Những con đường đi mãi đã thành quen
Tiếng còi tàu mỗi chiều vang góc phố
Không tiễn đưa ai, sao vẫn thấy chạnh lòng… (Ngọc Hạnh)
Mỗi khi đi xa, tôi thường chọn cho mình chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Ở vị trí đó, tôi vừa có thể tránh không phải bắt chuyện với người ngồi cạnh bên, vừa có thể ngắm cảnh vật, lướt qua cửa sổ, dọc suốt đoạn đường tôi qua.
Đó có khi là những cánh đồng lúa xanh ngăn ngắt, khiến dậy lên trong lòng một ước muốn, được bước xuống xe, được chạy lăng quăng giữa cánh đồng, cọ tay vào những chiếc lá xanh, nghe cái nham nhám nhồn nhột trên da.
Có khi là dăm cây mai nhà ai rực hoa ngày tết. Cái sắc màu trong veo phủ vàng một khoảnh sân vắng lặng, thanh bình. Để bất chợt nôn nao một nỗi nhớ nhà dẫu chỉ vừa bước chân đi. Chợt thấy quãng đường vừa đi qua bỗng trở thành xa ngái.
Cũng có khi là một mái nhà leo lét ánh đèn, đơn lẻ giữa mênh mông cô quạnh. Thốt lặng người trong thấm đẫm nỗi buồn. Nghe cô đơn dường như đang cựa mình thức dậy.
Hay là một con đường đầy nắng và đầy bụi. Giữa trưa vắng, liêu xiêu một người phụ nữ ngước mắt đau đáu nhìn theo những chuyến xe qua. Nắng hắt bóng bà đổ dài. Chênh vênh.
Có lần, tôi gặp một người đàn ông nơi sân ga. Không nhớ rõ rằng ông đứng riêng một mình hay vì tôi chỉ mải chú ý đến ông mà quên đi những người xung quanh. Ông đứng bên dưới ngay nơi cửa sổ tôi đang đứng. Ga đi - nhưng có vẻ ông không phải tiễn người, vì cái cách ông nhìn lên toa tàu không phải tìm người.
Tôi luôn sợ cái khoảnh khắc khởi hành. Hình ảnh mọi thứ phía sau từ từ xa dần rồi mất hút… luôn làm tôi buồn. Sân ga buổi chiều hôm đó không còn nắng khiến cho màu chiều thêm ảm đạm. Tôi dợm bước định quay về chỗ của mình khi tàu rú còi chuẩn bị chuyển bánh. Thế rồi, bất chợt, tôi thấy người đàn ông giơ tay vẫy chào. Những hành khách vẫn còn đứng bên cửa sổ như tôi không ai vẫy lại ông. Tôi ngập ngừng giơ tay vẫy. Ông gật đầu mĩm cười với tôi. Nụ cười hiền lành…

Mình hiểu cảm giác ấy, những khoảnh khắc ấy mình cũng từng trải qua và giờ lại đang khao khát những tháng này như thế, đủ buồn vui hạnh phúc :(
ReplyDeleteĐôi khi mình tự hỏi, có phải do mình không quay lại được quá khứ nên mình hay nhớ về những ngày đã qua hay không :)
Delete