Bạn nhắn tin dặn tới dặn lui: "Dịch chưa hết đâu. Nhớ thật cẩn thẩn nhen H.". Tôi "Ừ, biết mà". Tôi vẫn chưa chính thức ra khỏi "hang". Bạn khác nói: "Số vẫn tăng khắp nơi đó nhe". Ừ không tăng mới lạ. Tôi nhớ lúc kẹt lại ở C. Chính quyền xiết chặt hoạt động, chỉ nới giảm khi số xuống đến ngưỡng (mà ban cố vấn y tế cho là) an toàn. Số nhích lên vượt ngưỡng là lại xiết. Hàng quán, các khu vui chơi, giải trí, bar, rạp chiếu phim... đóng cửa triệt để, mãi cho đến tận tháng 7, 8 năm nay (2021) mới mở dần dần. Còn nơi đây, dường như mọi thứ vận hành theo ý muốn. "Tôi muốn ngày XXX phải mở cửa". Và thế là đùng. Những quán bia lại vang tiếng "vô vô". Những quán karaoke tiếp tục là nơi giao duyên virus, khi người đến trước mặc sức phun nước bọt (kèm virus nếu có) vào những chiếc micro, và người đến sau thỏa sức hít vào khi phiêu theo bài nhạc.
Thỉnh thoảng nói chuyện với bạn, hoặc ngồi nhớ lại, không nghĩ rằng mình đã trải qua những giờ phút sợ hãi, lo lắng, đen tối đến vậy.
Chào N Hạnh
ReplyDeleteBao người phải tất bật vì Sars CoV2 . Trong đó có chúng ta
Bình thường mới . Rồi có khi cũng sẽ còn phải xem lại nay mai . Khi nắm hết nổi thì buộc phải buông !
Nhưng cái TOANG thường núp sau cái BUÔNG ... Hạnh ơi ...
Chúc bình an và tươi vui mọi ngày nhé NH
Dạ. Mấy người bạn trong ngành Y vẫn quay cuồng chưa được quay lại cuộc sống bình thường cùng gia đình, vợ con. Thấy thương!
DeleteCảm ơn anh. Chúc anh nhiều sức khỏe và an vui!