Bài đặc biệt không nằm trong mục lục, dành riêng tặng K. & P.
Ngày còn nhỏ hay chơi trò “cặp kè ăn muối mè” với bạn. Mấy đứa quàng vai nhau vừa đi vừa đọc “cặp kè ăn muối mè ngồi xuống đất”. Khi miệng vừa đọc dứt câu “ngồi xuống đất” thì cả đám cũng phải ngồi thụp xuống liền. Nhiều khi ngồi không đồng bộ, đứa làm trước đứa làm sau, đứa ngồi, đứa chưa kịp ngồi còn đứng lom khom, bị mất thăng bằng, ngã nghiêng, có khi lăn quay nằm dài ra cả đất, ngoác miệng cười. Chỉ mỗi một trò đơn giản vậy mà chơi mãi không biết chán.
Giờ ngẫm lại thấy trò chơi trẻ con đấy ấy thế mà hay và ý nghĩa. Bạn bè cặp vai nhau, nương đỡ nhau, giữ cho nhau đừng ngã. Hiểu ý nhau, đồng lòng, nhịp nhàng làm 1 việc...
Lớn lên thôi không chơi trò con nít nữa, nhưng cặp kè thì vẫn còn. Cái thời còn đi học hay cặp kè – nghĩa đen lẫn nghĩa bóng – với một đứa bạn. Khăng khít đến đỗi thầy cô bạn bè tự hiểu và bảo “hễ thấy đứa này là biết đứa kia quanh quẩn đâu đó khỏi cần tìm”. Sau này có lần nói chuyện, nhắc lại ngày xưa, hỏi bạn: “Sao ngày đó chúng mình thân nhau đến vậy?”. Đến giờ cũng không có câu trả lời xác đáng (mà đôi khi có những việc đâu cần phải tìm cho ra câu trả lời).
Rồi bạn định cư ở một nước xa xôi. Không còn những giây phút có thể cùng ai đó im lặng ngồi với nhau hàng giờ mà không cần nói năng...
Rồi vào đời. Va chạm. Lung lay lẫn mất đi niềm tin ở vài thứ. Thỉnh thoảng ngồi nhìn lại cái mốc 10 năm, giật mình, vì trong từng ấy năm cái vòng tròn bè bạn không rộng ra nhiều lắm. Vẫn từng ấy gương mặt, từng ấy cái tên, từng ấy sự hiểu nhau an toàn.
Hôm qua lang thang cùng bạn giữa một đêm mùa đông ở một nơi không lạ không quen. Nắm tay nhau cùng sang đường. Quàng vai nhau thủ thỉ nói xấu người khác và cùng cười khúc khích. Bỗng nhiên thấy ấm lòng với sự tin cậy, hiểu ý, sẻ chia. Sực nhớ ra đã lâu lắm rồi không hề khoác vai, cặp kè một ai cả. Đến cái chạm tay thôi cũng ái ngại ngập ngừng bởi những hoài nghi... Rồi bâng khuâng nghĩ về những tháng ngày hồn nhiên vô tư lự nay đã lắc lơ...
24.12.2013
Tuesday, December 24, 2013
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
^^
ReplyDeleteTrò chơi "cặp kè ăn muối mè ... " này vui, mà hình như chỉ có các bé gái chơi thôi :)
... nhưng điều được đúc kết từ trò chơi ấy thì có lẽ ai ai cũng có nghĩ và ít nhiều cảm nhận ...
Hihi... Dạ, đúng là trò đó của các bé gái... Nhưng mừ Ngố cũng từng là bé gái mừ ta :DDDDD
Delete(ngoác miệng cười khi đọc reply)
ReplyDelete... ý là tên Fun không "được" chơi nên cảm nhận vụ "cặp kè" này có mức độ thôi đấy Ngố ạ ^^ ... Nếu kể tới tạc lon [SG gọi thế chứ quê y gọi là "ủi lon"] thì có nhiều hồi ức mạnh hơn :D