Monday, September 9, 2019

Lan man

Hôm qua tôi đi xem kịch ở sân khấu 5B. Dễ cũng chừng hơn 20 năm rồi tôi mới ghé lại đây xem kịch. Khán phòng vẫn vậy. Vẫn cái sân khấu đơn sơ, diện tích khiêm tốn, như muốn lẫn cùng những chiếc ghế sắt cao dành cho khán giả, như chỉ cần bước chân xuống, đi vài bước thôi là có thể chạm đến diễn viên. 

Lần đầu tiên tôi xem kịch ở sân khấu 5B đâu đó vào những năm 90. Cái thời Dạ Cổ Hoài Lang với Thành Lộc, Việt Anh, Quốc Thảo, Hồng Vân... vừa mới diễn những xuất đầu tiên. Lúc đấy báo chí cũng còn nặng lòng với chính kịch lắm. Dễ dàng bắt gặp những cột báo viết về vở kịch trong mỗi sáng mở những tờ Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Lao Động... Mẹ tôi muốn xem, dạo ấy vé (gì cũng) khó mua. Tôi nhờ hết các mối quan hệ cuối cùng cũng xoay được vài tấm vé. 5B lúc ấy mang tên gọi “sân khấu thể nghiệm”. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác của một đứa ưa lượn lờ rạp hát như tôi, thật ngạc nhiên, thật thích thú khi bước chân vào khán phòng. Sân khấu không trên bục cao xa cách mà tưởng như ngay bên cạnh mình. Không micro, không cảnh trí lòe loẹt, không ghế dựa nệm, không màn nhung... Không khí gần gũi đến không ngờ. Khán giả như sống cùng câu chuyện, cảm cái cảm xúc của nhân vật... 

25 năm quay lại. Mọi thứ vẫn như cũ. Vẫn tường vôi cũ kỹ. Vẫn những tiếng vỗ tay mỗi khi kết thúc một phân đoạn. Vẫn những tiếng thút thít không thể giấu giữa khán phòng nhỏ, ấm cúng, không tiếng động của khán giả xung quanh ở những đoạn buồn... Có chăng, cái không khí nhộn nhịp một thời giờ không còn nữa... Những chiếc ghế trống buồn buồn... Không phải do trời mưa to, không phải do kịch bản không hay... Cô gái ngồi cạnh tôi khi chờ vào rạp, gặp lại sau buổi biểu diễn đã nói với tôi: “Kịch hay quá chị ạ. Lần đầu tiên em đi xem. Em không ngờ sân khấu gần gũi đến như vậy. Lúc nãy em khóc quá trời luôn”. Những người yêu kịch bây giờ cũng hiếm. Có phải vì vậy mà cứ sau mỗi buổi diễn, cả đạo diễn Việt Linh của sân khấu Hồng Hạc, hay đạo diễn-diễn viên Ái Như của sân khấu Hoàng Thái Thanh, hay nghệ sĩ Mỹ Uyên của sân khấu 5B, nghệ sĩ Thành Lộc của Idecaf... đều lặp đi lặp lại lời cảm ơn, tri ân khán giả đã không quay lưng lại với kịch... 

Tôi nhớ bàn tay quệt những giọt nước mắt đang dàn dụa của nghệ sĩ Mỹ Uyên, và giọng run run nức nở: “Cảm ơn khán giả đã không ngại trời mưa cố gắng đến xem buổi diễn”.

Tôi tin giọt nước mắt của cô không là kịch!

9.9.2019


No comments:

Post a Comment

Bạn có thể chèn hình ảnh hoặc video youtube lên khung bình luận bằng link trực tiếp

 
;