BUỔI SÁNG
Buổi sáng dừng đèn đỏ. Trong lúc
đứng né nắng dưới tán cây xòe rộng, bất chợt nghe tiếng bầy chim chíu
chít rộn ràng giữa ồn ào xe cộ. Có con chim gì hót, tiếng hót nghe sao
hay quá. Ngẫng nhìn lên kiếm tìm, chỉ thấy những chiếc lá me xanh đung
đưa theo gió. Nhưng tiếng “huýt huýt” thì lại liên hồi chuyền từ cành
này sang cành khác, bổng trầm.
Ấy rồi tự nhiên lại nhớ
đến con đường Phùng Khắc Khoan rợp mát, buổi trưa hè đầy tiếng ve. Lần
nào có việc chạy ngang, trong đầu cũng đều lởn vởn một suy nghĩ buồn
cười “phải chi được mắc một chiếc võng nằm đong đưa dưới những tán cây”.
Một lần nói với bạn, bạn rầy: “Mơ mộng viển vông”.
Đó nào đâu phải là mơ mộng viển vông, chỉ là cái khát khao về một góc an nhiên nho nhỏ, nơi có thể xa rời những bề bộn âu lo...
BUỔI CHIỀU
Có
những chiều nhiều gió như hôm nay, chạy trên đường Nguyễn Du hun hút
hàng cây. Mỗi cơn gió thổi qua mang theo rợp những cánh hoa dầu. Những
cánh hoa nhỏ như chong chóng xoay xoay. Cả con đường vàng bởi cánh hoa
rơi.
Có buổi chiều như chiều nay. Xuýt xoa tiếc vì
không chụp được khoảnh khắc những chiếc hoa dầu bé tí, nhiều, rất nhiều
bay chấp chới giữa trời. Hoa rơi li ti làm thành một màn mỏng lờ mờ.
Phía trước là một con đường xanh ngắt bởi 2 hàng cây thẳng tắp hút sâu.
Thật khó để có thể diễn tả một cách sống động được khung cảnh lúc ấy.
Khó để mà quay lại giây phút lặng người ngẩn ngơ lúc ấy.
Tiếc,
bởi cái hình ảnh ấy giờ chỉ được kể lại bằng trí nhớ, lời văn. Mà lời
văn thì không đủ để làm sống lại hình ảnh, còn trí nhớ thì rồi cũng sẽ
dần phai...
25.05.2014
(Ảnh này chụp ở hồ Con Rùa)

No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp