Buổi sáng, tôi đứng bên ban-công nhìn ra bờ sông. Mặt nước phẳng lặng,
thỉnh thoảng vài cơn gió nhẹ thổi qua, tạo nên vài gợn sóng. Trời vẫn
chưa sáng hẳn. Giữa lưng chừng trời, tôi nhìn thấy một ngôi sao sáng
rực. Dường như chỉ có mỗi ngôi sao ấy giữa mênh mông.
Một khoảnh khắc lơ đãng, khi tôi quay nhìn lại, ngôi sao (có lẽ là sao Mai) đã không còn nữa. Và trong lúc kiếm tìm, tôi nhận ra trên bầu trời lúc này có vô số những ngôi sao nhấp nháy.
Tôi tự hỏi, những ngôi sao ấy chỉ vừa mới xuất hiện hay chúng đã từng ở đấy từ trước đó rất lâu nhưng do tôi đã quá chú ý đến đốm sáng rực rỡ kia mà không nhận ra sự hiện hữu bình dị của chúng?
Câu trả lời có lẽ là hiển nhiên như câu hỏi không cần hỏi, bởi có cả 1,000,000,000,0
Một khoảnh khắc lơ đãng, khi tôi quay nhìn lại, ngôi sao (có lẽ là sao Mai) đã không còn nữa. Và trong lúc kiếm tìm, tôi nhận ra trên bầu trời lúc này có vô số những ngôi sao nhấp nháy.
Tôi tự hỏi, những ngôi sao ấy chỉ vừa mới xuất hiện hay chúng đã từng ở đấy từ trước đó rất lâu nhưng do tôi đã quá chú ý đến đốm sáng rực rỡ kia mà không nhận ra sự hiện hữu bình dị của chúng?
Câu trả lời có lẽ là hiển nhiên như câu hỏi không cần hỏi, bởi có cả 1,000,000,000,0
Nắng đã lên. Những vì sao cũng mờ dần rồi tan vào khoảng không vô tận. Cuộc sống là một dòng chảy không dừng, chẳng có gì là mãi mãi đứng yên. Một đốm sáng thay bằng hàng vạn đốm sáng rồi lại thay bằng một thứ khác sáng hơn. Cũng như ngày luôn luôn mới, để mỗi buổi sáng ta luôn có thể nói câu: “Xin chào một ngày mới” và vẫn không hề thấy cũ đi!
20.03.2014
X. rất thích cái entry này, nhất là cái đoạn cuối đó bạn H. ơi :)
ReplyDeleteCảm ơn bạn X đã thích entry ;)
DeleteLúc đấy H. cũng nghĩ về những ngày trôi qua và những mối quan hệ...
Mọi thứ đến rồi đi. Bâng khuâng nghĩ, một ngày chỉ có 24 giờ, cứ hết 24 giờ ấy lại là một ngày mới, một ngày khác ngày hôm qua. Rồi lại nghĩ, hình như nếu có cũ thì chỉ là bản thân ta cũ, chứ ngày đâu có cũ bao giờ :)
Deletebạn nói rất phải... chỉ có bản thân ta đang cũ đi thôi ;)
ReplyDelete