Sunday, December 9, 2012

"Rứt" Nhảm

Cái con đó... Lạ... Sao tui lại ghét nó dai dẳng và nhiều đến như vậy. Chưa có điều gì khiến tui ghét mà không cần lý do như là ghét nó. Nhiều khi chỉ cần thấy bóng dáng nó là tui nổi giận, chỉ muốn đập cho một phát – dẫu lúc ấy, nó không làm gì tui cả.

Lại lạ thêm một điều, trong khi tui ghét cay ghét đắng nó, thì nó lại thích tui. Lạ... Cứ hễ có dịp là nó lại lẵng nhẵng lằng nhằng bám lấy tui.

Sáng nay, khi tui đang ngồi đọc sách và nhâm nhi tách trà, nó lại sà vào tui như mọi khi. Đầu ngày, tâm trạng thoải mái, nên tui cũng chẳng muốn gây sự với nó. Tui liếc nó, rồi phẩy tay ra dấu ý bảo đừng có mà rề rà quanh tui.

Nhưng thiệt là cái con... Nó chẳng thèm mảy may để ý đến thái độ của tui... Dường như nó muốn khiêu khích sự độ lượng của tui...

Tui đặt quyển sách xuống. Chăm chú nhìn nó với ánh mắt nảy lửa... Và chát...

....
....
....
....
....
.....
....
....
....
....
....
.....

chết mày nè... con muỗi!

No comments:

Post a Comment

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;