Mẹ một người bạn học cũ mất. Những người bạn cùng lớp tổ chức đi viếng. Nhà bạn ở xa nên sau khi đi viếng xong cả bọn kéo nhau đi ăn uống. Chuyện có lẽ chẳng có gì nếu như các bạn đừng post liền lên những tấm hình "ăn chơi, vui đùa, giỡn hớt" trên nhóm chung, trong đó có người bạn vừa mới mất Mẹ. Nếu bạn nhìn thấy thì sao? Có lẽ sẽ buồn lắm, kiểu như "Mẹ mình mất nằm đây, bạn vừa mới ghé đây, rồi ăn chơi vui mừng". Cũng có thể tôi quá nhạy cảm nên thấy việc ấy có gì đó vô tâm và bất nhẫn.
Tôi nhớ ngày Mẹ tôi mất. Ngay ngày Tết. Tôi ngại chuyện buồn đầu năm, nên không báo với ai. Một người bạn trong lớp biết được, rồi thông báo cho cả lớp trên nhóm chung. Tôi cũng có trong nhóm ấy. Không ai chia buồn sau tin bạn tôi thông báo. Chỉ thấy các bạn chúc Tết, nhắn tin qua lại đùa nhau rôm rả. Bạn đi viếng Mẹ tôi, rồi chụp hình để lên “báo cáo cả nhà, em đã hoàn thành nhiệm vụ”, hệt như báo công. Bạn bè vào khen và lại đùa cợt cùng nhau. Tôi đọc những dòng tin nhắn vui vẻ qua lại, thấy lòng buồn vô hạn. Chợt thấm thía câu nói của một chị bạn, cũng đã lâu, từng bảo tôi: “Không phải em buồn thì bạn em cũng buồn theo em”.
Sau những ngày ấy, tôi ít nói chuyện, tôi đặt nhiều bạn ra khỏi phạm vi thân thiết. Bạn theo hỏi vì sao ít nhắn tin, ít nói chuyện, ít tham gia hoạt động cùng lớp. Tôi cười trừ không trả lời. Chỉ là không biết nói sao, bởi lòng tôi đã có quá nhiều vết thương!
30.07.2018
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp