Em hỏi khí không phải, chỉ là giả dụ thôi.
Nói về cái đề văn tốt nghiệp ngày hôm qua, nếu có em nào đó làm bài, đại khái:
"Gia đình em là gia đình liệt sĩ, có công với cách mạng, mấy đời là chiến sĩ. Ông Nội em hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Ông của Bà em hy sinh trong kháng chiến chống Pháp. Bản thân Bà em cũng được vinh danh là Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, là con của một thương binh hạng nặng. Bố em, các bác các chú em đều là bộ đội Cụ Hồ, nên em hiểu, "chiến tranh không phải trò đùa" (lời trong một bài hát của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn, phỏng thơ của nhà thơ Nga Elena Superman), nó không phải là trận đánh giả mà trẻ con hay chơi. Mà chiến tranh là đau thương, là chết chóc, là ly biệt, là những nỗi buồn, nỗi đau khổ, và cả những khắc khoải đợi chờ...
Em không thích chiến tranh. Em không thích đánh nhau. Em yêu hòa bình.
Thế giới có các tổ chức bảo vệ hòa bình, như Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc là tổ chức duy trì hoà bình và an ninh quốc tế. Thế giới cũng có luật pháp để duy trì quan hệ giữa các nước.
Tại sao chúng ta không giải quyết mâu thuẫn giữa các quốc gia bằng đối thoại song phương, đa phương?
Với học vấn và tuổi đời chưa nhiều, em chưa đủ kiến thức để tham gia bình luận hay bàn về chính trị hay đường lối quốc gia.
Em chỉ nhìn vào những đau khổ mà chiến tranh gây ra cho bà em, cô em, bác em, nhìn vào những mất mát mà người lớn trong gia đình em đã trải qua để nói lên suy nghĩ của mình, rằng CHIẾN TRANH KHÔNG PHẢI TRÒ ĐÙA"
v.v...
Đại khái bài làm như vậy, thì bài của em ấy có bị cho là lạc đề không? Có bị chấm điểm thấp? vì đã đi ngược lại những gì mà giáo viên và hội đồng chấm thi mong đợi, lệch xa với nội dung ghi trong thang điểm chấm thi.
Em chỉ giả dụ và hỏi thế thôi. Vì em thấy cái điểm văn cứ tưởng là đơn giản ấy nó quan trọng lắm. Nó có thể biến một em học sinh học lực Giỏi thành một đứa ra đời với cái bằng tốt nghiệp PTTH "Trung Bình" nếu điểm văn thấp. Nó có thể đóng sập cánh cửa tương lai của một đứa học trò vô tội.
Bắt một đứa trẻ, vừa mới hay chưa kịp trưởng thành, chưa định hình suy nghĩ hệ thống về chính trị... giải quyết một vấn đề mà ngay cả người lớn vẫn chưa thống nhất cách giải quyết, cả thế giới vẫn còn đang luận bàn. Và đặc biệt là bắt tương lai của nó phải chịu trách nhiệm với những việc vượt quá kiến thức, quá tầm hiểu biết.. Em thấy có điều gì đấy không nhân bản cho lắm!
Nói về cái đề văn tốt nghiệp ngày hôm qua, nếu có em nào đó làm bài, đại khái:
"Gia đình em là gia đình liệt sĩ, có công với cách mạng, mấy đời là chiến sĩ. Ông Nội em hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Ông của Bà em hy sinh trong kháng chiến chống Pháp. Bản thân Bà em cũng được vinh danh là Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, là con của một thương binh hạng nặng. Bố em, các bác các chú em đều là bộ đội Cụ Hồ, nên em hiểu, "chiến tranh không phải trò đùa" (lời trong một bài hát của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn, phỏng thơ của nhà thơ Nga Elena Superman), nó không phải là trận đánh giả mà trẻ con hay chơi. Mà chiến tranh là đau thương, là chết chóc, là ly biệt, là những nỗi buồn, nỗi đau khổ, và cả những khắc khoải đợi chờ...
Em không thích chiến tranh. Em không thích đánh nhau. Em yêu hòa bình.
Thế giới có các tổ chức bảo vệ hòa bình, như Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc là tổ chức duy trì hoà bình và an ninh quốc tế. Thế giới cũng có luật pháp để duy trì quan hệ giữa các nước.
Tại sao chúng ta không giải quyết mâu thuẫn giữa các quốc gia bằng đối thoại song phương, đa phương?
Với học vấn và tuổi đời chưa nhiều, em chưa đủ kiến thức để tham gia bình luận hay bàn về chính trị hay đường lối quốc gia.
Em chỉ nhìn vào những đau khổ mà chiến tranh gây ra cho bà em, cô em, bác em, nhìn vào những mất mát mà người lớn trong gia đình em đã trải qua để nói lên suy nghĩ của mình, rằng CHIẾN TRANH KHÔNG PHẢI TRÒ ĐÙA"
v.v...
Đại khái bài làm như vậy, thì bài của em ấy có bị cho là lạc đề không? Có bị chấm điểm thấp? vì đã đi ngược lại những gì mà giáo viên và hội đồng chấm thi mong đợi, lệch xa với nội dung ghi trong thang điểm chấm thi.
Em chỉ giả dụ và hỏi thế thôi. Vì em thấy cái điểm văn cứ tưởng là đơn giản ấy nó quan trọng lắm. Nó có thể biến một em học sinh học lực Giỏi thành một đứa ra đời với cái bằng tốt nghiệp PTTH "Trung Bình" nếu điểm văn thấp. Nó có thể đóng sập cánh cửa tương lai của một đứa học trò vô tội.
Bắt một đứa trẻ, vừa mới hay chưa kịp trưởng thành, chưa định hình suy nghĩ hệ thống về chính trị... giải quyết một vấn đề mà ngay cả người lớn vẫn chưa thống nhất cách giải quyết, cả thế giới vẫn còn đang luận bàn. Và đặc biệt là bắt tương lai của nó phải chịu trách nhiệm với những việc vượt quá kiến thức, quá tầm hiểu biết.. Em thấy có điều gì đấy không nhân bản cho lắm!
03.06.2014
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp