Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện.
Sáng nay tôi chạy xe phía sau một chị phụ nữ. Thoạt đầu, tôi có hơi bực bội vì chị chạy khá chậm, đã thế chị lại chờn vờn ngay phía trước đầu xe. Nhưng rồi, tôi bỗng nảy ra ý định chạy chậm lại, theo sau chị phụ nữ. Việc chạy chậm giúp tôi có thời gian quan sát cảnh vật 2 bên đường. Tôi nhận ra một khoảng trống đất cát ngổn ngang, mà không nhớ được trước đây nơi đấy là gì. Tôi phát hiện ra có vài xe bánh mì khá đông khách – chắc hẳn là ngon – mà ngày thường tôi không để ý, mỗi lần muốn ăn bánh mì lại phải chạy qua con đường khác...
Kể đến đây, có bạn dừng tôi lại và nói: “Biết rồi, mô-típ này quen quá. Ý bạn muốn nói đôi khi chúng ta cần phải sống chậm lại để nhận ra những thứ hay ho mà chúng ta đã vô ý bỏ qua chứ gì?”
Hãy khoan. Người ta luôn dựa vào kinh nghiệm của mình để vội vã đi đến kết luận. Điều đó đôi khi thật hay vì nó giúp tiết kiệm thời gian, khi kết luận đưa ra là đúng. Nhưng cũng dễ dẫn đến những điều đáng tiếc, và bị xem là hồ đồ khi kết luận đưa ra là sai.
Dĩ nhiên, nhận xét bạn vừa nêu ra là khá hay. Trong nhiều thứ chúng ta bỏ qua, có vài thứ đáng giá, đáng nuối tiếc khi nhìn lại.
Nhưng loài sóc thì chúng nhảy xa hơn thế...
Khi tôi đến cơ quan, đồng hồ chỉ 8:45’. Nghĩa là tôi đã mất 30’ cho quãng đường mà thường ngày tôi chỉ đi 15’ để đến nơi. Và tôi muộn giờ làm 15’.
Trong mỗi vấn đề luôn tồn tại 2 mặt đối nghịch. Khi bạn đi chậm, bạn có thời gian thư giãn và ngắm cảnh. Khi bạn đi chậm, bạn cũng có thể để vuột đi vài cơ hội, bỏ lỡ vài cuộc hẹn – có thể là quan trọng...
Khi quyết định một điều gì, ngoài việc nên xem xét tình hình thực tế, bạn cũng cần dự liệu trước về kết quả sẽ đạt được, những khả năng sẽ xảy ra và cách giải quyết trong suốt quá trình thực hiện quyết định.
Cũng như sáng nay, tôi đã canh đúng khoảng thời gian hàng ngày tôi dành cho việc di chuyển, tôi đã không tiên liệu được việc tôi bỗng dưng muốn đi chậm... Và nếu sáng nay sếp tôi tìm tôi cho một việc gì đó, chắc hẳn tôi đã có tên trong sổ bìa xam xám, với lý do... muốn sống chậm!
11.01.2013
Sáng nay tôi chạy xe phía sau một chị phụ nữ. Thoạt đầu, tôi có hơi bực bội vì chị chạy khá chậm, đã thế chị lại chờn vờn ngay phía trước đầu xe. Nhưng rồi, tôi bỗng nảy ra ý định chạy chậm lại, theo sau chị phụ nữ. Việc chạy chậm giúp tôi có thời gian quan sát cảnh vật 2 bên đường. Tôi nhận ra một khoảng trống đất cát ngổn ngang, mà không nhớ được trước đây nơi đấy là gì. Tôi phát hiện ra có vài xe bánh mì khá đông khách – chắc hẳn là ngon – mà ngày thường tôi không để ý, mỗi lần muốn ăn bánh mì lại phải chạy qua con đường khác...
Kể đến đây, có bạn dừng tôi lại và nói: “Biết rồi, mô-típ này quen quá. Ý bạn muốn nói đôi khi chúng ta cần phải sống chậm lại để nhận ra những thứ hay ho mà chúng ta đã vô ý bỏ qua chứ gì?”
Hãy khoan. Người ta luôn dựa vào kinh nghiệm của mình để vội vã đi đến kết luận. Điều đó đôi khi thật hay vì nó giúp tiết kiệm thời gian, khi kết luận đưa ra là đúng. Nhưng cũng dễ dẫn đến những điều đáng tiếc, và bị xem là hồ đồ khi kết luận đưa ra là sai.
Dĩ nhiên, nhận xét bạn vừa nêu ra là khá hay. Trong nhiều thứ chúng ta bỏ qua, có vài thứ đáng giá, đáng nuối tiếc khi nhìn lại.
Nhưng loài sóc thì chúng nhảy xa hơn thế...
Khi tôi đến cơ quan, đồng hồ chỉ 8:45’. Nghĩa là tôi đã mất 30’ cho quãng đường mà thường ngày tôi chỉ đi 15’ để đến nơi. Và tôi muộn giờ làm 15’.
Trong mỗi vấn đề luôn tồn tại 2 mặt đối nghịch. Khi bạn đi chậm, bạn có thời gian thư giãn và ngắm cảnh. Khi bạn đi chậm, bạn cũng có thể để vuột đi vài cơ hội, bỏ lỡ vài cuộc hẹn – có thể là quan trọng...
Khi quyết định một điều gì, ngoài việc nên xem xét tình hình thực tế, bạn cũng cần dự liệu trước về kết quả sẽ đạt được, những khả năng sẽ xảy ra và cách giải quyết trong suốt quá trình thực hiện quyết định.
Cũng như sáng nay, tôi đã canh đúng khoảng thời gian hàng ngày tôi dành cho việc di chuyển, tôi đã không tiên liệu được việc tôi bỗng dưng muốn đi chậm... Và nếu sáng nay sếp tôi tìm tôi cho một việc gì đó, chắc hẳn tôi đã có tên trong sổ bìa xam xám, với lý do... muốn sống chậm!
11.01.2013
yéh... mình hiểu ý bạn :)
ReplyDeleteHihihi... Đập tay 1 cái nào bạn :))
ReplyDelete