Tuesday, June 10, 2014

Khoảnh khắc (3)

BÁNH CRÊPE

Cách đây 5-6 năm, tôi cùng 2 người bạn đi bụi lên Sapa. 21g leo lên xe lửa, lắc lư 1 giấc đến tầm 5-6 giờ sáng thì đến Lào Cai. Tót lên Sapa, bụng đói, đi loanh quanh một hồi, cả 3 ghé vào một quán ăn, chủ quán là một anh Tây. Thực đơn quán có món đặc biệt là bánh crêpe chuối chocolate. Đó là lần đầu tiên tôi biết đến bánh crêpe. Chẳng biết có phải tay nghề của đầu bếp, hay vì đói, vì cái không khí lành lạnh, hay vì lần đầu tiên được nếm món bánh lạ, mà tôi thấy nó mới ngon làm sao. Suốt mấy ngày lưu lại ở Sapa, 3 đứa chúng tôi, hễ có dịp là lại gọi bánh crêpe ăn. Rồi từ đó trở đi, không dưng tôi trở thành fan của bánh crêpe. Sau này thỉnh thoảng đi đây đó, tôi cũng gọi bánh crêpe mỗi khi thấy món ấy trong thực đơn. Nhưng thật sự vẫn không gặp lại vị cái món bánh của lần đầu tiên được ăn. Ngay cả lần chia với bạn cái bánh còn nóng hổi ngay dưới chân tháp Eiffel, tôi vẫn cảm thấy như còn thiếu thiếu điều gì đó.

Hôm rồi đi ăn thử ở quán C. , quán chuyên về bánh crêpe, bánh crêpe mặn lẫn ngọt. Tình cờ thôi, ấy thế mà nếm lại được cái vị thơm thơm của bột bánh nướng, bùi bùi nơi đầu lưỡi của kem, ngòn ngọt của những lát chuối lẫn với vị đăng đắng của chocolate... giống cái vị quen thuộc của 5-6 năm về trước.

Ấy rồi bất chợt nghĩ bâng quơ, nhớ câu chuyện Không Gia Đình của Hector Mallot, có cậu bé Rémi cũng thích món bánh crêpe. Nhớ cái đoạn cha dượng của cậu bé tước mất niềm vui được ăn bánh crêpe trong ngày chay.

10.06.2014
Bánh crêpe ngọt: Chuối - Chocolate và kem


Bánh crêpe mặn: Trứng, thịt hun khói, phômai



Quầy bánh crêpe dưới chân tháp Eiffel


No comments:

Post a Comment

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;