Ngày còn nhỏ, mỗi khi ba mẹ vắng nhà, tối tối tôi thường lẽo đẽo theo cậu ra canh ruộng. Nhà có mấy công ruộng trồng lúa, ở khu thưa dân cư, cách xa nhà, nên tối phải có người ra ngủ canh chừng. Căn nhà lá nằm giữa mênh mông đồng ruộng, đường dây điện chưa bắt đến, tối chong cheo leo ngọn đèn dầu. Thỉnh thoảng cậu mang theo máy hát băng chạy bằng mấy cục pin Con Ó, mở nhạc nghe giải sầu. Nhạc cậu nghe thường là mấy bài nhạc xưa, loại nhạc bị gán cho cái tên "sến". Tôi ngày ấy, nhỏ xíu, nằm cuộn tròn trên chõng tre, nghe nhạc đâu biết tên bài hát, đâu hiểu chi ý nghĩa, con nít đâu có điều chi để nghe lời ca tiếng hát mà suy nghĩ mông lung về cuộc đời, chỉ nhớ giai điệu buồn buồn, vang lên giữa đêm đen vắng vẻ, giữa tiếng mái lá lào xào, tiếng côn trùng rả rít, nghe sao bỗng nhiên mà thấy nhớ ba mẹ quá đỗi, nằm ư ử rồi ngủ lúc nào chẳng hay.
Lớn thêm một chút. Nhà là vựa gạo. Đến mùa lại lóc cóc chạy theo chân người lớn đi xay lúa, chà gạo. Có hôm bạn hàng đông quá, máy chạy hết công suất vẫn không làm kịp hết trong ngày, thế là phải thức canh hàng. Thường con nít đều bị lôi bỏ lên xuồng chở về nhà khi chiều về, chỉ thỉnh thoảng mè nheo, kỳ kèo viện dẫn đủ mọi lý do, lý trấu, may mắn được "đặc cách" cho phép "ngủ bụi ngoài trời" 1 đêm. Nghĩ cũng lạ, cái việc người lớn thấy khổ, con nít lại thấy vui và ham. Nằm trên một bao gạo, không mùng màn chiếu gối, đắp ngang người cái mền, ngữa mặt lên trời ngắm trăng, đếm sao, nghe nhạc, có khi là nhạc sến, có khi là cải lương... nghĩ lại cũng thú và ngủ thấy cũng ngon.
Sau này đi làm, có anh bạn đồng nghiệp, thỉnh thoảng lại lựa mấy bản nhạc xưa, chép vào băng cassette tặng tôi. Nghe riết thành quen với gu nhạc sến của chàng (ấy vậy mà vẫn không yêu, mới tội cho chàng :) .
Một dạo, phía trước nhà, mùa trung thu, nhà nước cho dựng một dãi kios dài bán bánh trung thu. Đêm đêm, nhân viên trông coi cửa hàng mở nhạc sến. Có hôm trời mưa lâm râm, tiếng nhạc lẫn trong tiếng mưa rớt trên mái tôn tí tách, nghe đúng ngay bài "hạt mưa, mưa rơi tí tách, mưa tuôn mái vách", nghĩ chắc ông nhạc sĩ nhà cũng có mái tôn. Hoặc có hôm trời buồn như đêm nay, người ta mở bài "Nỗi buồn gác trọ", nghe mà lòng tê tái.
Bây giờ, đôi lúc lòng buồn, mở nhạc sến, chụp tai nghe, sợ làm phiền người bên cạnh, bởi mấy ai còn thích, còn nghe loại nhạc này!
Đêm buồn, 16.10.2014
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp