Sáng nay khi bạn kỹ thuật viên sửa điện thoại, cảnh báo "Toàn bộ số điện thoại sẽ không còn", tôi chợt giật mình.
Trong
danh bạ điện thoại của tôi có khoảng +/-100 số điện thoại và tôi không
nhớ nổi một số (không kể số của những người thân trong gia đình). Trong
vài giây, tôi đặt cho mình một ví dụ, giả sử tôi mất hết số điện thoại,
thì tôi sẽ nối liên lạc với xung quanh ra sao? Và nếu không có điện
thoại thì tôi sẽ ra sao?
Thật ra, cái câu hỏi tôi đặt ra cho mình bên trên là không
khó trả lời, và có muôn vàn cách giải quyết. Còn email,
số cơ quan v.v... để tôi giữ liên lạc.
Và trong khi chờ nhận lại
điện thoại, tôi lại tiếp tục suy nghĩ (hìhì...) về cái lý do tôi đã
không (thể) nhớ được dẫu chỉ là một trong 100 số.
1. Tôi đã quá
chủ quan cho rằng lúc nào cũng có thể truy cập vào danh bạ đã được lưu
trong điện thoại - một vật lúc nào cũng trong tầm tay.
2. Tôi đã quá chủ quan nghĩ rằng nếu tôi không có số điện thoại của A, tôi sẽ gọi B, C, D để hỏi.
3. Tôi đã nhanh chóng dễ dàng đưa ra hướng giải quyết rằng tôi có thể gửi email để xin lại số điện thoại của mọi người.
Hình
như con người ta đôi khi vẫn hay đặt sự trông cậy của mình vào một điều
gì đó, một ai đó để rồi tự mình bị lệ thuộc vào điều này hay người nọ,
mà quên mất đi khả năng hay năng lực của chính bản thân mình, nhỉ? :))
22.09.2012
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp