Thang máy ở chỗ tôi làm chia làm 3 khu vực. Một khu vực thang đi từ tầng trệt lên tầng 13. Một khu vực thang đi từ tầng 14 đến tầng 20. Một khu vực thang đi từ tầng 20 trở lên. Mỗi khu vực là độc lập, không chuyển tiếp được. Khu vực thang từ tầng 1-13 nằm ngay chính diện tòa nhà. Khách lạ mới đến lần đầu không biết sự phân chia này, lại thường hiếm khi hỏi bảo vệ hoặc tiếp tân, mà đi thẳng vào khu thang máy ngay vị trí trung tâm.
Trưa nay, khi tôi đang đứng trong thang máy thì có 1 người đàn ông và 1 người đàn bà và một bác gái kia cùng vào. Người đàn ông nhìn bảng nút gọi thang, rồi nhìn sang tôi, hất hàm hỏi: "Sao không có tầng 23?". Tôi không thích ai nói chuyện trỏng không với mình, nên gặp trường hợp như vậy tôi thường im lặng không đáp. Vả lại nhìn cách của 2 người tôi không thấy có chút xíu cảm tình nào, mà tôi cũng không phải nhân viên điều khiển thang máy, nên lại càng không thèm trả lời :p
Bác gái đi một mình, có lẽ đã lờ mờ nhận ra cách bố trí thang, nên hỏi tôi: "Thang này có lên được tầng 18 không cháu?". Tôi bấm nút giữ thang và đáp: "Dạ không, thang này chỉ đi đến tầng 13. Bác muốn lên tầng 18, phải ra khu thang máy ở hành lang bên phải". Rồi nghĩ cũng hơi bất nhẫn nếu để 2 người lớn tuổi kia đi lên 13 tầng, rồi lại đi xuống 13 tầng nữa, nên tôi nói tiếp: "Cô chú phải sang khu thang máy bên trái mới có thang lên tới tầng 23".
Bác gái đi một mình bước ra khỏi thang, nhưng vẫn hỏi: "Đi tiếp lên không được hả cháu?". Tôi lắc đầu: "Dạ không, thang khu vực này chỉ đi đến tầng 13".
Người đàn bà nói, vẫn là trống không: "Lên tầng 13 rồi chuyển thang khác chắc là được mà hả?". Tôi chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã đáp: "Được sao không được. Thế nào mà chẳng có thang lên tiếp. Ở đâu cũng vậy, cũng có thang lên tiếp. Đi qua thang khác làm gì". Câu cuối người đàn ông nhìn tôi, chắc là muốn tôi nghe. Nhưng trước sau họ đâu có nhắc đến tôi, nên tôi cũng không việc gì phải đáp.
Chợt nghĩ sao người ta hay tỏ ra mình biết nhiều thứ, cứ cho rằng logic thì phải như thế mà không thèm để ý đến chuyện xảy ra thật ở thực tại ra sao nhỉ?
Trưa nay, khi tôi đang đứng trong thang máy thì có 1 người đàn ông và 1 người đàn bà và một bác gái kia cùng vào. Người đàn ông nhìn bảng nút gọi thang, rồi nhìn sang tôi, hất hàm hỏi: "Sao không có tầng 23?". Tôi không thích ai nói chuyện trỏng không với mình, nên gặp trường hợp như vậy tôi thường im lặng không đáp. Vả lại nhìn cách của 2 người tôi không thấy có chút xíu cảm tình nào, mà tôi cũng không phải nhân viên điều khiển thang máy, nên lại càng không thèm trả lời :p
Bác gái đi một mình, có lẽ đã lờ mờ nhận ra cách bố trí thang, nên hỏi tôi: "Thang này có lên được tầng 18 không cháu?". Tôi bấm nút giữ thang và đáp: "Dạ không, thang này chỉ đi đến tầng 13. Bác muốn lên tầng 18, phải ra khu thang máy ở hành lang bên phải". Rồi nghĩ cũng hơi bất nhẫn nếu để 2 người lớn tuổi kia đi lên 13 tầng, rồi lại đi xuống 13 tầng nữa, nên tôi nói tiếp: "Cô chú phải sang khu thang máy bên trái mới có thang lên tới tầng 23".
Bác gái đi một mình bước ra khỏi thang, nhưng vẫn hỏi: "Đi tiếp lên không được hả cháu?". Tôi lắc đầu: "Dạ không, thang khu vực này chỉ đi đến tầng 13".
Người đàn bà nói, vẫn là trống không: "Lên tầng 13 rồi chuyển thang khác chắc là được mà hả?". Tôi chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã đáp: "Được sao không được. Thế nào mà chẳng có thang lên tiếp. Ở đâu cũng vậy, cũng có thang lên tiếp. Đi qua thang khác làm gì". Câu cuối người đàn ông nhìn tôi, chắc là muốn tôi nghe. Nhưng trước sau họ đâu có nhắc đến tôi, nên tôi cũng không việc gì phải đáp.
Chợt nghĩ sao người ta hay tỏ ra mình biết nhiều thứ, cứ cho rằng logic thì phải như thế mà không thèm để ý đến chuyện xảy ra thật ở thực tại ra sao nhỉ?
18.12.2012
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp