Tôi thích đi trên đường N., đặc biệt vào những buổi chiều muộn khi cơn mưa vừa dứt. Cũng chẳng vì một lý do nào đặc biệt, chỉ là cái không khí lúc ấy gợi cho tôi nhớ đến nơi này, nơi nọ, những nơi tôi đã qua, cùng một vài kỷ niệm trong quá khứ.
Những buổi chiều sau mưa, đoạn đường thường mang một mùi ngai ngái của cây cỏ. Cái mùi gợi tôi nhớ đến những tối lang thang cùng bạn qua mấy con đường dốc ngoằn ngoèo của vùng cao nguyên lộng gió. Những hàng thông rì rào cọ lá vào nhau khiến con đường dường như thêm hun hút. Dăm ba hạt mưa còn sót lại trên lá thỉnh thoảng rơi trên tóc mang lại những cơn rùng mình khe khẽ. Bạn nhét tay trong túi áo khoác của tôi xuýt xoa kêu lạnh, nhưng lại đòi đi tiếp chẳng chịu quay về.
Hoặc có buổi tối, đi học về muộn, chạy xe chầm chậm ngắm những ánh đèn đường. Cái lạnh len qua lần áo mỏng, bất chợt nhớ những buổi tối ở Provence, ở Hoorn., hay những buổi tối chui ra khỏi ga du Nord vội vã băng qua mấy góc ngã tư. Trời cũng lành lạnh như thế. Ngắm bóng bạn, bóng mình liêu xiêu trên phố, không dưng lại len lén nhớ nhà.
Cũng như buổi chiều nay tự nhiên thấy nhớ điều này, điều nọ. Như thể đang lạc trong lối nhớ và kỷ niệm như lá đong đưa.
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp