Sáng xe tôi đang bon bon chạy ngon lành ngoài đường lớn, thì đột ngột bị tắt máy khi vừa vào hầm 1 đoạn ngắn. Phía sau là dòng xe đông đúc đang đổ dốc cứ như chực chờ đâm vào mình. Phia trước đường dài tít mù không thấy ánh nắng mặt trời. Tặc lưỡi, rồi tôi nhảy xuống đẩy xe. Trong lòng tự nhủ, kệ, đẩy tới đâu hay tới đó. Vừa đẩy được 1 đoạn ngắn, thì có 1 em trai từ phía sau chạy lên và dừng lại ngay phía trước. Đợi tôi đẩy xe đến gần em hỏi: “Xe chị bị tắt máy hả? Chị lên xe đi em đẩy chị qua hầm”.
Đẩy xe trên đường bằng phẳng cũng đủ mệt, huống chi là đường dốc dài, ấy thế mà em trai ấy đã vui vẻ đẩy xe tôi đi gần hơn 500 mét. Ra khỏi hầm, tôi có phần áy náy, nên vội vàng nói: “Cảm ơn em rất nhiều. Đến đây được rồi. Chị sẽ đẩy tiếp tìm chỗ sửa xe”. Em ấy lắc đầu: “Xung quanh đây không ai sửa xe đâu chị. Em đẩy chị đến đầu đường, rồi chị đưa xe lên lề, em chạy đi tìm người sửa xe cho chị”. Cũng may, đến đầu đường thì chúng tôi gặp được một chỗ sửa xe. Em hỏi han rồi dặn người sửa xe cẩn thận. Tôi cảm ơn, hỏi tên em, em chỉ cười: “Đâu có chi đâu chị ơi. Em đi nhen”. Rồi chạy đi.
Hôm đấy là một ngày thách thức đối với tôi. Chỗ sửa xe không có phụ tùng để thay, nên tôi đành phải gọi trạm cứu hộ 24/7. Nhờ vậy, tôi mới cảm thêm nhiều điều dễ thương từ những người không quen. Trong lúc lót dép ngồi bên vĩa hè chờ nhân viên cứu hộ đi mua phụ tùng về thay cho xe, cứ 1 chốc lát, lại có người dừng xe lại hỏi thăm: “Xe bị sao vậy em? Có cần tôi/chị/anh đẩy phụ đến chỗ sửa xe không?”. Có anh chạy qua rồi còn quành xe lại hỏi: “Xe bị hư gì vậy em? Có cần tôi gọi người sửa xe giùm không?”
Rồi khi trời mưa xuống, chị bán bánh ống lá dứa gần đấy, gọi lớn ngoắt tôi: “Em em, để xe đó, vô đứng dưới dù của chị cho đỡ ướt nè”
Vậy đó. Sài Gòn có lường gạt, lọc lừa. Nhưng Sài Gòn còn có những điều khác nữa, những điều tốt đẹp và đầy mến thương đáng để yêu và trân trọng.
23.03.2022
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp