Buổi sáng hôm ấy, chúng tôi khởi hành từ rất sớm. Khi tôi bước chân ra khỏi sảnh chung cư, con phố trước mặt phủ một lớp sương mờ mờ. Có lẽ cũng như tôi, nó vẫn còn ngái ngủ.
Em tài xế bảo "Tối qua em nhận được định vị chị gửi rồi. Chị an tâm, ngủ một giấc, thức dậy là sẽ đến nơi, kịp giờ cho chị làm việc".
Đường vắng, thưa thớt xe. Tôi nghĩ chẳng mấy chốc sẽ đến thôn C. thôi.
Ra đến ngoại ô, bạn tôi đã thiu thiu ngủ. Tôi ngồi nhìn quang cảnh bên đường lướt nhanh qua cửa sổ xe, miệng ngân nga theo giai điệu bài hát đang phát ra từ điện thoại của bạn.
Xe càng đi xa thành phố, mảng xanh càng nhiều. Những ngôi nhà cao tầng dần biến mất thay vào đó là những hàng cây xanh rì. Và lẩn giữa những hàng cây đấy, tôi đã thấy mặt trời ẩn hiện. Một vòng tròn đỏ hồng. Không quá rực rỡ để gây nhức mắt, cũng không mờ xám vì mây che phủ. Chỉ có 1 gợn mây nhạt vắt một mảnh nhỏ ngang qua, như thể đang quàng một chiếc khăn voan. Khung cảnh hệt như trong tranh vẽ hoặc như trong kỹ xảo của bộ phim nước ngoài.
Tôi hơi tiếc vì không thể chụp được cái khoảnh khắc ấy, vì xe chạy nhanh, lại xa, lại liên tục bị cây che khuất. Chỉ hơi hơi tiếc thôi, vì tôi đã kịp nhìn thấy khoảnh khắc ấy. Đã kịp lưu lại trong trí nhớ. Chỉ cần nhắm mắt là có thể "thấy" lại được toàn bộ khung cảnh cùng cảm xúc. Cũng như thỉnh thoảng tôi lại thấy lòng mình vu vơ khi nhớ đến quang cảnh ánh trăng vàng trôi giữa rừng tràm. Hoặc cảm giác yên bình khi nghĩ về buổi sáng ngồi thiền trên đỉnh núi Linh Thứu. Hoặc bâng khuâng nhớ ánh trăng xanh trong một buổi tối lạnh tuyết rơi mùa đông. Bộ não là bộ nhớ tự nhiên vĩ đại nhất, không như những tập tin vật lý, đôi khi không nhớ đã cất nơi đâu để tìm.
24.11.2022
Linh Thứu .
ReplyDeletecái địa danh rất "Champa" ...!?
https://imagehost9.online-image-editor.com/oie_upload/images/191522568c74F9H/nnhDsCzLRvPp.gif
Dạ, núi Linh Thứu là 1 trong những thánh địa Phật giáo. Đỉnh núi có hình chim kền kền, nên gọi là Linh Thứu Sơn
Delete