Friday, April 1, 2022

Mấy Ai Quẳng Được Gánh Lo

Tôi thường đi làm ngang qua đường NTMK. Ở góc ngã tư giao nhau giữa đường NTMK và đường NKKN, dẫu sáng hoặc trưa chiều, tôi hay thấy một anh bán vé số khiếm thị đứng đấy. Tôi chú ý vì lần nào ngang qua, tôi cũng bắt gặp một gương mặt vui vẻ, tươi cười, không vương chút muộn phiền lo nghĩ. Có hôm, không biết anh nghĩ gì đấy, có lẽ là vui, tôi thấy anh cười một mình. Đôi khi tôi tự hỏi, phải chăng vì không nhìn thấy những việc xảy ra xung quanh, nên không vướng bận điều gì, đã khiến tâm hồn anh thanh thản? Hay phải chăng cuộc sống của anh vốn dĩ nhẹ nhàng?

Vài người bạn bảo tôi rằng hãy nhìn cuộc đời đơn giản hơn, đừng suy nghĩ nhiều, hãy cứ sống vô tư rồi mọi thứ sẽ vô vi. Có người bảo cố gắng luyện cho tâm hồn trong trẻo.

Tôi cười. Chợt nghĩ đến thời ấu thơ, hồn nhiên sống mà không vương chút bận lòng, mai sau ta như thế nào, con đường nào ta sẽ đi. Ngày ấy có phải luyện, có phải tập gì đâu mà tâm hồn vẫn trong trẻo đấy thôi. Chẳng qua khi con người ta lớn lên, một cách tự nhiên, ta phải tự lo lắng, tự chịu trách nhiệm nhiều hơn về cuộc đời của chính ta. Việc tự đối mặt với nhiều thứ hơn, va chạm với xung quanh, vô hình trung hình thành nên thói quen suy nghĩ , dần làm mất đi sự vô tư mà ai cũng muốn giữ lại.

Tự hỏi, khi ta cố ép mình vào một quy chuẩn hay vào một sự cố gắng nào đấy, thì ta có còn tự tại con người ta hay là ta đã chật vật trong một khuôn mẫu nào đó rồi?

01.04

No comments:

Post a Comment

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;