Trong ngăn tủ bàn làm việc của tôi luôn có một chiếc loa. Bạn xung quanh thỉnh thoảng kêu: “H. mở nhạc nghe chơi”. Những khi ấy, tôi thường hỏi lại người yêu cầu: “Muốn nghe nhạc gì?”. Cũng có khi tôi không hỏi mà tự mở những bài nhạc Việt đang thịnh hành như những bài trong Tâm 9 (gần đây), của Hồ Ngọc Hà hay Lệ Quyên hay những bài nước ngoài Attention, Shape of you, Somethings just like this, The show... tùy theo gu (tôi đoán – mà thường là đúng 😉 ) của người nghe.
Nhưng đó không phải là list nhạc của riêng tôi. Tôi hiếm khi chia sẻ list nhạc của mình với người khác. Có lần một bạn vô tình nghe được khi tôi vô tình làm tuột nút headphone, đã nhận xét: “H. nghe nhạc gì chán quá!”. Tôi đơn giản chỉ đáp “Vậy hả!”. Bởi với tôi, âm nhạc nói chung và cảm xúc nói riêng mang tính riêng tư, có thể bạn cảm một bài hát này nhưng người khác thì không. Đừng ép người khác phải thích cái bạn thích, và lại càng đừng nhận xét, chê bai.
Tôi thường nghe nhạc hòa tấu. Một số là những bài nhạc tôi nghe được khi đi lang thang đâu đó (cả trên mạng lẫn ngoài đời), thấy hay, thấy thích thì tìm nghe và lưu lại. Phần lớn list nhạc của tôi là nhạc nền hoặc là nhạc cover lại từ những bộ phim tôi đã xem. Có những bộ phim xưa lơ xưa lắc... Như bài Moon River là bản nhạc mà cô đào Audrey Hepburn ngồi mơ màng bên cửa sổ, vừa đàn vừa hát trong phim Breakfast At Tiffany. Bài Our Love Affair trong phim An Affair To Remember được chơi lại bằng violin. Bản hòa tấu của bài River Of No Return, OST trong bộ phim cùng tên, bản nhạc được cô Marilyn Monroe hát khi ngồi vắt vẻo trên cây piano trong một quán bar “There is a river called the river of no return. Sometimes it's peaceful and sometimes wild and free!”. Hay bài Somewhere My Love trong phim Doctor Zhivago được Richard Clayderman chơi lại. Bản The Ludlows nhạc nền của phim Legends Of The Falls, Happily Ever After một đoạn nhạc nền ngắn trong phim The Secret Garden...
Lạ một điều, cho dù đó là những bản nhạc trong những bộ phim khác nhau, giai điệu khác nhau, và cho dù tôi nghe vào những lúc buồn vui khác nhau, nhưng chúng lại đưa tôi đến - gần như là - cùng một địa điểm. Đó lại là nơi – chắc chắn – tôi chưa từng đặt chân đến, nhưng tôi cảm thấy dường như rất quen, như thể tôi từng thuộc về chốn ấy. Vài bài hát mang cho tôi cảm giác tĩnh lặng và yên bình. Cũng có những bài gợi cho tôi ước muốn được ngồi dưới bóng cây, chỉ một mình tôi thôi, cùng một quyển sách.
Những khi buồn, những khi vui, những khi cần tĩnh tâm, những khi không muốn bị quấy rầy tôi lại nhét tai nghe vào tai... Một mình trong không gian riêng. Như giờ đây tôi đang nghe bài Donde Voy, bài hát tôi nghe được trong một lần lang thang trên mạng đi tìm thông tin về phim Malèna, bài hát được ai đó lồng vào một đoạn phim... Khúc nhạc nghe thật buồn “Solo estoy, solo estoy. All alone as the day I was born”
4.1.2018
No comments:
Post a Comment
Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp