáp: “Đó là do anh nương nhờ vào gió mà bay lên đấy thôi, chứ tự anh chẳng thể làm được. Còn nữa, tôi tuy chỉ nằm yên một chỗ, nhưng người ta có thể dùng tôi để xây nên những thứ cao thật cao, vươn xa thật xa. Còn anh, chẳng thể dùng làm gì được cả”

20.04.2012

Thursday, March 18, 2021

Nặng và Nhẹ

- HỎI: Điều gì rất nhẹ nhưng lại rất nặng?
- Đáp: Nỗi buồn. 

- HỎI: Điều gì rất nặng nhưng người ta dễ mang tặng cho người khác nhất?
- Đáp: Lời khuyên. "Chúng ta thích ban phát lời khuyên, đặc biệt là khi không được yêu cầu" (Trích "Ngày xưa có 1 con bò")

- HỎI: Điều gì rất nặng, nhưng người ta lại chẳng muốn bỏ đi và lại mang theo thật lâu?
- Đáp: Hận thù và ghen tị

- HỎI: Điều gì rất nhẹ và người ta cũng dễ dàng cho đi?
- Đáp: Lời hứa

- HỎI: Điều gì có thể rất nhẹ cũng có thể rất nặng và chẳng ai muốn nhận?
- Đáp: Trách nhiệm.

Thursday, February 1, 2018

Nhân Những Sự Kiện Liên Quan Đến U23, Nghĩ Về Những Chữ "T"

1. Tầm


Đêm qua tôi xem clip quay cảnh người dân Uzbekistan đón đội tuyển U23 nước họ chiến thắng trở về.

Có lẽ đội tuyển U23 nước họ cũng giống nước mình, cũng lần đầu làm nên kỳ tích. Người dân nước họ cũng đổ ra đường, cũng đứng chật trước cửa sân bay, đội tuyển cũng đi xe mui trần, cổ động viên cũng vẫy cờ, cũng hò reo gọi tên cầu thủ ầm ĩ.

Khác chăng là ở nước họ, đám rước có xe dẫn đường hú còi - không phải kiểu xe mô tô, với cảnh sát cầm dùi cui quơ túi bụi vô tội vạ vào đám đông nhưng kết cục cũng không giải quyết được gì. Người dân nước họ cũng có tràn ra đường nhưng không đến đỗi chắn cả lối xe đi. Xe chở cầu thủ chạy bon bon, không chật vật kẹt giữa đám đông mất trật tự hơn nửa ngày.

Hôm xem clip đón đội U23 Việt Nam về nước, tôi cứ thắc mắc mãi, sao gười ta không tổ chức một đội xe mở đường đi trước? Ngoài việc hành hạ các em đói-khát-mệt cả ngày, lại vừa mất thời giờ của bao người, lỡ bao nhiêu công việc... 

Có lẽ người Việt mình luôn dư dả thời gian chăng?

2. Vẫn là Tầm

Ngày trước khi tôi còn làm ở công ty W. Hàng năm công ty thường tổ chức tiệc tri ân khách hàng.

Hồi ca sĩ Mỹ Tâm đang lên, sự kiện nào người ta cũng cố gắng mời cô về hát. Công ty tôi làm cũng không ngoại lệ, cũng tìm cách mời cô hát trong tiệc tri ân khách hàng. Có mặt người nổi tiếng dễ thu hút người tham dự. Tuy nhiên, chưa lần nào chúng tôi mời được cô. Không phải vì tiền cát sê thấp, cũng không phải khâu tổ chức lôm côm. Lý do duy nhất cô không nhận lời là cô muốn mọi người phải tôn trọng người nghệ sĩ khi họ biểu diễn, trong khi cô hát cô muốn mọi người phải lắng nghe.

Có người bảo cô Mỹ Tâm chảnh hay làm cao. Tôi thì không. Lời từ chối của cô - tôi cho rằng - hoàn toàn hợp lý, nó thể hiện cái tầm và sự tôn trọng bản thân của cô.

Những bữa tiệc, thường tổ chức kèm những bàn ăn, thực khách vừa ăn vừa nghe nhạc, (đôi khi cũng chẳng ai nghe nếu thức ăn quá ngon và câu chuyện trong bàn quá hấp dẫn).  Giữa tiếng lanh canh của chén đũa, tiếng nhai thức ăn nhóp nhép chắc hẳn nghệ thuật không còn là nghệ thuật.

Qua nay, trên new feeds FB, tôi thấy bạn bè chia sẻ lời trần tình của cô người mẫu biểu diễn trên chuyến bay đón U23. Bỗng nhiên tôi nhớ đến câu chuyện của cô Mỹ Tâm cách đây rất nhiều năm. Giá trị và đẳng cấp, đôi khi, còn thể hiện qua những lời từ chối!

3. Tactics (mạn phép dùng tiếng Anh để được tiếp tục với chữ T :) )

Cuộc chiến giữa hai hãng hàng không VJA và VNA tuy không sục sôi như cuộc đối đầu không khoan nhượng một mất một còn giữa VNS và Uber-Grab (nghe đâu sắp sửa mở phiên tòa) nhưng cũng khiến nhiều người quan tâm.

Nhiều người bạn tôi, nhân vụ VJA được chọn (?!) đưa đội tuyển U23 về nước, đã post vài ý kiến phân tích đánh giá về hiệu quả của đội ngũ marketing của 2 bên. Dĩ nhiên, họ khen VJA không tiếc lời và cũng không hề kiệm lời chê VNA trong vụ này.

Nghe đồn (mà chắc là có thiệt vì thấy công văn hủy hợp đồng hẳn hoi), VNA đã được chọn để đón đoàn trước, bỗng nhiên đùng 1 cái, chuyến bay được chuyển sang cho VJA. Lý do của "cái đùng" này thế nào chỉ có "người trong chăn" biết, chứ người "ngoài mùng" chỉ có "ăn ốc đoán mò". Mà những "cái đùng người trong mùng biết" như thế này có thánh marketing cũng đỡ không nổi. Nó liệt vào diện rủi ro. Và nói về mặt quản lý rủi ro thì các bạn đang chê VNA nên quay đầu mà khen VNA trong vụ này. Họ đã biết tranh thủ và tận dụng sự vô tư (hóa ngây ngô) không vụ lợi của đám đông đang sục sôi căm giận màn biểu diễn bikini (thay vì diễn ra trên du thuyền) của VJA mà lan truyền với tốc độ chóng mặt mấy cái bánh kem made-in VNA cùng lời cảm thán: "Ôi VNA chuyên nghiệp và có văn hóa quá. Phải chi đi VNA thì được tiếp đãi tốt thế này rồi. Tẩy chay hãng s.. dơ kia đi, chuyển sang VNA". Và like và share. Trước không ai biết địa chỉ fb của VNA, nay trên walls, feeds nhà nào cũng có logo VNA. Bravo!

VNA chỉ cần rút kinh nghiệm nho nhỏ, lần sau xui rủi có trúng hợp đồng với anh Lờ Đờ Bờ Đờ thì nên la lên thật to "chúng tôi vinh hạnh được chọn cho sự kiện abc này", rồi quăng mấy cái hình chụp vài khâu chuẩn bị, hậu cần gì đó lên "đội ngũ chuyên viên tận tâm của chúng tôi đã dốc hết tâm trí và tình cảm chuẩn bị cho sự kiện abc này" v.v... Cứ tình cảm mà quánh vào. Người Việt Nam vốn hay mủi lòng, yêu ghét theo cảm tính, cứ nương theo đó mà lợi dụng :D

4. Tiêu chí "tám về tình"

Mấy cậu bé chân quê, suốt vòng loại không ai để ý, bỗng nhiên nhờ một chân đá bóng hay sút vô vài quả bỗng nhiên làm sôi sục gần 90 triệu dân.

Trong khi hầu hết báo đài ca ngợi về những đôi chân sút bóng... thì Yan và Zing (đọc lên nghe giống Yang Yin) rất là nhất quán, thủy chung trước sau như một, kiên quyết không viết về những thứ kỹ thuật khô khốc, những cặp chân meo mốc mà kiên định với tiêu chí "tám về tình": chụp fb, chụp comments, chụp màn hình điện thoại... những câu tán tỉnh, chào mời... giữa những chàng trai quần đùi áo số cùng những cô hót-gơ. Hoặc soi đến tận cùng những câu chuyện thời "ở truồng tắm mưa" của những câu trai hiền lành khờ khạo... Chụp cho bằng được cảnh "những giọt nước mắt rơi lăn qua môi vừa cười" của bố mẹ các cầu thủ đang ở xa... 

Nhờ vậy thổi bùng lên ngọn lửa hun nóng một đám đông lên đồng trước hàng loạt những soái ca - "chồng quốc dân" "one-night-stand" "một đêm bỗng  hóa anh hùng" mặt còn búng ra sữa. Ahaha. Ôhôhô. Ihihi!

1/2/2018


Tuesday, April 14, 2015

Ngắm sao

Buổi tối rảnh. Tôi bước ra sân thượng ngắm trăng. Đêm 16, một khoảng trời sáng vằng vặc, trớ trêu thay, lại không thấy một vầng trăng nào cả. Tôi đâm ra nghi ngờ, cái mảng sáng đang vằng vặc trên đầu đó, là ánh trăng bị mấy căn nhà cao tầng che mất hay là ánh sáng của những ngọn đèn cao áp giăng giăng khắp phố phường.

Tôi không nhớ lần cuối tôi có thể thư thả, đứng giữa trời, ngữa đầu lên và thấy trăng là khi nào. Có lẽ là đã lâu lắm rồi. Những lần gần đây tôi thường ngắm trăng qua cửa kính xe trong những lần đi làm về muộn hay đang rong ruổi trên một con đường xa lạ, ở một nơi xa lạ.

Ngữa mặt lên tìm trăng, tôi bắt gặp vô số những vì sao lấp lánh. Tôi tự hỏi vu vơ rằng vì sao khi nhìn lên trời người ta lại nhìn trăng chứ không phải nhìn sao. Có phải vì trăng chỉ có 1 và to, trong khi có đến, ít nhất là 200 tỉ ngôi sao giăng khắp bầu trời nhưng bé nhỏ. Và tại sao khi nhìn trăng, người ta chỉ quan tâm đến trăng tròn. Có phải vì trăng khuyết không đầy đặn hơn chăng?

Rồi tôi chợt mĩm cười. Có những câu hỏi chỉ là câu hỏi... vậy thôi!

14.03-14.04.2015

Monday, August 25, 2014

Ảnh cũ


Bạn post lên mấy tấm hình thời còn đi học. Bạn bè xem hình rồi nhắc và gọi tên người này, người nọ. Có vài khuôn mặt không ai nhận ra, cũng chẳng thể nhớ bạn đã ngồi ở đâu, cạnh ai.

Phải chăng do trí nhớ? Không hẳn, vì lẽ đã không ai quên những bạn khác.

Phải chăng do tình cảm? Có thể. Có thể bạn đã từng không thuộc vào một nhóm nào đó, để có thể ai đó trong nhóm nhớ ra mà gọi tên. Như thể bạn chỉ rón rén bước chân vào tấm hình rồi nhẹ nhàng bước ra, chẳng kịp để bạn bên cạnh nhận ra.

Hay cũng có thể vì bạn đã không có gì nổi bật suốt những năm tháng học cùng nhau, nên việc có hoặc không có mặt bạn chẳng làm bức ảnh thêm hay hụt bớt đi một chỗ.

Chợt rồi nghĩ phải chăng trong cuộc sống những gì bình thường đều dễ mờ nhạt và tàn phai?

25.08.2014

Tuesday, February 19, 2013

Cần và Không

Một người nói: Ta không thể nào thấy được trọn vẹn phía sau lưng mình. Chính vì thế bên ta luôn cần có người thân hoặc bạn bè.

Một người hỏi: Ta cần nhìn phía sau lưng mình để làm chi?

(À, phải, ta cần nhìn phía sau lưng mình để làm chi? - Hỏi thế thôi!)

19.02.2013

Monday, December 24, 2012

Đau

Soi gương nhổ tóc bạc. Để nhổ được sợi tóc trắng, mỏng mất đứt 2 sợi tóc đen, dày... và lại còn đau 3 lần.

Chợt nghĩ, để bỏ một điều gì đấy đã từng gắn bó, dẫu nay rất bạc, người ta vẫn cứ bị đau như thường.

24.12.2012

Friday, November 23, 2012

Điều bình thường

Sáng nay tôi cầm cây bút. Đó là một cây bút cũng giống như bao cây bút khác. Chỉ khác một chỗ, nó là quà công ty tặng cho vài người, có khắc tên từng người trên đó. Tôi thích cây bút vì thấy nó có gì đó riêng nên giữ rất kỹ.

Người bạn đồng nghiệp nhìn thấy cây bút của tôi, vỗ trán kêu: "À. Mình cũng có một cây giống vậy. Không nhớ để đâu rồi". Rồi bạn loay hoay mở "các thể loại" tủ để tìm.

Trong cuộc sống dường như có những điều như thế. Có những thứ rất đỗi bình thường với nhiều người nhưng lại có ý nghĩa với một ai đó.

