Wednesday, October 15, 2014

Giờ này thương xá "đã" đóng cửa...

Những ngày vừa qua bạn bè tôi nhắc nhiều về thương xá Tax. Không hiểu sao, xưa giờ, hễ nhắc đến thương xá là tôi lại nhớ đến câu hát “Giờ này thương xá sắp đóng cửa, người lao công quét dọn hành lang” trong bài Chiều trên phá Tam Giang của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.

Lần cuối tôi ghé qua thương xá dường như đâu chừng 2-3 năm trước, tôi đi tìm mua vài ba phụ kiện cho máy chụp hình.

Tôi tự hỏi, nếu ngày mai thương xá không còn nữa, tôi sẽ nhớ gì về nơi ấy, ngoài khung cảnh ảm đạm mà tôi thấy trong lần ghé sau nhất với những bức tượng mèo may mắn Maneki Neko ngồi vẫy tay gọi khách, những gian hàng đồ lưu niệm lưa thưa khách, những người chủ gương mặt mệt mỏi, buồn bã ngồi ngáp vắn, ngáp dài...

Câu trả lời có lẽ phải đưa tôi về thời gian của hơn 30 mấy năm trước, khi thương xá còn mang cái tên đặc trưng của thời bao cấp “Cửa hàng bách hóa tổng hợp”. Tôi thường theo ba mẹ đến đây mua sắm Tết. Trong trí nhớ của tôi ngày ấy, có lẽ đây là một trong những cái “chợ trong nhà” lớn nhất, nhộn nhịp nhất và lạ nhất với nhiều gian phòng bán đủ loại hàng hóa.

Tôi nhớ gian bán vải với những súc vải to đùng trơn, sọc, hay hoa hòe... được dựng dọc tường. Nhớ gian bán quần áo trẻ em may sẵn có những cô bán hàng gương mặt lúc nào cũng khó chịu, đặc biệt mỗi khi khách hàng nhờ lấy quần áo thử, hoặc khi trả lại đồ không vừa kích cỡ. Tôi thích gian đồ chơi, ở đó có những món đồ chơi tôi nhìn thòm thèm. Có cả mấy con búp bê tay chân tròn lẳng, xấu hoắc. Món đồ chơi ráp hình đầu tiên tôi có, đã được mua ở đây.

Lần nào cũng vậy, sau một hồi đi loanh quanh mỏi chân, tôi thường len lén ngồi ở một góc cầu thang. Nói len lén vì thỉnh thoảng có mấy chú mấy bác bảo vệ ở đâu đó bỗng xuất hiện xua chúng tôi - tôi, cùng mấy đứa nhóc xa lạ khác – đứng dậy với câu nói cố hữu, trăm lần như một: “Đi chỗ khác chơi ngồi đây phá phách gì đó”, cho dẫu là chúng tôi ngồi rất trật tự và im lặng, bởi đâu đứa nào quen biết đứa nào.

Tôi nhớ cái cầu thang cong cong lót đá màu xanh vàng như tấm thảm. Bậc đầu tiên bo tròn mà tôi thích đi vòng vòng cọ chân vào trước khi bước lên những bậc trên. Mép cầu thang bọc một miếng kim loại vàng mà tôi thường tưởng tượng nó giống như lai áo giữ cho mấy viên gạch nhỏ khỏi xộc xệch. Nhớ cả cái lan can bằng “vàng” (thật ra bằng đồng mà hồi xưa không biết, cứ thấy màu vàng vàng là kêu bằng vàng) hình giống như con ốc mà tôi hay lấy ngón tay trỏ vẽ theo những vòng xoắn tròn ấy mỗi khi đứng nhìn xuống đất.

Và thế... chỉ là từng ấy những chi tiết nhỏ nhặt còn sót lại sau bao nhiêu năm. Rồi đây, khi thương xá được thay bằng một tòa nhà hiện đại khác chắc hẳn những hình ảnh ấy cũng sẽ phai dần đi trong trí nhớ.

“Chúng ta rồi sẽ quên những điều mà chúng ta không có ai để kể về chúng” (*) – tôi đã nghe thế trong một bộ phim!

15.10.2014

(* The Lunch box)

 Thương xá Tax những năm 80



 Thương xá Tax trong tương lai - không biết bao giờ :)



No comments:

Post a Comment

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;