Wednesday, March 4, 2026

Lan Man Khởi Hành Đầu Năm

Rời thành phố từ sáng sớm, khi màn đêm còn chưa tan hẳn. Những ngọn đèn cao áp tỏa ánh sáng mờ mờ, làm con đường thêm phần vắng vẻ. Gió mát lùa qua cửa xe mở hé, mang theo không khí trong lành chưa kịp nhuốm mùi khói bụi, chỉ có mùi lá cây ngai ngái, hăng hăng, hoặc mùi khói đốt đồng bảng lảng khi xe càng xa thành phố, xa những tòa nhà cao tầng san sát.

Đường về quê trải dài giữa hai bên là đồng ruộng. Có lúc, xe chạy ngang cả quãng đồng lúa xanh ngăn ngắt, từng làn gió thổi qua làm những ngọn lúa lay động nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. Thỉnh thoảng, vài cánh cò trắng muốt từ đâu đó trong sóng lúa rập rờn chợt bay lên, xoải cánh khoan thai. Có đoạn lại vụt ngang qua những ruộng bắp, những vườn xoài trái nặng trĩu cành, hay vườn nhãn, vườn ổi đầy những chùm trái được bọc kỹ càng trong túi nilon  để tránh chim dơi. Nếu đi vào những ngày Tết, đó đây còn thấy thêm những căn nhà mái ngói xưa cũ, trước sân là cội mai vườn, vàng rực những bông là bông.

Đi xe về miền Tây còn có cái thú vui là tấp ngang, tấp dọc vào những sạp trái cây dọc đường. Có chỗ chỉ đơn sơ là miếng bạt trải dưới đất, đổ ngập trái cây theo mùa, mùa nào thức nấy. Đi từ tỉnh này qua tỉnh nọ có khi chỉ 60 cây số mà mất đến tận hai tiếng đồng hồ hoặc hơn. Phần thời gian dôi ra đó, là để ngồi trên chiếc ghế cóc đóng chắp vá bằng mấy thanh gỗ vẹo vọ mà vẫn cứng cáp, chờ chú chủ sạp lựa và khui cho trái sầu riêng ngon cơm. Cứ thế, vừa ngồi nhìn xe cộ qua lại, vừa chóp chép miếng sầu riêng bự chảng, vàng ươm, béo ngậy. Hay có khi là ngồi bệt trên thảm lá khô, tách đôi trái vú sữa để nhấm nháp dòng mật sữa ngọt ngay. Hoặc vô tư cạp trái bắp, nóng hổi, thơm lừng vừa vớt ra từ nồi nước bốc khói nghi ngút. Có khi còn nổi hứng bất tử, theo lời rủ rê chân chất của vợ chồng chị bán hàng: “Vô vườn nhà tui chơi, đi bộ gần xịt đây thôi nè” để thư thả vui đùa tự tay hái mận, hái nhãn hay chôm chôm.

​Rời xa phố xá nhộn nhịp, tầm nhìn không còn bị giới hạn hay cắt xén bởi những khối nhà cao tầng hay hàng cây cổ thụ tù túng. Trước mắt chỉ còn một khoảng không xanh mướt mênh mông. Lúc ấy, lại ước ao được mắc chiếc võng giữa hai hàng cây mát mẻ, nằm đó ngửa đầu ngắm mây trôi, nghe gió thổi, bỏ hết những lo toan, cơm áo gạo tiền, ngày lại ngày chẳng phải vướng bận điều gì...

(Khai bút - mùng 6 Tết - 22/2/2026)




No comments:

Post a Comment

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;