Có những việc trong đời bình thường đến đỗi, thỉnh thoảng ta quên đi sự hiện diện của nó. Để rồi khi ai đó nhắc hay bỗng nhiên điều gì đó gợi nhớ, ta mới sực nhận ra, cố kiếm tìm hay níu kéo... Đôi khi mọi việc đã muộn màng!

Tình cảm cũng không ngoại lệ!

23.11.2012

Wednesday, October 17, 2012

Viên kẹo

Mỗi lần ngồi ăn kẹo với bạn, thường hay hỏi một câu: "Ngậm? hay Nhai?". Khi thì bạn bảo "ngậm". Lúc bạn bảo "nhai".

Có lần cười rồi nói nhảm với bạn, cuộc sống trải qua như cách chúng ta ăn kẹo. Có người nhấm nháp từ từ. Có người nhai rau ráu một hơi hết sạch.

Bạn hỏi "Thế cách nào thì tốt?". Tôi lắc đầu "Tùy thói quen của mỗi người"

Bạn hỏi: "Thế cách nào thì ngon?". Tôi lắc đầu: "Tùy. Có những viên kẹo phải nhai để mật bên trong vỡ ra. Có những viên kẹo phải ngậm cho vị ngọt tan ra trên lưỡi".

Bạn nói: "Ừ".

Hình như sống trong đời cũng như vậy đúng không?

17.10.2012

Monday, October 1, 2012

Trăng và sao

Một người nói với bạn mình: "Anh chỉ mải chú tâm đếm những ngôi sao mà quên đi vầng trăng tròn thật đẹp đang tỏa sáng ngoài kia".

Người kia đáp: "Còn anh, anh chỉ quan tâm đến ánh sáng rực rỡ của mặt trăng mà không để ý đến những tia sáng lấp lánh của hàng vạn ngôi sao nhỏ bé".

Hai người chẳng ai chịu ai.

Chúng ta thường hay chủ quan dùng suy nghĩ của mình để suy nghĩ cho người khác mà quên rằng mỗi người có một cảm xúc riêng, không ai giống ai. Đôi khi những điều tốt với ta không phải tốt cả cho người khác.

Chúng ta thường quan tâm đến tiểu tiết mà quên đi cái to lớn toàn cục. Cho dẫu mặt trăng có tròn và đẹp đi chăng nữa, nếu chỉ tỏa sáng một mình giữa bầu trời đen thẫm bao la thì cô độc biết bao. Những ngôi sao cho dẫu là hàng vạn tia lấp lánh, nếu đứng rời rạc và nếu không có mặt trăng chiếu sáng hỏi có biết bao nhiêu người để ý đến.
01.10.2012

Thursday, September 27, 2012

Nhìn lại...

Sáng nay khi bạn kỹ thuật viên sửa điện thoại, cảnh báo "Toàn bộ số điện thoại sẽ không còn", tôi chợt giật mình.

Trong danh bạ điện thoại của tôi có khoảng +/-100 số điện thoại và tôi không nhớ nổi một số (không kể số của những người thân trong gia đình). Trong vài giây, tôi đặt cho mình một ví dụ, giả sử tôi mất hết số điện thoại, thì tôi sẽ nối liên lạc với xung quanh ra sao? Và nếu không có điện thoại thì tôi sẽ ra sao?

Thật ra, cái câu hỏi tôi đặt ra cho mình bên trên là không khó trả lời, và có muôn vàn cách giải quyết. Còn email, số cơ quan v.v... để tôi giữ liên lạc.

Và trong khi chờ nhận lại điện thoại, tôi lại tiếp tục suy nghĩ (hìhì...) về cái lý do tôi đã không (thể) nhớ được dẫu chỉ là một trong 100 số.

1. Tôi đã quá chủ quan cho rằng lúc nào cũng có thể truy cập vào danh bạ đã được lưu trong điện thoại - một vật lúc nào cũng trong tầm tay.

2. Tôi đã quá chủ quan nghĩ rằng nếu tôi không có số điện thoại của A, tôi sẽ gọi B, C, D để hỏi.

3. Tôi đã nhanh chóng dễ dàng đưa ra hướng giải quyết rằng tôi có thể gửi email để xin lại số điện thoại của mọi người.

Hình như con người ta đôi khi vẫn hay đặt sự trông cậy của mình vào một điều gì đó, một ai đó để rồi tự mình bị lệ thuộc vào điều này hay người nọ, mà quên mất đi khả năng hay năng lực của chính bản thân mình, nhỉ? :))

22.09.2012
 
;